anh lấy đất dập lửa. Ngọn lửa tắt ngấm, trong miếu bỗng chốc đen ngòm.
Tĩnh Uyển chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ của Nghiêm Thế Xương, hai con lừa
vốn cột ở giữa miếu lúc nầy có một con hắt hơi, trong lòng cô sợ hãi,
lại nghe thấy Ngiêm Thế Xương gọi nhỏ: “Thặng Nhi?”. Thặng Nhi bất ngờ
tỉnh giấc, chỉ nghe Nghiêm Thế Xương nói: “Cháu biết đường xuống núi
không?”. Thặng Nhi nói nhỏ: “Biết”.
Tĩnh Uyển cố mở to mắt, qua lỗ dột trên
mái nhà, ánh sáng xanh của màng đêm chiếu xiên xuống sàn, lúc lâu sau cô mới có thể lờ mờ nhìn ra hình bóng của Nghiêm Thế xương, anh lặng lẽ
đứng ở đó nhưng cô nghe không ra bên ngoài có gì là không ổn. Anh bỗng
đưa tay ra, nhét vật cứng vào tay cô, nói nhỏ: “Không kịp rồi không biết đối phương có kịp chặn cửa trước sau không, Cậu Sáu từng dạy tiểu thư
cách bắn súng, khẩu súng này tiểu thư cầm phòng thân”.
Trong tay anh có một khẩu súng ngắn
khác, trong bóng tối khẩu súng lóe lên ánh sáng ảm đạm, cô cực kỳ sợ
hãi, cầm khẩu súng trên tay nặng đến nổi không cầm lên nổi. Lúc này
dường như mới nghe thấy tiếng vó ngựa, bên ngoài càng lúc càng gần,
tiếng vó ngựa hỗn loạn, rõ ràng không phải một người một ngựa, láng máng nghe thấy tiếng ngựa hí, hình như cả một đám người ngựa. Ba người họ
đều căng thẳng đến cực điểm, yên lặng đến nín thở, nghe đám người ngựa
càng lúc càng lại gần, trái tim Tĩnh Uyển như muốn nhảy ra khỏi lồng
ngực, bên ngoài có người nói: “Vừa nãy xa xa còn có ánh lửa giờ tắt
rồi”, tiếp theo có người nói: “Vào trong xem”.
Cơ thể Tĩnh Uyển hơi run, cô nắm chặt
khẩu súng trong tay, lòng bàn tay đã toát mồ hôi, nghe tiếng bước chân
rầm rập xong vào, tiếp đó có người đá tung cửa miếu “rầm”một tiếng.
Mấy chiếc đèn dầu xông vào, luồng sáng
đột ngột khiến Tĩnh Uyển không thể mở mắt, chỉ nghe thấy có người hỏi:
“Là ai?bỏ súng xuống!”. Tiếp theo nghe thấy những âm thanh lạch cạch, là tiếng kéo cò súng, cô biết phản ứng vô hiệu nên chầm chậm bỏ súng
xuống, ý nghĩ trong đầu lướt qua như điện xẹt: xong rồi!Cô sợ đến cực
điểm, chỉ nghỉ nếu bị loạn binh làm nhục không bằng chết luôn ở đây.
Đang trong lúc rất muốn chết, bỗng nghe thấy giọng của Nghiêm Thế Xương
vang lên vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ mắng: “Chúc lão tam, cái thằng ranh
con này! Hóa ra là mấy người! Làm ông mày sợ chết đi được!”.
Mô Dung Phong đang mơ màng ngủ, loáng
thoáng hình như nghe thấy tiếng của Thẩm Gia Bình, nói rất nhỏ: “Cậu Sáu mới ngủ cả đêm không ngủ rồi, sáng mai lại phải đi xem bố phòng, đến
bâu giờ mới tranh thủ đi chợp mắt”. Một giọng nói khác hình như của thư
kí Uông Tử Kinh, có vẻ hơi chần chừ: “Vậy lát nũa tôi lại đến”. Trong
chốc lát anh hoàn toàn tỉnh táo, ngoài trời âm u, tuy buổi chiều mà vẫn
như vừa mới sáng, sắc trời một màu xanh xám, âm thanh như tiếng sấm rền
từ bên ngoài văng vẳng truyền tới, âm thanh đó anh quá đỗi quen thuộc,
biết không phải là tiếng sấm,mà là tiếng lửa đạn ở trận tuyến. Anh với
lấy đồng hồ bên cạnh gối xem, mới ba giờ chiều hóa ra anh ngủ chưa được
một tiếng, sự mệt mỏi không hề mất đi, ngược lại trong lòng trỗi dậy sự
lo âu thấp thỏm.
Anh hỏi: “Ai bên ngoài thế?”.
Quả nhiên là Uông Tử Kinh nghe thấy
tiếng anh hỏi vội vàng đi vào, anh đã xuống giường cầm chiếc khăn lạnh
giá lau lau mặt, hỏi: “Có chuyện gì”. Uông Tử Kkinh cười nói: “Tin tốt
lành, sư đoàn 9 và quân đoàn số 7, quân đoàn số 11 của Hộ Quốc quân đã
hoàn thành bao vây, đội kỵ binh của chúng ta đã đến núi Nguyệt Hoàn,
quân tiên phong của Hộ Quốc quân cũng đã đến cảng Khinh Xa, hai sư đoàn
của Cao Bách Thuận của Dĩnh quân vẫn còn đang bị lừa”.
Mộ Dung Phong bỏ khăn mặt ra hỏi: “Tuyến đông thì sao?”
“Pháo binh của sư đoàn số 4 vẫn đang bị
kìm chân”. Uông Tử Kinh nói rất ung dung, “Gần như sắp cho nổ tung Lịch
Thàng thành một đám bùn đất, sư đoàn trưởng Tiền vừa gửi mật điện đến,
báo đã đến vị trí được chỉ định, đợi rùa thò ra khỏi hang, để xả cơn
giận mấy ngày vừa rồi”.
Mộ Dung Phong hừ một tiếng,nói: “Quân ta mất Dư Gia Khẩu không quá mười ngày, đám báo chí nước ngoài liền khua
chân múa tay nói năng lung tung. Chúng còn dám trích dẫn binh pháp Tôn
Tử, lần này ra diễn cho chúng xem vở kịch này, để chúng biết thế nào là
binh pháp Tôn Tử”.
Mô Dung Phong đã dậy rồi nên giải quyết
chút công việc quân, hành dinh tạm thời của anh đặt tại nơi đóng quân
của Nam đại bản doanh, họp liền mấy tiếng mới xong. Tâm trạng Mộ Dung
Phong rất tốt, cười nói với đám phụ tá: “Mấy ngày nay mọi người đều mệt, hôm nay tôi mời mọi người ăn cơm”. Ăn cơm trong quân đội cũng có nguyên tắc, mỗi người mỗi ngày một phần bao nhiêu, cho nên anh vừa nói mời
khách, mấy viên thư kí rất mừng, vây quanh anh đi ra khỏi phòng. Trời
đang tối dần vầng thái dương màu vàng xuộm đang dần lặn về phía tây, xa
xa đã thấy một chiếc xe từ bản doanh chạy vào, cảnh vệ gác cổng đang
dựng súng hành lễ.
Mộ Dung Phong tưởng là thống chế Giang
Châu Hạ Phố Nghĩa đến, đến lúc nhận ra chiếc xe Lincoln màu đen vô cùng
quen thuộc là xe của mình, trong lòng thấy lạ quay mặt lại hỏi cảnh vệ:
“Ai đưa xe của tôi ra ngoà
