yển bất giác ăn hết một bát cơm.Uống trà
xong lại nói chút chuyện,tam tiểu thư liền nói: “chúng ta đều rảnh rỗi
hay là đánh bài đi”.Tứ phu nhân cười nói: “nhưng thiếu một người gọi
điện bảo Cậu Sáu đến đi,ba người chúng ta chỉnh cậu ấy,thắng một món
cũng tốt”.Tĩnh Uyển sầm mặt xuống nói: “tôi mệt rồi muốn đi nghỉ”.
Tứ phu nhân cười nói: “Cãi nhau đầu
giường làm hòa cuối giường,con thật sự giận nó cả đời sao?Mấy tháng nữa
nó làm cha rồi,con cũng phải nể mặt nó chút chứ”.Tĩnh Uyển lạnh nhạt
nói: “Nếu anh ta đến tôi tuyệt đối không ngồi đây”.Tam tiểu thư phì cười nói: “Em ấy toàn nói những lời tức giận như thế”.Hai người họ tuy nói
vậy nhưng không dám ép cô,tứ phu nhân nói: “hay là gọi Thù Ngưng đến
đi”.Thấy Tĩnh Uyển không nói gì,bà liền gọi điện thoại bảo Triệu Thù
Ngưng đến.
Tĩnh Uyển tuy luôn lãnh đạm,nhưng một
mình trong phòng,giết thời gian là một điều khó nhất,đánh bốn lượt với
họ chẳng mấy chốc đã đến bữa tối.Tứ phu nhân biết quan sát sắc mặt người khác,thấy cô tuy hơi mệt mỏi,nhưng không hề có vẻ chán chường nên mới
yên tâm.Họ cùng ăn tối,do đổi đầu bếp nên mấy món ăn đậm chất miền
Nam,Tĩnh Uyển cũng hơi thèm,cô vốn nói chuyện rất hợp với Thù Ngưng,ăn
cơm xong rồi ngồi một lúc lâu rồi mới đi.
Cứ như thế cách vài ba hôm họ lại đến
thăm Tĩnh Uyển,có lúc là là tứ phu nhân,có lúc là tam tiểu thư,có lúc là Triệu Thù Ngưng,có lúc hai người đến,lúc thì ba người đều đến,đáng mấy
ván bài nói mấy chuyện phiếm thường ngày.Tuy vẻ mặt Tĩnh Uyển hơi thờ
ơ,nhưng cũng đã tốt hơn rất nhiều sự lãnh đạm trước đây.
Chớp mắt đã đến tháng chạp,hôm đó tuyết
rơi dày,tứ phu nhân bận việc vặt cuối năm,chỉ có Thù Ngưng đến thăm Tĩnh Uyển.Vì Thù Ngưng mặt một chiếc áo long cáo đen nên Tĩnh Uyển hỏi:
“Tuyết lại rơi rồi à?”Thù Ngưng nói: “Vừa mới rơi,xem tình hình này chắc mấy ngày không tạnh được”.Tĩnh Uyển nói: “tối qua gió cả đêm em nghe
tiếng gió ù ù ù,không thể ngủ được”.Thù Ngừng nói: “chị thấy một ngày em chỉ ngủ có sáu,bảy tiếng,cứ như thế sao được?”.Tĩnh Uyển cười thẩn
thờ,nói: “còn có thể thế nào nữa xấu nhất là chết thôi”.Thù Ngưng nói:
“sao lại nói những lời như thế,để Cậu sáu nghe được lại khó chịu”.
Thù Ngưng vừa nhắc đến Mộ Dung
Phong,Tĩnh Uyển lập tức không nói tiếp nữa, Thù Ngưng biết mình lỡ
lời,liền lảng sang chuyện khác: “dì hỏi chị mấy ngày tới muốn ăn gì,cần
gì không, dì sẽ sai người sắp xếp”.Tĩnh Uyển lắc đầu nhè nhẹ,hỏi: “bệnh
mất ngủ của chị chữa thế nào vậy?”.Thù Ngừng đáp: “chị uống thuốc tây
,bác sĩ kê một loại thuốc an thần giúp chị ngủ ngon”.Tĩnh Uyển nói: “mấy ngày nay quả thật ngủ không ngon,chị cho em một viên thuốc thử được
không?”. Thù Ngưng do dự một lát nói: “bây giờ em không được uống thuốc
lung tung”.Tĩnh Uyển nói: “Vậy chị hỏi bác sĩ xem em có thể uống loaị
thuốc gì”,lại nói: “Đừng nói với cậu sáu không lại kinh động đến binh
sĩ, xảy ra nhiều chuyện”. Thù Ngưng nghe câu này không hiểu vì sao ngước mắt nhìn cô chăm chú. Trong mắt Tĩnh Uyển chỉ có sự thẫn thờ,dường như
đã hiểu rõ,lại như bình tĩnh tự tại,đôi mắt long lanh mà rõ ràng, trong
đồng tử chỉ có bóng của cô.
Sau khi Thù Ngưng về, trằn trọc không
yên mấy ngày liền, mấy lần gặp Mộ Dung Phong muốn nói với anh, cuối cùng không hiểu vì sao lại nuốt mấy lời đó vào. Thù Ngưng gọi điện thoại hỏi bác sĩ, cuối cùng đi thăm Tĩnh Uyển, vẫn đưa cho cô nửa viên nói: “Bác
sĩ nói tuy không có nguy hiểm gì nhưng tốt nhất không nên uống cho dù
uống cũng chỉ dùng một nửa liều lượng”.Tĩnh Uyển “ồ” một tiếng tiện tay
lấy giấy bọc viên thuốc lại, cất vào ngăn kéo bàn trang điểm, nói: “Nếu
quả thật không ngủ được em mới uống”.
Thù Ngưng tuy đã hỏi bác sĩ, vì lờ mờ
đoán được một hai phần, trong lòng sợ hãi cứ thấp thỏm lo âu. Cô ngồi
với Tĩnh Uyển một lúc thì Mộ Dung Phong đến. Hễ Tĩnh Uyển thấy anh là
sắc mặt sầm xuống, lập tức nói: “Em phải ngủ đây”. Thù Ngưng vội nói:
“vậy hôm khác lại đến thăm em sau”. Sau khi cô đi Tĩnh Uyển đi thẳng về
phòng, tiện tay đóng cửa lại, Mộ Dung Phong lên trước một bước, suýt nữa cửa kẹp vào tay, cuối cùng vẫn mở được cửa ra, cười hỏi: “Sao hôm nay
ngủ sớm thế?”.
Tĩnh Uyển không thể để anh ở ngoài, liền không thèm để ý, giường nằm xuống, Mộ Dung Phong ngồi xuống giường
nói: “Tức giận không tốt cho con, chẳng lẽ em không biết sao?”.Tĩnh Uyển hừ một tiếng, quay người đi. Mộ Dung Phong nói: “Em xem em gầy quá,
lưng nổi cả xương sống này”. Anh đưa tay muốn sờ vai cô, cô đã chuẩn bị, lập tức thu người lại, lạnh lùng quát: “Tránh ra”.Mộ Dung Phong thấy
giọng cô như tức giận, cười nói: “Được rồi anh đi ,đừng giận nghỉ ngơi
cho tốt”.
Tuy anh nói thế nhưng lại không hề đứng
dậy.Tĩnh Uyển mãi không thấy động tỉnh gì, tưởng anh đã đi, lật mình
quay đầu lại, thấy anh đang chăm chú nhìn mình. Trong mắt cô hiện rõ sự
lạnh lẽo như nước, anh nói: “Anh biết em giận anh, việc đã thế này, cho
dù anh không đúng em cũng không thể giận anh cả đời được”. Tĩnh Uyển cứ
không chịu để ý đến anh như thế, quay đầu đi, tiếp tục quay lưng lại với anh. Gần đây cô gầy đi rất nhiều, bờ vai mỏng m