Có
ai lại hỏi người khác như vậy không, nếu hắn nói anh hy vọng có em đi
cùng anh, tôi đây khẳng định sẽ đi, nếu hắn hỏi em có đi hay không, tôi
cũng sẽ suy nghĩ hơn một chút, nhưng mà hắn lại cố tình hỏi em thật sự
không đi sao, hơn nữa vì chuyện vừa rồi, tôi lập tức tức giận mà lắc
đầu, kiên định mà nói không đi.
"Ok, lát nữa anh sẽ kêu người giúp việc đến giúp em chuẩn bị cơm tối." Nói xong hắn một bộ khô khốc rời khỏi nhà . Những buổi tối như thế này tôi rất nhàm chán, xem phim không có ý nghĩa, lại không thể tĩnh tâm để đọc sách, lúc ẩn lúc hiện, rốt cục tìm được
một chút việc để làm. Trong phòng thay đồ có rất nhiều quần áo mùa hè
cần phải thu vào tủ , quần áo thu đông phải treo lên mắc, thu thập nửa
ngày, khiến cho tôi mặt xám mày tro, quyết định vẫn là nên đi tắm thoải
mái một chút
Làn nước ấm áp lướt qua da thịt, làm cho tôi có cảm giác nâng nâng buồn ngủ. Bỗng nhiên cảm thấy được cuộc sống loại này
thực đáng sợ, thời gian chậm chạp cơ hồ như ngừng lại không trôi, ý nghĩ cũng trở nên trì độn đờ đẫn, chỉ sợ có một ngày, tôi - một cô gái thiên tài ngày xưa sẽ biến thành một pho tượng đá chán nản vô tri vô giác,
tôi nghĩ tôi không thể thích nghi với cuộc sống kiểu này cuộc sống được
nói bằng hai chữ "Nhàn lạnh".
Thời điểm Mặc Vũ trở về, tôi đang ở trong thư phòng thu thập đống bảo bối kia của tôi, cố ý đem bộ dáng của mình trở thành bề bộn nhiều việc, chỉ thua là tôi dán tấm bảng trên
lưng viết mấy chữ "Tôi thực bận rất nhiều việc nha."
"Hiện tại mới thu thập hành lý, không thấy qúa muộn sao?"
Hắn nghiêng người dựa vào của thư phòng, cũng không có đi vào.
Lạ quá, rất lạ, khẩu khí nói chuyện của hắn sao lại kỳ quái như vậy, hình như là đang nén giận.
"Có ý gì?" Tôi không hờn giận cau mày, chẳng lẽ hắn thật sự nghe lén điện
thoại của tôi, đã cho phép tôi xuất ngoại nương tựa ba mẹ đi.
"Chữ trên vé rõ ràng viết: Máy bay cất cánh lúc 9h sáng mai, hiện tại mới
thu thập hành lý có phải là có chút muộn sao?" Nói xong cánh tay phải
của hắn lôi ra vé máy bay.
Vé may bay đi Thụy Sĩ kia đã sớm bị tôi quên mất, tôi nhớ rõ ràng tôi cất nó trong ví da, "Cư nhiên anh lại lục ví của tôi?"
Mặt hắn không đổi sắc mà đem vé may bay nhẹ thả rơi xuống bàn học, bộ dáng
chời tôi giải thích, làm chuyện xấu bị người ta bắt được không phải hắn
sao, dựa vào cái gì mà bày bộ mặt này ra với tôi.
"Anh có biết làm như vậy thực đê tiệnhay không?"
"Tốt hơn so với người lặp đi lặp lại ra đi không từ giã thì vẫn tốt hơn."
"Tôi nghĩ đây là tự do của tôi." Tôi lạnh giọng nói.
Ánh mắt lạnh như băng của hắn dừng trên người tôi, tôi cũng không can tâm
mà dùng ánh mắt tương tự nghênh đón hắn, sau một lúc lâu nhìn chằm chằm, đột nhiên hắn lại nở nụ cười, hiển nhiên là hắn dùng hết sức để cười.
Nụ cười quen thuộc khiến tôi vui vẻ hiện tại xa lạ khiến cho đáy lòng
tôi cảm thấy sợ hãi.
"Phải nói, lần này em đã ám chỉ cho tôi rất nhiều, không có như lần trước sau một đêm ôn tồn an ủi liền dứt bước ra đi, có phải tôi nên khen em hiểu chuyện hay không? Hay là bởi vì những
thứ này em không cần nó để dọn đường rút lui. . . . . nên ngay cả che
giấu cũng không cần.?"
Tôi phải một lần nữa thừa nhận hắn là kẻ
duy nhất có thể dẫn dắt cảm xúc của tôi, tỷ như hiện tại, hắn có thẻ dễ
dàng mà khơi mào lửa giận của tôi.
Nếu hắn nguyện ý, hắn có thể
cười nói ra những lời lẽ bén nhọn cực không tốt, hắn cũng biết rõ lời
nói như thế có thể đâm tôi bị thương.
Tôi có một cảm giác nhục nhã sâu kín, tôi nghĩ tôi cũng sắp không khống chế được nước mắt.
Cơ hồ ngay tại giờ phút này, tôi đã quyết định rời đi.
Tôi hít sâu một hơi, "Chúng ta hai người đều là tự do, không phải sao, tôi
không có cam đoan không rời khỏi anh, anh cũng không cam đoan sẽ không
rời khỏi tôi, chúng ta trong lúc đó cũng không có ràng buộc cảm tình."
Tôi lại nhớ tới lúc vô ý nghe được cuộc đối thoại của hắn với An Bình, hai
chúng tôi sẽ không có kết quả gì, một khi đã như vậy, chia tay là chuyện sớm hay muộn, tôi rời đi hắn cùng hắn rời đi tôi lại có cái gì khác
biệt sao, về phần tình yêu giấu trong đáy lòng của tôi, hãy để cho nó
trở thành kỷ niệm hoặc lạnh hoặc ấm đi.
"Em đã có con của tôi." Hắn lạnh giọng nói.
"Tôi cũng không nghĩ đến anh sẽ vì đứa bé mà ép buộc cuộc sống của mình, bởi vì tôi cũng sẽ không."
"Silence, tôi hoài nghi em là nữ nhân không có tình cảm, nếu hôm nay tôi rời khỏi em, ngày mai có phải em sẽ coi như không có chuyện gì mà quên đi hết
thảy?"
Tôi nói cái gì, tại sao hắn lại càng tức giận. Đúng vậy,
nếu tôi quyết định cả đời cùng hắn cùng một chỗ, chỉ có thể là bởi vì
tôi đã yêu hắn, tôi sẽ không bởi vì đứa bé mà đi yêu một người, lại càng không vì đứa bé mà vội quyết định cùng hắn cả đời gần nhau.
"Mặc Vũ anh yêu tôi sao?" Chưa từng nghe thấy hắn nói với tôi ba chữ kia,
nếu nhất định chia xa, hãy để cho tôi trước lúc rời đi có thể nghe một
lần.
Hắn cái gì cũng chưa nói, tựa hồ bất ngờ khi tôi hỏi đến vấn đề này, mặt lạ lạnh như băng dường như là có vết rạn.
Đáng tiếc tôi không cho