u cô mới là của anh,hoàn toàn là của anh.Một phần của họ đã hòa vào nhau,đời này kiếp này đều ở bân nhau.Ánh mắt anh nhìn vào
tấm bản đồ trên tường,lãnh thổ rộng lớn dùng vạch đỏ ngăn cách,chính là
giang sơn vô bờ hai mươi mốt tỉnh Vĩnh Giang.Trong giây phút chần chừ
đó,cô đã nhìn thấy hết cô rùng mình,chút hi vọng cuối cùng giống như
ngọn đuốc tàn trong gió,lóe lên yếu ớt rồi tàn lụi thành tro.Cả cơ thể
cô đều như tro tàn,đường dẫn hơi nước trong phòng quá ấm,toàn thân cô
lại lạnh ngắt,không chút ấm áp.
Cô bỗng nhiên phản ứng lại,đứng dậy lao ra bên ngoài cửa,vừa mới đi
được ba bốn bước,anh đã đuổi theo giữ chặt lấy cô: “Tĩnh Uyển em nghe
anh nói,anh sẽ không để em và con tủi thân.Trình Cẩn Chi chỉ có hư
danh.em ở đây trước đợi thời cơ đến anh sẽ đón em về nhà”.
Cơ thể cô cứng đờ,cô dường như dùng hết toàn bộ sức lực mới quay mặt
lại được,đầu lưỡi cũng như tê đi,cô nói rất chậm nhưng từng từ câu rất
rõ ràng: “Mộ Dung Phong nếu như anh muốn nạp thiếp thì giờ tôi sẽ nói rõ ràng cho anh biết,nếu tôi không phải vợ đường đường chính chính,đứa bé
này tôi quyết không sinh ra”.Từng đường gân sanh trên trán anh nổi
lên,mắt anh đầy sát khí: “nếu em dám động đến con anh,anh sẽ khiến em
hối hận cả đời”.
Mắt cô thoáng hiện nụ cười xa xôi,giọng nói cô nhè nhẹ,hơi nhỏ giống
như nằm mơ: “Cả đời…”bên ngoài cửa sổ có tiếng gió nhẹ,bông tuyết lác
đác đập vào cửa kính,trong chốc lát tan thành giọt nước nho nhỏ.Giống
như ngày hôm đó ở trên núi,lá cây lớn rơi từ trên đỉnh đầu xuống,đỏrực
như mưa,vô số lá đỏ lác đác rơi xuống đất,giống như vô số mảnh vụn màu
đỏ: “Đầy thêm ai quét lá vàng thu rơi(*)lúc đó ý nghĩ cô
thoáng qua,quên xuất xứ của câu nói ấy.Cô ôm chặt lấy cổ anh,anh đi lên
bậc thang từng bước,mỗi bước đều hơi loạng choạng,nhưng nhưng bờ vai anh rộng lớn như có thể cõng cô cả đời,anh nói: “Anh cõng em cả đời”.
(*)Trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV).
Cô nhớ lại cả bài trường ca đó: “xin kết nguyện chim trời liền cánh,xin làm cây cành nhánh liền nhau”(*).Cô quên rồi câu cuối cùng hóa ra là: “trời đất hỡi muôn đời còn tan tác,hận này man mác thuở nào quên”(**)cô lại quên mất quên câu cuối cùng đó.
Nước mắt trên mặt vẫn lạnh,tim cô cũng lạnh,lạnh như tro tàn. “Kìa Nam Uyển,nọ Tây Cung,Đầy thềm ai quét lá vàng thu rơi?(***).Lời thề son sắt như thế,làm sao chống lại được thương tích đầy rẫy,vận đổi
sao dời?trái tim cô đã hoàn toàn lạnh giá,đã chết, “mày ngài trước ngựa
bây giờ thương ôi”(****),cô đã chết trái tim yêu anh cũng đã chết.
Cô nhìn anh khinh bỉ: “Cả đời của anh là bao lâu,Cậu Sáu Mộ Dung?”
Tuyết bên ngoài biến thành hạt,lộp độp lộp độp rơi trên cửa kính,vội vả tan đi,càng lúc càng nhiều hạt tuyết gõ vào cửa kính hơn.Cô lao đến
mở khóa,gió lạnh thấu xương ập vào người,táp vào mặt rác đến đau đớn,gió kèm theo hạt tuyết đập vào người cô,vội vã dày đặt khiến người ta khó
thở,xung quanh đều là tuyết bắn ra,bên dưới là bóng tối không nhìn
rõ,cám dỗ cô vô hạn.
(*)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV)
(**)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị ,bản dịch của Trường Xuân Phạm Liễu(BTV)
(***)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV)
(****)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV)
Cô chưa kịp lao về phía bóng tối vô bờ đó,anh đã lao tới nắm chặt lấy cô,kéo cô ra khỏi cửa sổ.Cô hoảng loạn cắn vào tay anh,mùi máu tanh xọc vào miệng,toàn thân anh căng cứng nhưng bất luận thế nào cũng không
buông tay cô ra,máu ấm nóng chảy vào trong miệng,cô không thể chịu nổi
,quay mặt đi nôn dữ dội.
Cô vốn không ăn gì nôn thốc nôn tháo,dường như muốn nôn cả dịch mật
ra.Tay anh rủ xuống máu chảy xuống thảm trải nền,tạo ra một rừng hoa nhỏ màu đỏ.
Cô gần như nôn hết toàn bộ sức lực cuối cùng,thở dốc yếu ớt,anh nâng
mặt cô lên,trong mắt cô chỉ có sự hận thù tuyệt vọng,hơi thở anh hơi gấp gáp: “Doãn Tĩnh Uyển ,nếu em dám làm chuyện này nữa,anh sẽ khiến cả nhà em cùng chết với em!”.
Bàn tay đỡ cơ thể cô run rẩy,cơ thể cô cũng đang run rẩy,cô cắn chặt
môi dường như muốn cắn nát môi mình.Anh lớn tiếng gọi người,Thẩm Gia
Bình sớm đã tránh ra xa,một lúc sau nghe thấy mới liền vội đến.Mộ Dung
Phong chỉ cửa sổ: “gọi người đóng hết cửa sổ lại”.Ánh mắt anh lạnh lùng
nhìn cô: “Trông chừng cô ấy cho tôi,nếu cô ấy thiếu một sợi tóc,tôi sẽ
hỏi tội anh”.
Thẩm Gia Bình thấy tình cảnh đó cũng hiểu được phần nào,vội vàng đáp
“vâng”.Mộ Dung Phong quay mặt lại,liếc cô một cái lạnh lùng,quay đầu
bước đi,Thẩm Gia Bình chần chừ một tiếng gọi: “phu nhân”.Tĩnh Uyển tực ở đó,khóe miệng của cô vẫn còn máu của anh,cô đưa tay lên lau đi,cảm giác buồn nôn lại trào lên,lần mò tựa vào cột giường,yếu ớt dường như đứng
không nổi.Thẩm Gia Bình thấy vậy cảm thấy rất không tiện,liền gọi Lan
Cầm đến đỡ cô.Mặt cô vẫn ửng đỏ và hiện rõ sự mệt mỏi,nhưng sự cuồng
nhiệt trong tim ấy tan đi,cô dần dần tỉnh táo lại.Cô đã làm một việc
ngốc nghếch,không ngờ cô đã đẩy mình đến bước thảm hại như thế này.
Lan Cầm đem nước đến rửa mặt cho cô,cô mặc kệ cho Lan Cầ