Pair of Vintage Old School Fru
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324875

Bình chọn: 8.00/10/487 lượt.

t ẩm ướt.

Có lẽ phải một thời gian dài nữa, chúng tôi mới lại khôi phục được tình bạn ngày xưa, đối với tương

lai vô định, tôi đã không hề có cảm giác nắm chắc, chỉ là mơ hồ cảm giác được trong những ngày qua tôi sớm đã không còn cảm xúc nữa.

Trong sân trường, đâu đâu cũng thấy sinh viên hội thành nhóm, duy chỉ có mình tôi là đơn độc. Sinh viên đại học năm tư, ngoài Mạch nhất, Ngải nhị và

Nhược tam, tôi không làm bạn với ai khác, thậm chí bạn xã giao cũng

không có, nếu lúc trước không phải Ngải nhị mở lòng ra trước, đập tan vẻ lạnh lùng của tôi, trong bốn năm nay, có lẽ tôi vẫn cứ mãi cô độc thế

này, nếu đã là vậy, tôi cũng sẽ học thói quen chỉ có một mình.

Ra khỏi trường, tôi đi ra đường cái, mọi người vẫn đi lại không ngừng, âm

thanh ồn ào chung quanh ít nhiều cùng làm vơi bớt tâm trạng quạnh quẽ

trong tôi.

Tôi dừng bước trước một quán café, đơn giản chỉ vì

tôi cảm giác được có người đang đi theo sau mình, là Nhược tam, nơi này

cách xa trường học, vậy ra cô cũng đã theo tôi từ rất lâu rồi.

Thở dài một hơi, tôi xoay người nói, "Mình mời cậu uống café nhé."

Nhược tam không nói gì, chỉ lặng lẽ theo tôi vào quán café, cô vẫn cúi đầu

nhếch đôi môi. Tôi gọi hai tách café Espresso. Tôi cúi đầu nhìn cửa sổ,

lẳng lặng chờ cô lên tiếng.

Ngoài cửa kính là cặp tình nhân đang sánh vai rảo bước, cũng không biết là đi về đâu, tôi đột nhiên nhớ tới

một câu trong sách thời học trung học, "Thiên hạ rộn ràng, đều là vì

lợi, thiên hạ nhốn nháo, đều là vì khốn." Khi đó tôi còn chưa hiểu, hiện tại mới thấy được ý nghĩa sâu sắc của câu nói này, cũng đủ làm cho tim

tôi trở nên giá băng.

Cho đến khi độ nóng của café chỉ còn âm ấm, Nhược tam mới chậm rãi mở lời.

"Mình theo cậu rất lâu, chính là không có dũng khí gọi cậu." Tôi gật đầu tỏ vẻ biết chuyện.

"Ngày đó là do mình bỏ nhẫn vào balo của cậu." Nhược tam gian nan mở miệng.

"Mình cũng đoán là vậy, chỉ là mình không rõ là vì sao." Đối mặt với sự thừa

nhận của Nhược tam, tôi cư nhiên vẫn dùng ngữ khí bình tĩnh lạnh lùng.

"Vì mình thích Ngải Bồng, không, mình yêu anh ấy, đã tám năm rồi." Nói xong Nhược tam bật khóc.

Tuy rằng trong lòng tôi vẫn có điều hoài nghi, nhưng nghe được đáp án ấy,

tôi vẫn không khỏi giật mình. "Chuyện đó cũng không liên quan đến mình,

vì sao cậu lại muốn kéo mình vào?"

"Không liên quan đến cậu à?"

Nhược tam cười khổ, "Đến bây giờ cậu còn hỏi mình có liên quan gì đến

cậu à? Mình không phải muốn kéo cậu vào, mà là muốn cậu tránh xa Ngải

Bồng, làm cho mắt anh ấy không thấy được cậu, trong lòng cũng không có

cậu."

Một khi đã nói ra tất cả những gì khó nói nhất, tâm trạng

sẽ thoải mái hơn nhiều, cô thở sâu, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại,

chậm rãi nói. "Lần đầu tiên mình đến nhà Ngải nhị chơi, vừa gặp Ngải

Bồng, mình đã thích anh ấy rồi, nhưng anh ấy lại chỉ xem mình như em

gái. Sau mình trở thành bạn thân của Ngải nhị, chỉ vì muốn có thể thường đến nhà Ngải nhị, có thể gặp được anh ấy, cũng không cần anh ấy nói

chuyện với mình. Sau lên đại học, vì được học cùng khoa với anh ấy, mình đã bỏ đi cơ hội vào học ở trường đại học hàng đầu cả nước mà chọn vào

học khoa Lịch sử của trường Thánh Huy, còn khiến cho nhà mình phải trả

tiền học phí cao ngất như vậy. Ba mẹ đều nói mình ngốc nghếch, mình đúng là ngốc, hơn nữa đã ngốc suốt tám năm rồi."

Nói xong cô liền liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt lại mơ hồ, tiếp tục nói: "Chuyện sau này cậu đều biết. Bởi vì cậu xuất hiện, Ngải Bồng mới quyết định ở lại Trung Quốc. Mình rất vui khi biết anh ấy ở lại, mình lại có

thể thường xuyên được thấy anh ấy như trước, nhưng mình lại lo lắng,

trong mắt anh ấy chỉ có mình cậu, không nhìn thấy được thêm ai khác. Quả nhiên, không lâu sau, anh ấy liền thổ lộ với cậu, nhưng lại bị cậu cự

tuyệt. Mình trong lúc tuyệt vọng muốn tìm ra lối thoát, mình chạy đến an ủi anh ấy, cũng nói cho anh ấy biết mình rất yêu anh, một mực chờ anh,

cậu biết anh ấy nói gì với mình không, vẫn là đáp án ấy, anh ấy vẫn xem

mình là em gái, em gái đấy!" Nhược tam cười rơi lệ, "Mình chờ anh ấy năm năm, mãi cho đến khi mình trưởng thành trở thành thiếu nữ, mới dám thổ

lộ với anh ấy, anh ấy lại bảo chỉ xem mình là em gái, mà cậu, lúc ấy

cũng chỉ là một cô bé mười lăm tuổi, càng đúng là em gái anh ấy hơn,

nhưng anh ấy lại xem cậu như một thiếu nữ mà đem lòng yêu say đắm. Cậu

có biết khi nghe người mình yêu nói với mình trong lòng người đó chỉ xem mình là em gái, lòng mình cảm giác như thế nào không?"

"Mình

không biết, mình chưa từng thử qua việc thống khổ khi yêu một người như

vậy." Qua những lời nói của Nhược tam, tôi cũng biết cô đã phải chịu

đựng đau khổ thế nào, có lẽ yêu là một loại thống khổ, yêu càng sâu,

càng đau khổ nhiều.

"Mình cũng biết tình cảm là không thể miễn

cưỡng, mình cũng muốn buông tay, nhưng mình lại dần dần phát hiện cậu

căn bản không đáng để Ngải Bồng theo đuổi. Lần đó ở "Quán bar" , mình

tận mắt thấy cậu hôn môi một người con trai, sau lại làm như chưa từng

có chuyện gì xảy ra, vẫn tiếp tục đi chơi với bọn mình, cậu