luôn thích ngủ
nghiêng,cánh tay ôm hờ chỗ đó,dường như muốn ôm thứ gì đó rất quan
trọng,ánh đèn hành lang hắt vào mấy tia sáng,còn cô ẩn mình trong màn
đêm đen.
Khuôn mặt anh xa xôi,mơ hồ không nhìn
rõ,vùi trong gối nhìn không chân thật.Cuối cùng cô quay đầu lại,rón rén
đi qua,sau đó khép nhẹ cửa.Hành lang đều trải thảm dày,đôi giày lụa mềm
của cô nhẹ nhàng đi xuống lầu.Phòng khách rộng và trống trải,cảnh vệ
trực ban đêm đều ở trong phòng nhỏ bên hành lang,nhưng đó là nơi bắt
buộc phải đi qua.Tim cô như đang gõ trống,thình thịch không ngừng,tiếng
cảnh vệ nói chuyện rì rầm,cô bước nhẹ,to gan bước thêm một bước.
Hai cảnh vệ quay lưng lại với cô,còn cả
một người bên bếp sưởi,cô bước thật nhanh,bước mấy bước đã đi qua,rồi
lại chìm vào màn đêm.
Cô lấy son môi trong túi ra,bôi một chút lên then cửa,dầu mở trơn láng,cánh cửa được cô mở ra không một tiếng
động,hở ra một khe vừa phải,cô luồn ra ngoài.Gió lạnh cùng với tuyết ập
lên người,cô rùng mình,vô số tuyết đập vào mặt,cô cố gắng xác định
phương hướng,men theo hàng sồi xanh đi thẳng về phía trước.
Giày lụa đã bị ướt đẫm vì tuyết,mỗi bước đi dưới chân đều như dao cắt.Sự đau đớn này khiến chân cô tê dại mà
bước nhanh hơn,càng đi càng nhanh càng đi càng nhanh,cuối cùng như lao
về phía trước.Vô số bông tuyết từ trên trời rơi xuống,chậm rãi như không có hồi kết,mỗi lần rơi xuống lại tách một tiếng,còn cô chỉ loạng choạng lao về phía trước,để lại sau lưng dấu chân xiêu vẹo rõ ràng và khiến
người ta sợ hãi.Cơ thể cô đã lạnh đến tê dại cứng đờ,sự lạnh lẽo sâu
thẳm từ bên trong cơ thể thấm ra ngoài,phía trước là tuyết trắng mênh
mông không bờ bến,dường như vĩnh viễn cũng không đi đến đích.
Bức tường xám cao cuối cùng đã xuất hiện trước mắt,mảnh thủy tinh trên đầu tường phát ra ánh sánh sắc nhọn dưới
tuyết lạnh giá,cô cố gắng mở to mắt,tuy là cửa sau nhưng ở đây cũng có
một trạm gác,có ánh đèn từ cửa sổ hắt ra ,chiếu vào chiếc khóa dồng hồ
kiểu Tây rất lớn treo trên cửa.Cô lấy ra một chiếc trâm cài tóc,cắm vào ổ khóa,mười ngón tay đã đông cứng,cô chưa từng làm việc này,vặn trái vặn
phải vẫn không xoay chuyển.Tim cô đập càng ngày càng nhanh,ngón tay vừa
xoay mạnh đã nghe tiếng lạch cạch,chiếc trâm bị gãy thành đôi,đâm vào
tay cô,bị đau đớn tay cô liền vẩy tay,không ngờ đập vào cánh cửa,vang
lên cộc một tiếng.
Trong phòng có người đang nói
chuyện,tiếp đó cón người mở cửa,cô cuống cuồng lùi lại mấy bước,trong
lúc cấp bách vội vàng,cô đành trốn sau cây sồi xanh.Có người cầm đèn đi
ra,từ sau tán lá sồi xanh cô thấy người đó đi đến cửa,nhấc đèn lên soi
vào ổ khóa,bỗng nhiên lại để thấp đèn xuống.Tim cô chốc lát giống như
đập vào ngực,người đó nhìn nhìn dưới đất,xách đèn chầm chậm đi về phía
cây sồi xanh.
Cô cố gắng nín thở,nhưng trong tai chỉ
nghe thấy tiếng tim đập của mình,thình thịch thình thịch,càng lúc càng
gấp càng lúc càng lớn,lan ra vô hạn,giống như giữa trời đất chỉ có trái
tim cô đập loạn nhịp ở đó.Đèn càng lúc càng gần,càng lúc càng gần,người
đó cuối cùng vòng qua hàng cây,đèn bỗng nhiên sáng choí trước mặt cô.
Cô không thể chịu đựng được nửa,yếu ớt
ngồi xuống đất,bốn bề đều lạnh đến thấu xương,lạnh lẽo như địa
ngục.Người đó nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc,trong bóng đèn vô số bông
tuyết đang rơi xuống,màn tuyềt ngăn giữa cô và anh,cứ thế rơi xuống lạnh lẽo.Cô giống như con thú nhỏ run rẩy,hoảng thốt mà yếu ớt,từng bông
tuyết rơi xuống mi mắt cô,rập rờn đang run lên.Cô tuyệt vọng nhìn
anh,khóe miệng hơi run rẩy,giọng nói nhỏ bé dường như ngay cả bản thân
cô cũng không nghe rõ: “Nghiêm đại ca”.
Cơ thể anh cũng không thể kìm được run
lên,gió kèm bông tuyết ập vào người anh,trong ánh tuyết lạnh lẽo,nhìn
thấy rõ ràng đôi mắt của cô.Anh bỗng nhiên nhớ lại ngày ấy trên đường
núi,mặt trời lặn xuống phía Tây,ánh sáng như vàng,chiếu vào đôi mắt
cô,giống như thủy tinh,còn sáng rực lấp lánh cả ánh chiều tà đẹp đẽ
ấy.Giống như mới ngày hôm qua thôi,nhưng hôm nay ánh mắt ấy chỉ có sự
đau buồn và tuyệt vọng vô bờ bến.Gió buốt giống như dao cắt trên
mặt,trái tim anh thắt lại,bỗng nhiên cắn răng cô lôi dậy,mắt anh lóe lên ánh sáng kì lạ,cô không biết anh định làm gì mình,chỉ nhìn anh vô cùng
sợ hãi.
Trong phòng có người hét lớn: “Đội
trưởng Nghiêm có động tĩnh gì không? Không có thì mau về đi,gió như dao
cắt ấy,không sợ đông cứng lại à?”.Anh quay đầu lại nói: “Tôi đi tiểu cái quay lại”,vừa nói vừa lần mò túi quần,Tĩnh Uyển đang định chạy,bỗng
thấy thứ anhlấy ra là chìa khóa.Người trong phòng nói lớn: “cẩn thận
tiểu giữachừng coi chừng đông thành băng đấy,quay lại sẽ bẻ đầu anh”.Một người khác trong phòng cười ha ha,Nghiêm Thế Xương vừa rón rén mở khóa
vừa mắng lớn: “Hai người nói năng linh tinh,lát tôi vào lấy gạt tàn
thuốc nhét vào miệng hai người”.Anh mở cửa ra,nhìn ngó bên ngoài,bên
ngoài là màn đêm đen kịt,yên lặng như tờ.Tĩnh Uyển đã đờ đẫn ở đó từ
lâu,anh đẩy mạnh cô ra ngoài,cô quay đầu lại,anh ra sức vẩy tay,ra hiệu
cô mau đi đi.Mắt cô ngấn lệ,anh đã nhanh chóng đóng cửa lại.
Bên ngoài tối om om ,tuyết như