i,anh cũng có thể cõng nó hái hoa…”.
Giọng cô giống như không phải của mình:
“Tết Đoan Ngọ năm sau…”.Anh phì cười một tiếng,không ngẩng mặt lên,giọng nói vẫn thấp: “Hơi ngốc phải không,bản thân anh cũng thấy ngốc,nhưng từ lúc biết em có thai anh luôn nghĩ con chúng ta sẽ như thế nào”.Anh dừng lại một lát,giọng nói càng thấp hơn,giống như nói mơ: “Tĩnh Uyển anh có lỗi với em.Anh chưa từng cầu xin ai,nhưng lần này anh xin em,em giận
anh hận anh đều nhận,anh chỉ xin đừng giận đứa bé này”.
Cơ thể cô run lẩy bẩy,giống như không
còn sức lực chịu đựng tất cả mọi thứ,cô không nói nổi,chỉ cố gắng cắn
chặt môi,dường như chỉ có nổi đau da thịt mới có thể đè nén nổi đau
trong tim.Mặt anh cách lần áo sơ mi,dịu dàng áp vào bụng cô,rất lâu rất
lâu sau mới ngẩng đầu lên.Cô chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng như thế của anh,trong tim cô lạnh lẽo khó tả,chỉ không muốn đối diện với đôi mắt
ấy,theo bản năng cô nhắm mắt lại.
Nụ hôn của anh nhẹ nhàng mà chần chừ,rơi xuống khóe môi cô, nên tai như có tiếng gió trong núi.Anh cõng cô đi
lên bậc thang,bậc thang đá xanh,đi lên con đường trong rừng cong cong
uốn lượn,cô ôm chặt cổ anh,trên đỉnh đầu là rừng cây lá đỏ như lửa,giống như vô số ngọn lửa đang cháy giữa bầu trời,cũng giống như hoa màu
xuân,nở rộ đỏ rực rở.Màu trời ảm đạm âm u như sắp mưa,mây mù thầp đến
mức muốn ập xuống.Anh bước lên từng bước mỗi bước hơi lắc lư,nhưng lưng
anh to rộng vững chắc,có thể để cô dựa vào như vậy.Côhỏi: “anh từng cõng ai chưa?”.Cô càng ôm chặt lấy anh hơn: “vậy anh phải cõng em cả đời”.
Có một sự tiếp xúc dịu dàng như cánh
bướm,mỗi lần chạm vào dường như nở ra một bông hoa tươi đẹp,nở rộ từng
bông…chuyện cũ ào vào trong ký ức,từng cảnh từng cảnh hiện lên.Những
chuyện xưa mơ hồ đó lênh đênh trôi dạt dào,lặng lẽ héo úa.Chỉ có khuôn
mặt anh nóng bừng áp vào tim cô,thật chặt từ bên trong phát ra tiếng tim đập “thình thịch thình thịch thình thịch”,càng ngày càng gấp gáp.Tóc cô quấn vào tay anh,môi anh triền miên trên mặt cô,vô số bông tuyết lặng
lẽ rơi bên ngoài cửa sổ.
Cô chìm vào hư không vô tận,nắm chặt lấy vai anh,bốn bề chỉ là tiếng gió nhẹ lướt qua bên tai,cô như bông tuyết
chỉ biết rơi mãi xuống,không có điểm dừng,không có phương hướng.Anh là
ngọn lửa nóng bỏng,mỗi nơi đều mềm mại,đều cứng rắn.Anh vừa tước đoạt
vừa cho đi,khiến cơ thể cô tan xương nát thịt,bị anh nhào nặn lại,nhưng
dấu ấn đậm nét nhất của anh vĩnh viển không thể xóa đi.Tuyết rơi càng
ngày càng nhiều,gió đập rào rào vào cửa sổ.
Đến hai ,ba giờ sáng tuyết càng lúc càng dày,rèm cửa không kéo lên,ánh sáng trắng bên ngoài chiếu vào trong
phòng,như là ánh trăng thanh mát.
Sau khi nhủ cánh tay anh dần dần đè nặng lên người cô,Tĩnh Uyển chầm chậm gỡ tay anh ra,sau đó chầm chậm quay về phía anh,anh ngủ rất say hơi thở đều đều,tóc mái trên trán rủ
xuống,giống như đứa trẻ.Cô gọi nhỏ một tiếng: “Bái Lâm”,thấy anh chưa
tỉnh lại,cô lại gọi nhỏ anh hai tiếng,cuối cùng to gan gọi vào bên tai
cô một tiếng: “Cậu Sáu”.Anh vẫn ngủ say không động đậy,cô bỗng nhiên sợ
hãi,cô từng đọc trên một tạp chí Tiếng Anh nói thuốc an thần không được
dùng với rượu,nhưng nghiền một nửa vào rượu chắc không sao,cô do dự đưa
tay ra ấn vào ngực anh.Tim anh đập chậm rãi mà mạnh mẽ,cô chậm rãi thu
tay lại.
Cô nghe thấy hơi thở của mình,nhẹ mà
nhỏ,kéo chăn ra,đi chân trần trên nền nhà,cảm giác lạnh lẽo khiến cô hơi rùng mình,cô mặc xong quần áo,tiện tay cầm một chiếc áo bông thêu hoa
khoác vào bên ngoài.Áo khoác anh vắt lôn xộn trên ghế,cô quay đầu lại
nhìn Mộ Dung Phong,anh vẫn ngủ rất say,cô đưa tay ra lần mò trong túi
áo,không hề tìm thấy thứ cô cần,cô lại tìm ở túi bên kia,cũng không
có.Áo sơ mi vứt trên nền nhà,cô rón rén đi tới nhặt lên,trong túi áo có
một thứ đồ mềm mềm,hóa ra là một xấp tiền giấy xanh xanh đỏ đỏ dày
cộp.Cô nắm số tiền đó trong tay,bỗng nhiên nhớ ra áo khoác anh có một
túi bí mật,liền cầm chiếc áo đó lên,cẩn thận lần mò,quả nhiên tìm thấy
một chiếc hộp đồi mồi tinh xảo,mở ra bên trong xem là một con dấu bằng
đá Điền Hoàng nho nhỏ.
Cô đi đến trước bàn trang điểm,từ trong
ngăn tủ lấy ra một tờ giấy đã viết sẵn,cô từng giả chữ anh,viết ngoáy
mấy chữ để làm giả: “đây là nữ quấn của Lưu phủ,đặc biệt phê chuẩn thông hành,tất cả các trạm kiểm soát đều được đi qua”.Cô hà nhẹ một hơi vào
con dấu đó,ấn lên trên tờ giấy,sau đó đặt lại tờ giấy vào túi anh,chân
rón rén đi lại mở tủ quần áo,cô đã mang thai ba tháng,vòng eo hơi biến
đổi,chiếc sườn xám màu lụa không mặc vừa nửa.Cô không dám chần chừ quá
lâu,chỉ tìm qua loa một bộ mặc vào,sau đó mặc áo khoác,đặt tiền và giấy
thông hành vào túi.
Cô chầm chậm xoay khóa cửa,vì tối nay Mộ Dung Phong ngủ ở đây,cảnh vệ gác bên ngoài tạm thời đi,cuối hành lang
là phòng trực ban cảnh vệ,để tránh nghi ngờ nên đã đóng cửa lại.Có ánh
đèn lọt qua khe cửa,cô nín thở nghe ngóng tiếng động,yên lặng như
tờ,không một tiếng động,chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập,vừa nhanh vừa
gấp.
Cô do dự quay đầu lại,mượn chút ánh sáng tuyết lờ mờ nhìn thấy anh lặng lẽ ngủ trên giường,anh