oa vinh hoa phú quý”. Một tay Tĩnh Uyển ấn lên
ngực, trên mặt đang cười ngẩn ngơ , lẩm bẩm nói: “Em học ai thế, lải
nhải như vậy”. Minh Hương bĩu môi: “Còn không phải là bác Ngô, nói trong nhà có việc hỷ, những câu tốt lành nhất định phải nhớ”.
Mấy người chị em họ xúm lại coi của hồi
môn của cô, khăn trùm đầu, đồ trang sức hết thảy đều mang ra, cầm thứ
nào lên là tấm tắc khen thứ ấy, toàn con gái trẻ tuổi tụ tập với nhau
nên rất náo nhiệt, huống hồ đang xem trang sức, khen cái này tinh xảo,
cái kia quý, trên trán Tĩnh Uyển lấm tấm mồ nôi lạnh, tiếng cười nói ồn ã cả căn phòng, vang lên trong tai như xa như gần vo ve như tiếng ong. Cô trấn tĩnh vì tổ chức hôn sự nên cả phòng đều treo trướng hỷ và hoa màu, bốn bề đều là màu sắc rực rở, trong căn phòng chất đầy các loại gấm
vóc, rương hòm, đều là đồ cưới chuẩn bị cho ngày mai, trên bàn trang
điểm có chiếc đồng hồ Tây nho nhỏ, dưới đồng hồ có quả cầu thủy tinh di
chuyển không ngừng, lắc qua lắc lại, cô nhìn đến chóng mặt, dường như cả căn phòng đang chuyển động.
Vợ chồng họ Doãn đều bận tiếp khách đến
ba bốn giờ chiều, Doãn phu nhân mới có thời gian lên lầu, xem con gái,
còn đám chị em họ của Tĩnh Uyển đều đi xuống bên dưới nghe kịch một mình Tĩnh Uyển ngồi ở đó, sững sờ thẩn thờ. Doãn phu nhân xót xa hỏi: “Nghe
bác Ngô nói trưa nay con không ăn gì, sao mặt đỏ thế”. Tĩnh Uyển đưa tay sờ sờ mặt, má cô nóng hầm hập, giống như sốt, nhưng trong tim cô dường
như có một ngọn lửa đang hừng hực cháy, ánh mắt đượm về xa xôi, cô khẽ
gọi một tiếng “mẹ”.
Doãn phu nhân nhẹ nhàng vuốt tóc cô, mắt cô bỗng ngấn lệ: “Mẹ,con sợ lắm”. Doãn phu nhân sững lại một lát, lập
tức cười nói: “Con bé ngốc này, có gì sợ chứ, con gái lớn đều phải gả
chồng mà”. Tĩnh Uyển lại giống như sắp bật khóc, cắn chặt môi, cố ngân
nước mắt. Doãn phu nhân hoảng hốt, vội nói: “Con ngoan trên dưới Hứa gia con đều quen thuộc, giống như nhà mình vậy, hơn nữa đều ở trong thành,
sau này con muốn về cũng rất thuận tiện mà”.
Tĩnh Uyển cuối cùng không kìm được nữa,
nước mắt trào ra, Doãn phu nhân thấy cô như thế, không hiểu vì sao cũng
thấy vô cùng xúc động, đưa tay ra ôm con gái vào lòng. Tĩnh Uyển vừa nói vừa nấc nghẹn ngào: “Mẹ con xin lỗi”. Doãn phu nhân vỗ lưng cô: “Nói
linh tinh, con có lỗi gì với mẹ chứ, chỉ cần con sống vui vẻ mẹ vui lắm
rồi”. Bà lại nói tiếp: “Xưa nay con luôn hiểu chuyện, hôm nay phải vui
vẻ, hôm nay là đại hỷ mà”. Tĩnh Uyển “vâng”một tiếng, vùi mặt vào mẹ, ôm chặt lấy eo mẹ rất lâu không chịu buông ra. Doãn phu nhân nghĩ chỉ có
một cô con gái độc nhất này, ngày mai phải gả về nhà người khác, trong
lòng cũng ngàn lần, vạn phần không nỡ, nên bà cứ dặn dò mãi mấy đạo lý
làm dâu, rồi an ủi rất nhiều.
Theo lễ tiết, trước khi kết hôn Kiến
Chương và Tĩnh Uyển không được gặp mặt, cho nên chiều muộn hôm đó, Kiến
Chương gọi điện tới. Tĩnh Uyển nhận điện, trong lòng cô có cảm giác rối
ren phức tạp, nhưng không biết nên nói gì với anh, Kiến Chương chỉ coi
như cô mệt, nói mấy việc hôn lễ ngày mai, cuối cùng dặn dò: “Vậy em ngủ
sớm đi”. Cô “ậm ừ” một tiếng, anh sắp dập điện thoại, bỗng nghe cô gọi
“Kiến Chương”.Anh hỏi: “Sao thế?”. Trong ống nghe chỉ có tiếng ù ù, hơi
thở anh chậm và đều, cô dịu dàng nói: “Không có gì, chỉ nuốn gọi anh một tiếng thôi”.
Thỉnh thoảng cô lộ ra vẽ trẻ con đó,
nhưng Kiến Chương lại thấy ngọt ngào nói: “Ngủ sớm chút đi, ngày mai gặp mặt rồi”. Tĩnh Uyển yên lặng hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Anh cũng nghĩ sớm đi, tạm biệt”.
Cô dập điện thoại, đứng dậy. Phía trước
bắc sân khấu, đang biểu diển, tiếng chiên trống truyền đến như xa như
gần, réo rắt réo rắt…trái tim cô còn đập nhanh hơn tiếng trống, cô kiểm
tra tất cả mọi thứ trong túi xách: ảnh cha mẹ và mình, hai tập tiền giấy dày, một nắm tiền lẻ, còn cả chiếc đồng hồ quả quýt đó. Cô nghĩ một lúc lấy khăn tay bọc viên “thần châu”, nhét vào đáy chiếc túi xách.
Khách khứa đều nghe kịch ở phía trước,
cô lặng lẽ xuống lầu, vì sắp mở tiệc nên mọi người đều bận túi bụi, nhất thời không ai chú ý đến cô. Cô ra khỏi hoa viên từ cửa sau, trong vườn
yên lặng không một bóng người, chỉ có mấy chiếc cờ màu nhỏ treo trên
cây, tung bay trong gió, reo lên “:ật phật, lật phật”, tiếng chiêng
trống huyên náo phía trước, cô lờ mờ nhận ra khúc “Ngọc Liên Minh”, đang hát đến câu: “Ta không cần gấm vóc tram ngọc, chỉ cần áo vải tram gai,
mưa gió có nhau, bên nhau tron đời”….Lời thề son sắt đó như một lời an
ủi kì lạ, khiến cô không thấy quá sợ hãi, chỉ là bước chân không kìm
được hơi chùn lại, may mà suốt dọc đường không gặp ai. Cửa sau vốn không khóa, ông Lý canh cửa ngồi ở ghế mây, ngẩng đầu há miệng ngồi ở đó,hóa
ra đã ngủ quên trong cơn gió mát, ông Lý nuôi một con chó vàng lớn, thấy cô nó lười nhác vẫy đuôi, cô lặng lẽ đi ra khỏi cửa.
Xuyên qua con phố liền nhìn thấy mấy
chiếc xe kéo, đang đợi khách, cô lên đại một chiếc nói với phu xe: “Đến
phía nam thành mau lên…”. Phu xe đó thấy dáng vẻ cô biết là tiểu thư con nhà giàu, hơn nữa lại không mặc cả, rõ ràng là khách sộp, lập tức hăng
hái
