m dùng khăn
nóng lau lên trán.Hơi nóng của khăn mặt cho cô hơi chút ấm áp,cô dùng
bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc khăn,chầm chậm lau đi hàng lệ trên mặt.Lan Cầm lấy hộp phấn và sáp thơm của Pháp đến,nói: “phủ chút phấn thì
hơn,sắc mặt của tiểu thư như vậy không ổn”.Cô vô thức nhìn mặt mình
trong gương,mắt đã lõm sâu vào trong,hốc hác giống như hồn ma,càng giống như chiếc hũ trống mất linh hồn.Cô lại ấn mạnh chiếc khăn đó vào
mặt,ngay cả chút hơi ấm cuối cùng cũng không còn,hơi lạnh,ướt lạnh.Không cô tuyệt đối không thể như vậy.
Cảnh vệ đã cầm các loại búa đinh vào,bộp bộp đóng đinh vào cửa sổ.Bên ngoài màu trời đen tối,chỉ thấy gió Bấc như gào thét,tuyết ào ào rơi
xuống.
Vì trong phòng khá ấm nên băng dính trên cửa sổ dần tan,từng vệt từng vệt lặng lẽ rơi xuống.Tĩnh Uyển ngủ ở
đó,cơ thể đã cứng đờ,cô biết trời đã sáng,rèm cửa không kéo kín,trên cửa sổ đều là hơi nước,mơ mơ hồ hồ nhìn không rõ bên ngoài.
Cô nhớ lại đường vào,trước căn phòng đều là vườn hoa,ngày hôm sau mới biết sau căn nhà cũng là vườn hoa,bãi cỏ
kiểu Tây được cắt tỉa gọn gàng,hai bên con đường đá nhỏ là hàng cây
thẳng tắp,tuyết ngừng rơi trong đêm,trời âm u ảm đạm,tiếng gió rõ ràng
mà nặng nề.Lan cầm thấy cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ,vội vã kéo rèm
cửa xuống rồi, nói: “Tiểu thư cẩn thận kẻo bị lạnh,cửa sổ này có gió
thổi vào”.Lan Cầm lại cười nói: “Cứ ngồi như thế cũng buồn,em mở máy thu thanh cho tiểu thư nghe được không?”.Tĩnh Uyển không để ý,từ sau khi bị nhốt,cô chẳng buồn nói chuyện,Lan Cầm thấy dáng vẻ lười nhác của
cô,cũng không thấy làm lạ liền đi mở thu thanh.
Âm nhạc nước ngoài vốn có không khí náo
nhiệt,nhưng vì căn phòng này quá yên tĩnh,máy thu thanh lại đang phát ca kịch,khiến người ta cảm thấy ồn ào không chịu nổi.Tĩnh Uyển không nghe
nổi câu nào,trên ghế đặt mấy tờ tạp chí tiếng anh mà Thẩm Gia Bình cố
tình mang đến cho cô đọc đỡ buồn,cô tiện tay lật một tờ.Cuối trang báo
là mẫu qảng cáo rượu Tây,hình ảnh Angel với đôi cánh trắng muốt in trên
mặt chai rượu,trên màu xanh lam tối,khuôn mặt hiện rõ vẽ ngây thơ trong
sáng.Tĩnh Uyển xem tờ quảng cáo đó,không biết vì sao có sống động trong
lòng,nước mắt lại muốn trào ra.Lan cầm sợ cô tức giận,cũng không dám nói chuyện,vừa hay lúc đó người canh cửa thông báo: “Tứ phu nhân đến thăm
tiểu thư”.
Lan Cầm nghe vậy giống như gặp cứu
tinh.Tứ phu nhân không đến một mình,còn có a hoàn mang đồ theo phía
sau,vừa vào liền nói: “bên ngoài lạnh thật ,chỡ cô ấm áp thật”.Vừa nói
bà vừa cởi chiếc áo khoác da rái cá,Lan Cầm vội lên đón lấy.Tứ phu nhân
mặt một chiếc sườn xám mụa màu xanh lam bên trong,trong cơ thể càng thêm yểu điệu.Bà tươi cười nói: “Tối qua mới nghe nói con về rồi,cho nên ta
vội đến thăm,nếu còn thiếu gì ta bảo người nhà mang đến”.Thấy Tĩnh Uyển
ngồi ở đó,nhưng không nói năng gì,liền vuốt tóc cô nói: “Đứa trẻ ngoan
ta biết con phải chịu ấm ức,Cậu Sáu tức giận cho nên hành sự không chu
đáo.Con cũng nên hiểu cho nó,nó ở bên ngoài cũng có điều khó xử của
nó”.Tĩnh Uyển quay mặt đi không để ý đến bà,tứ phu nhân cười nói: “xem
con kìa lại giận dỗi trẻ con rồi phải không?”.Bà gọi Lan Cầm đến,hỏi
tình hình ăn ở của Tĩnh Uyển,nói miên man rất nhiều rồi mới tạm biệt ra
về.
Vì thái độ Tĩnh Uyển thờ ơ như thế,tứ
phu nhân khôngthể khuyên bảo cô được,cho nên mấy ngày sau lại đến cùng
tam tiểu thư .Mấy ngày này Tĩnh Uyển,dần bình tâm trở lại.Hơn nửa khoảng thời gian sống ở Đào phủ,tam tiểu thư luôn đối xử khách sáo với cô,cho
nên thầy tam tiểu thư đến,cô vẫn lịch sự đứng dậy,đúng mực gọi một câu “Đàophu nhân”.Tam tiểu thư “ôi chao” một tiếng cười nói: “Sao lại khách sáo thế?.Cứ như trước kia ấy,gọi tôi một tiếng chị ba đi”.Tam tiểu thư
nắm tay cô nói: “đã định đến thăm em từ lâu,nghe nói em ốm suốt,lại sợ
làm phiền em,gần đây đã ổn chưa?”.
Tĩnh Uyển cố gắng ậm ừ qua loa,tam tiểu
thư nói: “Thấy bảo em không muốn ăn cơm,như thế sao được?Người mang thai quan trọng nhất là ăn uống,chị nhớ em thích ăn nhất là cá cháy hấp của
đầu bếp nhà chị nấu,cho nên hôm nay đặc biệt đưa anh ta đến,từ nảy đã
xuống bếp nấu cá cháy hấp rồi”.Tứ phu nhân hỏi: “Ngày đông lạnh lẽo đi
đâu tìm cá cháy chứ?”.Tam tiểu thư cười nói: “có người rất có lòng,vừa
thấy con nói Tĩnh Uyển thích ăn cá cháy,người ta lập tức phái máy bay
chuyên dụng mang đến”.Tứ phun nhân “ôi chao”,nói: “con cá này đâu chỉ
ngàn vàng,quả thật vô giá rồi”.Họ đang dở câu chuyện bàn ăn bên ngoài đã dọn,nhà bếp đưa lên rất nhiều thức ăn được chế biến khéo léo,trong đó
quả nhiên có cá cháy hấp nóng hôi hổi.
Tam tiểu thư không nói nhiều,nắm tay
Tĩnh Uyển ,ép cô ngồi xuống trước bàn ăn.Con cá đó còn để nguyên vảy,lại dùng chỉ xuyên qua.Vừa thấy cô ngồi xuống,đầu bếp bên cạnh lập tức rút
sợi chỉ ra,bỏ đi toàn bộ lớp vảy.Tứ phu nhân nói: “Con ngửi thử xem thơm thật,ngay cả ta cũng thấy đói rồi”.
Cho dù không coi bà là bề trên,dẫu sao
bà cũng hơn tuổi,Tĩnh Uyển không nỡ làm xấu mặt bà,đành miễn cưỡng ăn
chút thịt cá.Lan Cầm đã xới một bát cơm đến,tứ phu nhân và tam tiểu thư
ngồi nói chuyện phiếm,Tĩnh U