Polaroid
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324184

Bình chọn: 9.5.00/10/418 lượt.

lo lắng của chị ta thế nào cũng

không giống.

"Đi trên bờ sông, nào có chuyện không ướt chân, chỉ là ngoài ý muốn thôi." Chị ta thực tế ngay cả một chút cũng không để ý

nói chính mình.

"Vì sao lại không giữ đứa bé này?" Lời vừa ra khỏi miệng tôu liền ý thức được tôi hoi rmột câu thực dư thừa.

"Cô lại không hiểu rõ hay sao? Người như chúng ta tại sao phải sinh con,

chúng ta đều mang mục tiêu " không sinh nam không sinh nữ, không đem lại gánh nặng chi xã hội" . Nói xong chị ta không hề hạ bớt giọng mà nói,

lớn tiếng cười ha hả rộ lê, khiên scho mọi người xung quanh đều hướng

chúng tôi nhìn liếc mắt.

Thành mục tiêu chú ý của người khác

khiến tôi cảm thấy không thoải mái, Trương Lộ lại như đã quen với tình

huống này, "Người kia là bố của đứa bé sao? Hình như anh ta đnag gọi chị qua đấy." Tôi nhìn thấy có một người đàn ông đứng ở cửa phòng ngoắc

ngoắc tay với chị ta, vộ nhắc nhở, nghĩ muốn đuổi chị ta đi, miễn cho cị ta tiếp tục nói không cản được.

"Hắn?" Trương Lộ khinh thường

liếc mắt một cái, "Nói thật tôi cũng không rõ bố của đứa bé là ai, bất

quá có thể là hắn thôi." Nói xong, ánh mắt chị ta lay chuyển, lại quay

lại vấn đề của tôi, "Bây giờ cô biến thành dạng thế nào, có phải đã tìm

được đại kim chủ hay không? Không cần nhìn tôi, trước kia liền đã cảm

thấy kỳ quá, nhìn đò co mặc đều là nhãn hiệu hàng đầu, mỗi ngày lại khổ

sở đi nơi nơi tìm việc, hiện tại cũng nghĩ thông rồi sao, về sau có cơ

hội đừng quên giới thiệu cho tỷ tỷ một cái, được người giàu có bao dưỡng hơn tôi một thân một mình."

Buổi nói chuyện với Trương Lộ làm

cho tôi có cảm giác nhục nhã, tuy rằng tôi vẫn đè thấp giọng nói, nhưng

là vẫn đưa tới sự chú ý của người khác, tôi cảm thây strong mắt bọn họ

tôi và chị ta đều là một loại người, không muốn tiếp tục đối thoại như

vậy, tôi lạnh lùng nói: "Tôi và chị không giống nhau, bố của đứa bé này

thực sự yêu tôi, tôi sẽ sinh đứa bé ra, cũng sẽ yêu thương nó thật tốt."

Những lời này nói ra, tôi cũng lắp bắp kinh hãi, tột cùng có

phải là tôi đnag hướng người khác tuyên cáo sao, nhưng là lại chứng minh cái gì với chính mình. Bất qúa tôi khẳng định tôi sẽ giữ lại dứa bé

này, giây phú khi mà cảm giác được sự tồn tại của nó, tôi sẽ không nhẫn

tâm vứt bỏ nó, trên đời này chỉ cần có một người yêu thương nó, nó có

quyền được sinh ra.

Tôi đứng lên, "Tôi phải đi, chị cũng chiếu cố thân thể chính mình, sau này tốt nhất là nên ít đến nơi này."

Biểu tình của Trương Lộ cũng có chút ngượng ngùng, "Có thể có được đứa nhỏ

của chính mình cũng là một nữ nhân hạnh phúc, chúc may mắn."

Tôi đang muốn xoay người rời đi, lại bị một thâm ảnh vội vã đụng vào,

người kia thực sự đi quá nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp tránh, xuất

phát từ bản năng làm mẹ, tôi theo bản năng mà dùng hai tay bảo vệ bụng,

thân thể lại mất cân bằng hung hăng bị va vào tường, Trương Lộ bên cạnh

vội đỡ lấy tôi.

"Anh đang muốn làm gì thế, không biết phụ nữ có thai sợ nhất chấn động mạnh hay sao?" Trương Lộ lập tức bất bình thay tôi.

"Thực xin lỗi, tôi thực vội quá, cô không sao chứ?" Đối phương là một nam tử

còn trẻ, trên khuôn mặt nhã nhặn tràn ngập xin lỗi cùng lo âu, vừa nói

một bên lại không ngừng nhìn về phía phòng giải phẫu.

Tôi cảm giác hẳn là không có vấn đề gì, nhìn anh ta lắc đầu, "Tôi không sao, anh có việc gấp đi trước đi."

"Thực thực xin lỗi." Nói xong anh ta vội vàng hướng phòng giải phẫu chạy đến, anh ta vừ đến thì đến lượt cô gái áo trắng kia, liền lập tức chạy nhanh đến, tôi nghe không rõ họ nói cái gì, chỉ nhìn thấy người đàn ông kia

lôi kéo tay đối phương, vẻ mặt vội vàng, không biết chuyện xưa của bọn

họ như thế nào.

"Lại là một đôi nam nữ si tình." Trương Lộ giống như châm chọc, đối với lời nói của chị ta nghe được sự hâm mộ và thương cảm.

Tôi hướng Trương Lộ bên cạnh, chị ta lập tức lại hé ra biểu tình bất cần đời, "Trương Lộ, tái kiến, học quý trọng chính mình."

"Qúy trọng bản thân? Có thể đi." Chị ta nổi lên một nụ cười khổ.

Đi ra bệnh viện, tôi đi thẳng tới tòa nhà quốc tế, chỗ có vài công ty hàng không quốc tế, không do dự, tôi đi một vòng sau đó mua vé máy bay đi

Thụy Sĩ.

Đây hết thảy là nổi lòng tham nhất thời, tình hình như

bây giờ, ngược lại tôi lại càng muốn lẩn tránh Mặc Vũ. Quyết định lưu

lại đứa bé này, đồng nghĩa với cả đời không thể cắt đứt dây dưa với hắn, tôi không để ý tới trước mắt tôi có cảm tình với hắn hay không , tôi

không muốn cho hắn biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ này, xuất ngoại tựa

hồ là lựa chọn tốt nhất .

Đã lâu không ra đi dạo phố, những

tiếng nói trên đường đối với tôi lại vô cùng thân thiết. Tôi vô thức đi

trên một con đường lớn, tận tới khi cảm thấy có chút mệt mỏi, mới muốn

tìm nơi nào đó nghỉ chân một chút, hiện tại tôi không thể so với trước

đây, cơ thể tôi đã cùng cới một cái sinh mệnh gắn kết với nhau, không

thể tiếp tục tùy hứng như trước.

Hai chân như à có ý thức mà

đứng dứa một cái biển quảng cáo, tôi nhìn đến hai chữ quen thuộc "Quán

bar" , không khỏi cảm thấy thực buồn cười, ngay cả nghỉ chân tôi cũng