ng.Dường như anh có cảm giác sợ hãi,sự sợ hãi chưa từng
có,khiến anh dường như rối loạn hết tâm can,cô không khóc cũng không làm ầm ĩ,chỉ là nhìn anh đoạn tuyệt như thế,những lời nói anh đã nghĩ trước đã ở trên môi nhưng lại nói ra khó khăn đến vậy: “Tĩnh Uyển… em hiểu
cho anh.Việc này là anh có lỗi với em,nhưng anh yêu em,chỉ là trước mắt
bất đắc dĩ phải lo toàn cục.Anh đưa em đi Nhật,chính là không muốn khiến em đau lòng”.
Môi cô nở một nụ cười lạnh lẽo: “vợ lẽ họ Doãn,lấy gì lợi ích quân
sự.Mộ Dung Phong hóa ra anh yêu tôi như thế sao?”.Anh rối loạn bất an:
“Tĩnh Uyển em không thể không hiểu lý lẽ.Anh đối với em thế nào,trong
lòng em chẳng lẽ khong rõ sao?em cho anh thời gian ba đến năm năm,bây
giờ kết thông gia với Trình gia cũng là kế sách,vì quyền lợi ,đợi anh ổn định tình hình,anh lập tức cho em danh phận em đáng được.Tĩnh Uyển ,anh từng nói sẽ đem tât cả thiên hạ này đến trước mặt em”.
Cả người cô đang run rẩy: “thiên hạ của anh tôi không cần,tôi chỉ hỏi anh một câu,hôn ước của chúng ta bây giờ anh phủ nhận,có phải không?”.
Anh nắm chặt tờ giấy kết hôn đó,không hề trả lời,cổ tay cô ở trong
lòng bàn tay anh,yếu ớt như chỉ cần bóp nhẹ sẽ vở tan: “Tĩnh Uyển anh
chỉ muôn em cho anh thời gian ba đến năm năm,đến lúc đó anh nhất định ly hôn cưới em”.Cô rút tay về,rút ra từng chút từng chút.Nụ cười trên môi
dần dần nở ra trên mặt,đáy mắt không che dấu sự lạnh lẽo: “Nếu đã như
thế,Cậu Sáu,tôi chúc anh và Trình tiểu thư răng long đầu bạc”.
Sự xa xôi trong mắt cô khiến đáy mắt anh run rẩy,anh mô thật mạnh cô
vào lòng: “Tĩnh Uyển”.Cô giơ tay lên tát anh một cái.Anh hơi động đậy
cuối cùng không trốn không tránh,chỉ nghe “bóp” một tiếng vang lên khô
khốc,mặt anh dần dần hiện lên vết ngón tay.Cái tát này của cô dường như
dùng hết sức lực,cô loạng choạng lùi về sau.Anh giữ chặt mặt cô: “Tĩnh
Uyển”.Môi anh hoảng loạng mà nóng bỏng đổ ập xuống,cô chỉ có một cảm
giác buồn nôn,khó chịu đến cực điểm,hết sức tránh đi.Sức lực anh lớn đến đáng sợ,cô không vùng vẫy được,trong lúc cấp bách,cô cắn thật mạnh vào
môi anh,anh đau đớn ngẩng mặt lên,cô nhân cơ hội nắm lấy cổ anh,anh chỉ
dùng một tay cũng đủ để khống chế được hai cánh tay cô.Cô không địch lại sức lực của anh,hơi thở anh phả vào mặt anh,cô khó chịu đến cực
điểm,chỉ có một cảm giác buồn nôn như trời đất đảo lộn.Đầu gối dùng sức
húc lên,anh hự một tiếng né sang bên bên cạnh.Tay cô chạm phải một thứ
lạnh lẽo,là khẩu súng trên thắt lưng da của anh,cô dùng toàn bộ sức lực
bản thân rút súng ra, “lạch lạch” một tiếng mở chốt an toàn,ngắm thẳng
vào anh.
Cơ thể anh cứng đờ đó,cô thở dốc từng hồi,ngực đau đớn phập phồng.Còn anh ngược lại,trấn tĩnh chầm chậm nói: “Hôm nay em một phát giết chết
anh là được.Tĩnh Uyển,anh có lỗi với em,nhưng anh không có cách nào
buông tha em”.
Nước mắt cô lã chã chảy xuống,trong làn nước mắt mơ hồ,khuôn mặt anh
xa xôi mà lạ lẫm,tất cả mọi thứ trước đây đều ầm ầm đảo lộn,nhiều việc
như thế,nhiều quá khứ như thế,đến hôm nay,vạn ngàn cực khổ hóa ra đều là vô ích.Anh từng nói đời này kiếp này,trọn đời trọn kiếp lâu dài như
thế,không ngờ đến bây giờ lại dừng lại không đi tiếp.Anh đưa tay ra,đặt
vào miệng súng của cô,chầm chậm đưa đến ngực mình,ngón tay cô đang run
rẩy,tay anh ấn vào ngón tay cô: “Em bóp cò đi,chúng ta coi như xong”.
Nước mắt cứ thế chảy xuống,cô chưa từng yếu ớt như vậy,khóe môi cô
đang run rẩy,trong họng như đang có con dao nhỏ khứa từng nhát,trong mắt anh chỉ có khuôn mặt cô,nhìn cô quyến luyến,dứt khoát dùng sức kéo
miệng súng về phía trước: “bắn đi”.Nước mắt lạnh lẽo chảy xuống,cô nấc
nghẹn: “đồ khốn nạn tôi mang thai đứa con của anh rồi”.cơ thể anh run
lên giống như sấm chớp giữa ngày nắng,gần ngay bên tai,ầm ầm tiến
đến.Tay anh trong chốc lát trượt xuống,trên mặt mơ hồ giống như nghe
nhầm,trong mắt lúc đầu chỉ có kinh ngạc,dần dần hiện lên sự mừng
rỡ,thương yêu,quan tâm,bi thương,phiền não ,do dự..phức tạp đến mức ngay cả bản thân anh cũng không biết lúc đó rốt cuộc mình đang nghĩ gì.
Khóe miệng anh hơi động đậy,cuối cùng vẫn hơi lùi về phía sau một
bước,cô chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở nho nhỏ của mình,anh do dự đưa tay ra ,đặt lên bờ vai run rẩy của cô.Mặt cô vùi sâu vào vai anh,dường
như chỉ có cách này mới bảo vệ được mình.Lòng anh rối như tơ vò,tư thế
của cô vẫn là đang kháng cự,anh cưỡng ép ôm cô vào lòng.Cô vùng vẫy
ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên,trong ánh mắt gần như van xin.Cô xưa
nay hiếu thắng chưa từng nhìn anh như thế,anh mềm lòng cảm giác đau đớn
lăn tăn đó ập đến từng đợt,giống như con tằm kết kén,hàng ngàn hàng vạn
sợi tơ,kết lại từng sợi,kết chặt khiến anh không thở được.Anh chưa từng
có cảm giác như thế,cốt nhục của anh-cô mang thai đứa con của anh.Đây
mới là việc quan trọng nhất trên thế giới thậm chí còn quan trọng hơn
giang sơn rộng lớn…khóe miệng anh hơi mấp máy,gần như muốn buộng miệng
đồng ý với cô.Đứa con của anh và cô,sự tiếp nối cùng dòng máu giữa họ
,thứ chảy cuồn cuộn trong anh hình như không phải là máu,mà là một ngọn
lửa,từ nay về sa
