ông thấy vết, tâm tình tôi không tốt cũng không xấu, vẫn như xưa, nhưng chỉ có mình tôi biết, nội tâm tôi đã có sự thay đổi.
Cũng may sách giáo khoa tư liệu toàn bộ đều ở thư viện, nếu không tôi lại
tay không đến trường mất. Không ngờ Ngải nhị lại đến trường sớm như vậy, thấy tôi vào lớp, cô liều mạng ngoắc ngoắc tôi, tôi mỉm cười chào cô.
Tôi biết cô muốn tôi ngồi cạnh cô nhưng tôi đã chọn ngồi vào vị trí hai
bên vẫn còn trống. Trong suốt buổi học, tôi đều cảm giác được ánh mắt
của cô luôn nhìn vào bóng lưng tôi.
Hết giờ, Ngải nhị liền bổ nhào vào bàn tôi đang ngồi, "An Tịnh, mình có lời muốn nói với cậu, mình mời cậu đi ăn trưa."
"Chân của cậu ổn rồi chứ?" Xem cô hấp tấp vộ vàng như vậy, hẳn là chân cô đã ổn rồi.
"Chỉ cần cẩn thận không đụng đến miệng vết thương, đi lại vẫn bình thường."
"Vẫn nên cẩn thận mới được."
"Ai da, đừng nói về chân của mình, cậu biết rõ mình sốt ruột tìm cậu, còn
tắt di dộng, vài ngày không thấy mặt, mình gọi đến nhà cậu, mọi người
lại bảo là gọi lộn số, cái người này, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì,
sao lại không cho mình biết?" Tôi cười khổ, di động không mở, chính là
vì vẫn còn để lại ở An gia, hôm đó cũng không mang theo, vả lại cũng bị
An Bình đập nát, về phần gọi điện thoại cho nhà tôi, chính xác là đã tìm nhầm chỗ rồi.
Thấy tôi không nói lời nào, Ngải nhị lại nhỏ
giọng nói: "Ngày đó rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Mình rất tin tưởng
người chị em tốt của mình, nhất định là có hiểu lầm rồi." Cô vừa nói vừa cẩn thận quan sát sắc mặt tôi, sợ thất ngữ sẽ làm thương tổn đến tôi,
điều này vẫn làm cho tôi thấy cảm động, nhưng tôi rốt cuộc cũng không
thể giống như Ngải nhị, tiếp tục tin tưởng.
"Cậu không phải là
gặp rắc rối gì chứ? Chúng ta là chị em tốt, cậu cứ nói, mình sẽ giúp
cậu." Ngải nhị cứ tiếp tục lải nhải, vẫn là làm phiền lòng tôi, nếu đã
tin tưởng tôi, cần gì phải hỏi nhiều như vậy chứ.
Tôi mỉm cười hỏi, "Cậu thấy mình giống vậy sao?"
Ngải nhị lắc đầu, "Tuy rằng cậu bình thường cũng không tiêu xài gì, nhưng
thoạt nhìn thì cũng là người biết xài đồ." Cô nhìn tôi từ trên xuống
dưới, hiện tại quần áo của tôi từ trong ra ngoài đều là do Mặc Vũ tìm
chuyên viên may cho tôi, so với trước kia, quả thật là khác biệt rất
lớn.
"Mình nghĩ không thông, thế nhưng——-"
Tôi mỉm cười
cắt ngang lời cô, "Ngải Vu, không nên hỏi mình, thứ mình biết cũng không nhiều hơn cậu là bao đâu, có một số việc phải tìm đúng căn nguyên để
hỏi, sự thật thường thường là rất xấu xa, mình cũng không muốn làm rõ
chuyện này."
Có lẽ vì nghe ngữ khí trong lời nói của tôi có chút hợp lí, Ngải nhị cũng không lải nhải nữa, một lúc lâu sau nói nói,
"Mình càng nghe càng hồ đồ, anh mình lại càng muốn đi tìm cậu, hai ngày
anh ấy ở nhà đều thành hung thần. Cậu đã không muốn nói với mình, vậy
cậu trực tiếp nói chuyện với anh ấy đi." Tôi còn chưa kịp ngăn cản, cô
liền lấy điện thoại rồi bấm số gọi.
Tôi thở dài, thôi quên đi, sớm muộn gì cũng phải kết thúc.
"An Tịnh, mấy hôm nay em sao thế?" Ngữ khí của anh ta vô cùng vội vàng.
"Không có gì, em chỉ ở nhà ngủ hai ngày thôi."
Anh ta trầm ngâm một lát rồi nói, "Chuyện ngày đó anh đã biết rồi, anh nghĩ chắc chắn là có gì hiểu lầm ở đây."
Ẩn tình? Chắc chắn là có rồi, nhưng tôi cũng không muốn biết ẩn tình đó là gì.
Người bên kia chợt im lặng, sau vài phút chần chừ hắn mới nói, "Em là vì muốn thoát khỏi sự theo đuổi của anh nên mới làm vậy phải không?"
Tôi không khỏi nở nụ cười, mọi người cư nhiên không hẹn mà cùng tìm cho tôi một lí do thật hoàn mĩ, tôi còn có thể tin Ngải Vu, còn Ngải Bồng, anh
ta theo đuổi tôi suốt ba năm, cư nhiên không hỏi việc đó có phải là do
tôi làm hay không, lòng người đúng là khó dò, không biết là ai nói tin
tưởng ai.
Tôi cười Ngải Bồng, "Anh cảm thấy tôi ngốc như vậy sao?"
Người phía bên kia không nói gì. Tôi tiếp tục nói, "Ngải Bồng, em không
gạt anh, em hiện tại đã dọn ra ngoài sống cùng người khác rồi."
"Trong ba năm qua, em đã làm cho anh quá mệt mỏi rồi, cũng chỉ có thể nói lời
xin lỗi, chuyện lần này, mặc kệ là vô tình hay cố ý, coi như là dấu chấm hết đi, tạm biệt" . Nói xong, tôi tắt mắt.
"Xem ra thật đã chấm dứt." Ngải nhị thở dài bên cạnh. Tôi mỉm cười, nếu chưa bao giờ bắt đầu, làm sao lại nói chấm dứt chứ.
"Không đúng, cậu vừa mới nói cái gì mà ở chung, cậu? ! Ở cùng với ai? Không
phải là lấy cớ để nói với anh trai mình chứ?" Ngải nhị mở to hai mắt
nhìn tôi, giật mình nhảy dựng lên.
"Ngải Vu, đây là việc riêng của mình, nếu là bạn mình sẽ không truy vấn mình như vậy."
Ngải Vu ở bên cạnh tôi thì thào, "Xem ra sự thật là vậy rồi."
"Thật xin lỗi, không thể ăn trưa cùng cậu, mình muốn ra ngoài một lát, đừng
ép mình, đợi mình ổn định lại tâm trạng, tự nhiên sẽ đến tìm cậu." Đeo
balo lên vai, tôi bước ra khỏi phòng học.
"Chờ chút, An Tịnh, cậu cũng không gọi mình là Ngải nhị sao?"
Tôi quay đầu lại, Ngải nhị đứng trước cửa phòng học, dáng vẻ có chút cô
độc, "Cậu cũng đã quên gọi mình là An tứ, không phải sao?" Tôi mỉm cười
rời đi, khóe mắt đã có chú