hừ lại nghe cô nói: “Tội nghiệp anh ấy từ nhỏ
không có mẹ,haizz!”. Một tiếng than như thế nghe xa xôi bất tận như một
sợi dây lan đến tận sâu thẳm trái tim. Nghiêm Thế Xương không dám ngẩng
đầu nhìn cô nữa, một lát sau mới nói: “Tiểu thư, ngày hôm nay sẽ đến Hà
Gia Bảo rồi, ở đó chỉ cách núi Kỳ Phong một ngọn núi, tuy Dĩnh quân
không đóng quân ở Hà Gia Bảo nhưng binh chiến lạc loạn là khó tránh
khỏi. Cho nên hành trình ngày mai rất nguy hiểm, đến lúc đó nếu xảy ra
chuyện gì, tiểu thư nhất định phải đi với Thặng Nhi trước, nó biết
đường, biết đường nào đến núi Kỳ Phong”.
Tĩnh Uyển tuy hơi sợ hãi nhưng mau chóng lấy lại dũng khí, nói: “Nghiêm đại ca, ba chúng ta nhất định cùng nhau
bình an đến núi Kỳ Phong”. Nghiêm Thế Xương cười nói: “Tôi chỉ sợ là bất trắc, tiểu thư là người phúc trí vẹn toàn, nhất định có thể bình an,
thuận lợi đến gặp Cậu Sáu.
Tối đó họ vẫn ngủ nhờ nhà mấy người nông dân, vì trên đường mệt mỏi nên Tĩnh Uyển ngủ say, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, thấy hơi lạnh, cô đi đến cửa sổ mới biết là trời mưa. Trời hỡi mưa như thế là rất lầy lội khó đi, Nghiêm Thế Xương vốn định tạnh mưa mới
đi nhưng mưa mùa thu, lúc mưa lúc tạnh, đến gần trưa vẫn rả rích không
ngừng.Thời gian bỏ lỡ trên đường càng dài thì càng nguy hiểm, may mà sau buổi trưa trời mưa nhỏ dần, họ bèn đội mưa lên đường.
Tĩnh Uyển mặc áo mưa, đội chiếc nón che
gần hết mặt, cô chưa từng mặc áo mưa, chỉ thấy mùi cây trẩu rất khó
chịu. Đi được mười cây số trời lại mưa to hơn, áo mưa vừa ướt lại vừa
nặng, quần áo bên trong cũng ướt gần hết, lạnh lẽo như dính vào da thịt, khiến cô không khỏi run rẩy. Nghiêm Thế xương rất lo lắng nhưng trời
mưa đường trơn, lừa đi rất chậm nên chẳng còn cách nào khác. Đến chiều
từ đường núi nhìn ra xa thấy những ngôi nhà lớn trong núi, trong màn mưa mênh mang giống như một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh bốn phía mây mù.
Nghiêm Thế Xương chỉ cho cô xem: “Đó chính là Hà Gia Bảo, đi qua ngọn
núi chính là núi Kỳ Phong rồi”
Tĩnh Uyển phấn trấn tinh thần cười nói:
“Coi như sắp đến rồi”. Đường núi khúc khuỷu, nhìn gần ngay trước mặt
nhưng đi lại rất xa, đến tận lúc lên đèn họ mới xuống núi, con đường đá
xanh thẳng tắp kéo dài đến Hà Gia Bảo. Vì trời mưa nên chỉ có lác đác
mấy người trên đường. Họ không ghé vào thị trấn, mà chỉ dừng chân nghỉ
ngơi ở bên ngoài, mua bánh ngô làm lương khô.
Nghiêm Thế Xương đội nón mặc chiếc áo
mưa dầu cũ, lại nói tiếng bản địa, ông chủ cửa hàng nhỏ không hề nghi
ngờ, chỉ dẫn cặn kẽ cho anh: “Buổi tối đừng đi đường, năm nay nơi này
không yên ổn, lúc thì quân này đánh đến lúc thì quân kia đánh đến, hai
người tốt hơn hết là nghỉ lại thị trấn một đêm, sáng sớm mai lên
đường”.
Nghiêm Thế Xương hỏi: “Trong thành
không phải có an dân đoàn sao?”. Ông chủ nói: “Nghe nói trên núi có một
đồn trú quân của Dĩnh quân, cũng chỉ nghe nói như vậy, trong núi lớn như thế ai biết được quân binh nằm ở đâu”. Nghiêm Thế Xương trong lòng lo
lắng, ôm bọc bánh ngô gói bằng lá cọ, bước thấp bước cao đi về bên cạnh
Tĩnh Uyển, khẽ tiếng thương lượng với cô chốc lát, cuối cùng cảm thấy ở
lại trong thị trấn càng nguy hiểm, họ vẫn quyết định đi thâu đêm.
Ai ngờ vào ban đêm mưa càng to, họ đi
mấy cây số mà mưa như trút nước, ào ào từ trên trời đổ xuống, khiến
người ta gần như không mở nổi mắt. Xung quanh yên lặng như tờ, ngay cả
tiếng côn trùng cũng bặt thinh, chỉ có tiếng mưa ào ào, bốn bề đen như
mực, đen đến mức đặc quách như mực tàu. Tĩnh Uyển tuy sợ hãi nhưng cắn
chặt môi không hé một tiếng. Chiếc đèn dầu trong tay Nghiêm Thế Xương
chỉ chiếu sáng không quá một trượng, trong ánh sáng mờ trắng trắng, vô
số hạt mưa dường như đập thẳng vào đèn. Anh biết không nên đi tiếp nên
nói với Tĩnh Uyển: “Bây giờ cho dù quay lại thị trấn cũng rất nguy hiểm, tôi nhớ phía trước có một miếu Quan Đế, hay là tối nay tránh tạm ở đó,
sáng mai lại lên đường”.
Tĩnh Uyển chỉ thấy áo ướt dính vào người lạnh thấu xương, ngay cả giọng nói cũng đang run rẩy: “Tôi nghe theo
Nghiêm đại ca”. Họ lại đội mưa đi một lúc mới thấy một cái miếu nhỏ.
Trong miếu đã không còn hòa thượng, vì khách qua đường vẫn hay thường
dừng chân ở đây, nên trong miếu cũng khá sạch sẽ, Nghiêm Thế Xương đặt
đèn xuống, tìm một nơi khô ráo cho Tĩnh Uyển ngồi. Tĩnh Uyển cởi áo mưa, chỉ thấy gió đêm thốc thẳng vào người, lại càng lạnh hơn. Nghiêm Thế
Xương thấy bên tường có chất một ít cỏ khô, chần chừ một lát, nếu đốt
lửa sẽ có người đến. Nhưng nhìn ánh đèn le lói hắt trên mặt Tĩnh Uyển,
sắc mặt cô trắng bệch không còn chút máu, môi đã khô nẻ, toàn thân đang
run lên, anh chỉ lo cô mặc quần áo ướt sẽ bị ốm, trong lòng nhem nhóm
tia hi vọng, cảm thấy trời mưa to thế này, cho dù trong núi có Dĩnh quân chắc cũng không đội mưa đi tuần đêm. Anh bèn đem cỏ khô đến, đốt lên.
Tĩnh Uyển giật bắn mình, thấy sắc mặt
anh tập trung cô cũng hơi căng thẳng. Cô cố nghe ngóng nhưng chỉ nghe
thấy tiếng mưa rì rào trên cành lá bên ngoài miếu. Nghiêm Thế Xương bỗng quay người lại, lấy đất hất vào đống lửa, Tĩnh Uyển sực tỉnh, vội giúp