Old school Easter eggs.
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324705

Bình chọn: 8.00/10/470 lượt.

anh khiến người ta

thương xót. Anh nói: “Em có muốn gặp người nhà không, anh sai người đi

đón mẹ em đến, được không?”.

Cô coi như không nghe thấy, yên lặng nằm đó,nước mắt lăn xuống theo khóe mắt,chiếc gối màu lanh màu trắng bạc,

không thấm nước, nước mắt lạnh lẽo thấm vào má. Mẹ…cô làm sao còn mặt

mũi nào gặp mẹ nữa, lúc còn nhỏ ở bên ngoài chịu chút tủi thân, là có

thể lao vào lòng mẹ khóc lớn. Bây giờ còn mặt mũi nào đi gặp mẹ? Gần như toàn bộ sức lực bản thân, mới kìm được không khóc thành tiếng. Bờ vai

cô hơi run rẩy,tay anh cuối cùng đặt xuống: “Tĩnh Uyển?”.

Cơ thể cô đang run rẩy, cố gắng không

khóc thành tiếng, chỉ gạt mạnh tay anh ra, anh to gan hơn chút: “Tĩnh

Uyển…”. Cô giơ tay lên, muốn hất tay anh ra, cuối cùng không đấu được

sức lực của anh, lồng ngực cô phập phồng, trên mặt có vệt nước mắt,

trong mắt chỉ có nỗi hận kiên quyết. Trong mắt anh có chút hoang mang,

không kìm được đặt tay lên môi cô. Cô không nhúc nhích, thở gấp gáp, anh ôm chặt cô vào lòng, trong lúc cuống quýt cô lại mở miệng ra cắn vào

tay anh. Anh giữ chặt mặt cô, không thể để cô cắn mình, cười nói: “Sao

bây giờ em giống như con chó con vậy, động vào là cắn người”.

Cô vùng vẫy đánh đạp,anh không hề

tránh,cô đập mạnh một cái lên cằm anh, nào ngờ tay mình lại đau,anh giữ

hai tay cô lại nói: “được rồi được rồi,xả giận là xong,cẩn thận làm bị

thương con chúng ta”.Tĩnh Uyển giận dữ nhìn anh: “ai có con với anh?”.

Mặt Mộ Dung Phong mặt mày hớn hở: “đương nhiên là em rồi”. Tĩnh Uyển mệt mỏi,chỉ trừng trừng nhìn anh: “vô liêm sỉ”.

Mộ Dung Phong khép lại nụ cười, chầm

chậm nói: “Tĩnh Uyển anh có lỗi với em. Cho dù em mắng anh, giận anh thế nào, anh cũng chịu”.Tĩnh Uyển chau mày, nước mắt đầy trên mặt ,cô dùng

tay lau đi,anh muốn lau giúp nhưng cô không chịu. Anh cố chấp giữ mặt

cô, cô dùng sức gỡ ngón tay anh ra, vừa gỡ được một ngón, ngón khác lại

giữ chặt lấy. Thế nào cũng bị kìm chặt, cô thật sự muốn khóc lên. Anh

nói: “Tĩnh Uyển em nể mặt con, tha thứ cho anh lần này có được không?”.

Cô cắn, đá, đánh, tất cả mọi thứ đều

không khiến anh buông ra, trong miệng là hơi thở của anh, quen thuộc mà

lạ lẫm cực độ. Cô từng có tất cả nhưng sau này lại mất tất cả…nồng nhiệt nóng bỏng như thế, lần đầu tiên gặp nhau, anh đã hôn cô như vậy. Cho

đến cuối cùng cô thở hổn hển, hai má đều đỏ bừng cả lên,anh mới buông cô ra.Hai người đều thở gấp,mắt cô long lanh vì nước mắt,cô kháng cự chống tay vào ngực anh,bây giờ lại nắm chặt lấy gấu áo anh.Anh không dám động đậy,chỉ sợ hành động nhỏ nhất của mình cũng khiến cô buông tay ra.Anh

trở nên sợ hãi,vải chụp màu hồng,chiếu ra ánh sáng hồng nhàn nhạt,sắc

mặt cô vốn nhợt nhạt,dưới ánh đèn đó như có chút hồng hào…cô hình như

bỗng rùng mình,trong chốc lát buông tay ra.

Tim anh thất lại,trong sâu thẳm nhất

trỗi dậy một sự sợ hãi gần như tuyệt vọng,anh không dám nắm tay cô

nữa.Cô nhưcon thú nhỏ bị thương,thu mình vào trong góc sâu nhất,giọng cô thấp mà nhẹ: “Anh đi đi”.Anh còn muốn nói nữa,cô mệt mỏi nhắm mắt lại:

“tôi mệt rồi ,tôi muốn ngủ”.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh,yên tĩnh tới mức ngay cả tiếng gió bên ngoài cũng có thể nghe thấy,trái tim cô cũng

đang nhảy nhót trong lồng ngực,vừa nhanh vừa gấp,mỗi lần thắt lại đều

đau đớn,khó chịu giống như mắc một vật gì đó.Mỗi nhịp đập đều đau đớn

tột cùng.

Bên ngoài có tiếng gõ hết sức cẩn

trọng,tiếng gõ cửa của Thẩm Gia Bình vọng vào: “Cậu Sáu”.Anh hỏi:

“chuyện gì”.Thẩm Gia Bình nói bên ngoài: “Bên ngoài tuyết rơi lớn

lắm,đường bắt đầu đóng băng,nếu Cậu Sáu không về đại soái phủ mà nghỉ ở

bên này,tôi sẽ bảo lái xe đưa xe vào bãi đỗ”.

Anh bất giác quay mặt nhìn Tĩnh Uyển,cô

đã nhắm mắt lại,hàng lông mi dày giống như cánh bướm,in bóng dưới ánh

đèn.Mấy lọn tóc rũ trên má vệt nước mắt trên mặt rõ ràng,có thể nhìn

thấy được.Trong lòng anh rối ren phức tạp,nhất thời cũng không biết là

thương là yêu hay là day bứt và đau buồn.Cuối cùng chỉ thở một tiếng

thật dài,đi ra mở cửa,nói với Thẩm Gia Bình: “đi thôi”.

Sau ngày hôm đó ngày nào anh cũng đến

thăm cô.Chớp mắt đến tết ông Công ông Táo.Ngày hôm đó tuyết rơi lác đác

không ngừng,tiếng pháo của người người nhà nhà truyền đến.Đại soái phủ

đương nhiên làm một bữa cơm đoàn viên,lúc tàn tiệc rượu là đã mười giờ

tối.Thẩm Gia Bình vốn cho rằng Mộ Dung Phong không ra ngoài nữa,không

ngờ Mộ Dung Phong vẫn gọi anh chuẩn bị xe.Trên đường đã đóng một lớp

băng mỏng,rất khó đi,đoạn đường ngắn mà đi mất gần nửa tiếng mới đến.

Chỗ Tĩnh Uyển vắng lặng,dưới lầu không

có một ai.Mộ Dung Phong lên lầu,đi vào phòng ngủ mới thấy Lan cầm đang

đan len trước lò sưởi,thấy anh cô vô cùng bất ngờ: “Cậu Sáu”.Mộ Dung

Phong hỏi: “Tĩnh Uyển đâu?”.Lan Cầm nói: “Tiểu thư ăn cơm một mình,cô

độc ngồi một lúc,em sợ tiểu thư lại đau lòng,nên khuyên tiểu thư đi ngủ

sớm rồi”.

Mộ Dung Phong nghe nói Tĩnh Uyển ngủ

rồi,rón rén đi vào phòng ngủ,vừa nhìn thấy đã biết trên giường không có

người.Quay mặt đi mới thấy Tĩnh Uyển ngồi ôm gối bên cửa sổ,thẫn thờ

nhìn ra bên ngoài.Trong lòng anh xót xa,nói: