“Sao ngồi ở đây?Cẩn thận bị lạnh”.Tĩnh Uyển nghe thấy tiếng anh,người bất giác khẽ rung lên,nhưng
chỉ ngồi ở đó không động đậy.
Mộ Dung Phong nhìn thấy một ly rượu thủy tinh bên cửa sổ,bên trong vẫn còn non nửa,má cô phơn phớt hồng,nhìn
không được khỏe mạnh.Anh nói: “Thật liều lĩnh ,ai đưa rượu cho em?Bây
giờ làm sao em có thể uống rượu!”.Đáy mắt cô có hơi nước mờ mịt,khóe
miệng lại nhướn lên: “tôi tìm thấy ở phòng bên cạnh”.Bên cạnh là một
phòng khách nhỏ,bên trong bày rất nhiều rượu tây.Anh nhìn chai rượu chỉ
vơi đi một chút,mới hơi yên tâm.
Giọng nói cô nhỏ mà nhẹ: “Anh nghe bên ngoài còn đang đốt pháo”.
Tiếng pháo nổ lác đác đã ngưng bật từ
lâu,trong màn đêm tĩnh mịch chỉ nghe tiếng gió ù ù.Anh nói: “Em say
rồi”.Cô “ừ” một tiếng,ngẩng đầu lên,tóc mai hơi xõa,rất nhiều lọn tóc
nhỏ rũ xuống,cô cũng không buồn vén lên.Anh hỏi: “tối em ăn gì?”.
Cô cười: “hôm nay là tết ông Công ông
Táo thì ăn cơm đoàn viên,tôi ăn cơm đoàn viên một mình”.Nụ cười đó của
cô càng khiến người ta đau lòng hơn khóc.Anh nói: “Đều là anh không
tốt,anh nên đến với em sớm hơn”.Cô nói lạnh nhạt: “Cậu Sáu nói vậy làm
sao tôi dám nhận chứ”.Anh nói: “Tĩnh Uyển…”.Cô quay mặt đi,lại nhìn ra
cửa sổ,chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ len vào trong phòng,chiếu sáng
những bông tuyết lất phất rơi,nơi xa hơn chính là màn đêm thăm thẳm.
Anh dịu dàng nói: “Anh bảo nhà bếp làm
mấy món điểm tâm .anh ăn với em được không?”.Cô gối cằm xuống cánh
tay,không nói gì anh liền ấn chuông gọi người đến,dặn dò nhà bếp chuẩn
bị đồ ăn đêm.
Nhà bếp rất nhanh đã làm xong và mang
đến,Mộ Dung Phong xưa nay thích mì,đợt này Tĩnh uyển lại ăn uống kém,cho nên nhà bếp chuẩn bị mì thanh đạm,hấp một đĩa màn thầu hình thoi nóng
hổi,còn kèm theo bốn món nhỏ,một đỉa thịt hun khói xào măng,một đĩa rau
cải,một đĩa thịt gà trộn dưa chuột,.một đĩa đậu phông khô kho,nhìn thấy
mấy món thanh đạm này,anh cười nói: “Anh cũng đói rồi anh lấy cho em một bát mòi nhé?”.Vừa nói vừa cầm đũa lên,gấp mì vào bát cho cô,rồi chan
nước canh gà vào,nói: “Cẩn thận bỏng”.
Anh ân cần như thế,Tĩnh Uyển lại như cảm động,cuối cùng nhận lấy bát mì,lặng lẽ gấp mấy sợi,chầm chậm ăn.Mộ Dung Phong thấy sắc mặt cô dần dần bình tỉnh lại,trong lòng vui mừng nói:
“Đêm tuyết rơi ăn đồ nóng hỏi như thế mới tuyệt”,lại nói: “lúc như thế
này nên ngâm một chút hoàng tửu để uống”.Bên cạnh bàn đặt ly rượu Tĩnh
Uyển chưa uống hết,cô đưa tay đẩy nhẹ ly rượu: “Nếu anh không chê uống
tạm cái này được rồi”.Anh nghe khẩu khí của cô bình tỉnh ôn hòa hiếm
thấy trong nhiều ngày nay,liền nhận lấy ly rượu ,nói: “Anh đương nhiên
không chê rồi”.Anh uống một cụm cạn ly rượu Tây,Tĩnh Uyển thấy anh uống
rất nhanh,lườm anh một cái: “Không phải đã uống rượu ở nhà rồi mới đến
sao,còn thế nữa?”.
Anh cười nói: “Rượu em đưa cho dù là
rượu độc,anh cũng uống hết”.Anh vốn hơi say,ly rượu này lại uống rất
nhanh,tim đập thình thịch,chỉ thấy cô hơi cúi đầu,lộ ra chiếc gáy trắng
muốt nõn nà,không kìm được đưa tay ra vuốt ve,Tĩnh Uyển đẩy tay anh ra:
“ăn thì ăn đi động tay động chân làm gì?”.Trong lòng anh vui mừng,cũng
không nói nhiều,cầm chai rượu lên rót cho mình thêm một ly.Tĩnh Uyển
nhấp ngụm canh,thấy anh uống xong lại rót tiếp,không kìm được đặt bát mì xuống: “lát nữa nếu anh say không được mượn rượu làm càn”.
Anh bỗng nhiên đặt ly rượu xuống
bàn,không nói năng gì bế bổng cô lên,không đợi cô hốt hoảng kêu lên đã
cúi đầu xuống hôn cô.Hơi thở anh phủ lên mặt cô ,mùi rượu nồng nặc,kèm
theo mùi khô lạnh của thuốc lá,sự quấn quýt qua bờ môi kẽ răng khiến cô
mơ màng trong giây phút,tiếp theo là sự cưỡng đoạt khiến người ta không
thở được.Lưng vô đã dựa vào chiếc giường mềm mại,hơi thở gấp gáp của anh khiến cô hơi hoảng loạn,mặt anh nóng bừng,dựa sát vào cổ cô,cúc áo đã
bị anh cởi mất mấy cái,cô dùng sức đẩy anh ra: “Cẩn thận đứa bé…”.Anh
dừng lại,lại trườn người xuống,áp sát mặt vào bụng cô.Cô xưa nay sợ nhột không chịu được lại đẩy anh ra: “làm gì thế không được làm bậy”.
Anh nói: “anh nghe con nói chuyện”.Cô
sững lại một lúc mới đẩy tay anh ra: “nói năng linh tinh”.Anh nói nghiêm chỉnh: “thật đấy,ngay cả con cũng đang nói,mẹ đừng giận cha nữa
nhé”.Tĩnh Uyển hứ một tiếng,không nói tiếp gương mặt anh tràn ngập sự ấm áp và yên bình: “em nói xem con chúng ta giống anh hay giống em?”.Trong tim Tĩnh Uyển như con dao đâm thật sâu,suýt nữa rớt nước mắt.Chỉ nghe
anh nói: “nếu là con trai anh sẽ cho nó vào quân đội,rèn luyện thật
tốt,sau này sẽ thành tài”.Tĩnh Uyển không kìm được nửa,chỉ nắm chặt ga
trải giường bên dưới,cố gắng nuốt nước mắt vào trong lòng.Giọng nói anh
trầm thấp,vì áp sát vào người cô nên ù ù nghe không rõ: “nếu là con gái
tốt nhất là giống em,như vậy mới tốt.Chị năm chỉ hơn anh ba tháng,lúc
anh năm tuổi,có lần ở trong vườn thấy chị ấy ngồi trên vai cha hái
lựu,ngưỡng mộ chết đi được,chỉ là không hiểu,tại sao cha cứ đánh anh,lại đối xử tốt với chị như thế.Giờ nghĩ lại thấy con gái khiến người ta yêu thương biết bao,đợi đến tết đoan ngọ năm sau,con gái chúng ta đã tròn
một tuổi rồ