ng vốn rất lo lắng, thấy dáng vẻ bây giờ của cô dần dần cũng yên tâm hơn. Tĩnh Uyển hiếm khi được vào
trong núi, thấy cái gì cũng mới mẻ, lúc đầu Thặng Nhi hỏi một câu mới
đáp một câu, sau đó cô hỏi cây đó là cây gì, đó là hoa gì…dần dần cũng
trở nên thân thuộc hơn.
Mùa thu lạnh dần gió thổi rì rào lách
qua cây cối, giữa cây cỏ tiếng côn trùng như đan dệt, bên này đang hát
nên kia đang ca, chít chít rít rít trầm bổng không ngừng, Thặng Nhi
nhanh tay nhanh mắt, bắt ngay một con dế lớn đậu trên cỏ, lấy lá cỏ buộc lại, đưa cho Tĩnh Uyển.Tĩnh Uyển mừng rỡ đón lấy, thắt lá cỏ vào chiếc
lá cọ, cầm đầu ngọn cỏ nhọn chọc choc con dế, vô tình để lộ tính khí trẻ con, Nghiêm Thế Xương thấy thế phì cười.
Đi đường như thế suốt ba bốn ngày liền,
con đường họ đi rất hẻo lánh, ngoài người bản địa rất ít người biết. Cho nên tuy chặng đường rất cực nhọc nhưng bình yên thuận lợi. Nghiêm Thế
Xương rất kính phục cô,nói: “Tiểu thư quả thật không thua đấng mày râu”. Tĩnh Uyển cười đáp: “Anh coi tôi là thiên kim đại tiểu thư, hẳn là có
phần coi thường tôi rồi”. Nghiêm thế Xương liên tục nói: “Không dám”.
Tĩnh Uyển phì cười nói: “Anh đừng vâng vâng dạ dạ thế, anh tuy là thuộc
hạ của Cậu Sáu, nhưng đâu phải thuộc hạ của tôi”. Nghiêm Thế Xương nói:
“Thế Xương phụng mệnh bảo vệ tiểu thư, cho nên hiện tại chính là thuộc
hạ của tiểu thư”.
Tĩnh Uyển cười nói: “Lần này may nhờ có
anh, nếu anh cứ vâng vâng dạ dạ như thế tôi phạt anh đấy”. Nghiêm Thế
Xương lại “vâng” một tiếng, lần này đến Thặng Nhi cũng cười, Tĩnh Uyển
nói: “Vừa mới nói xong, lại phạm lỗi, phạt anh hát”. Nghiêm Thế Xương
theo Mộ Dung Phong từ nhỏ, lên ngựa quản quân, xuống ngựa quản dân, sống trong rừng gươm bão đạn cho đến ngày hôm nay, bình thường những đồng
bào mà anh chung sống đều là đàn ông hào khí vời vợi, xưa nay không coi
trọng phụ nữ yếu đuối, nhưng đồng hành cùng vị Doãn tiểu thư này lại
thấy cô phóng khoáng, bình dị dễ gần, không chỉ không hề kiêu ngạo mà
còn kiên nhẫn, đến đàn ông bình thường cũng không bì được. Đáng quý nhất là một đương kim tiểu thư, suốt dọc đường ăn lương khô uống nước lạnh,
chân tay phồng rộp cả lên nhưng không hề chau mày. Trong lòng anh tôn
trọng cô, nghe cô nói muốn phạt anh hát, cảm thấy khó xử mặt mày đỏ bừng lên điều này xưa nay chưa từng xảy ra với anh: “Tôi không biết hát”.
Tĩnh Uyển vỗ tay cười nói: “Nói dối,
người nào trên thế giới này mà chẳng biết hát, mau hát một bài, nếu
không tôi và Thặng Nhi đều không chịu”. Nghiêm Thế Xương không biết làm
thế nào, anh cũng không biết hát nhiều bài, đàng hát một câu dân ca quê
nhà: “Trước núi sau núi trăm hoa đua nở, hái một nhành cây cài lên tóc,
người trước người sau quay đầu nhìn lại, có ai đến hái hoa, yêu hoa
yêu…”. Giọng anh khàn khô nhưng thấy Tĩnh Uyển cười, chăm chú lắng nghe, nên lại hát tiếp: “Trước núi sau núi trăm hoa đua nở, hái một nhành hoa cài lên tóc, người trước người sau quay đầu lại nhìn, có ai đến lấy chị yêu chị, bướm hồng cũng biết hoa yểu điệu, bay đến bên cạnh chị chẳng
lẽ anh cứ đờ đẫn như thế, đờ đẫn như thế, còn muốn anh nhét vào tay anh, nhét vào tay anh…”
Móng lừa gõ trên con đường đá, âm thanh
trong trẻo, làm kinh động mấy chú chim non phía xa xa, chúng phành phạch vỗ cánh bay lên trời. Những ngày tháng trước đây của anh, hoặc là liếm
máu trên bang súng đầu dao, hoặc là uống rượu cá tiền với anh em hoặc là say đắm trong nhà thổ ngõ nhỏ, chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngồi trên lưng lừa cất cao tiếng hát giữa núi rừng thế này, nhưng thấy khuôn mặt cô tươi cười, trong lòng dù như thế nào cũng không làm phật lòng cô.
Thế Xương hát hết một bài, Tĩnh Uyển cười nói: “Hát hay như thế mà nói
không biết hát”. Chiếc roi trong tay Nghiêm Thế Xương đã dính đầy mồ
hôi, anh yên lặng vài giây rồi cười nói: “Giọng cậu Sáu mới hay, thỉnh
thoảng nghe cậu ấy gọi một phách, còn vang hơn mấy diễn viên nổi tiếng
nữa đó”
Tĩnh Uyển cười mỉm nói: “Tôi thật sự
không biết, phải bắt anh ấy hát mới được”. Cô lại thuận miệng hỏi anh:
“Cậu Sáu lúc nhỏ của anh trông như thế nào?”. Nghiêm Thế Xương cười nói: “Lúc đại soái còn sống, Cậu Sáu cũng rất nghịch ngợm, đại soái hễ tức
giận là cầm chổi lông gà đánh cậu ấy, không đánh gãy chổi tuyệt đối
không tha, lúc đó Cậu Sáu tầm mười tuổi, có lần gây chuyện bên ngoài,
biết đại soái sẽ đánh, cho nên cầm dao cắt một vết sâu bảy, tám phân
trên chiếc chổi lông gà mới. Đại soái về đến nhà, quả nhiên cầm chổi
đánh, mới đánh được hai cái đã gãy, đại soái sững lại nói: “Sao loại
chổi này bây giờ lại đểu thế?”. Người ở nhà ai cũng biết là Cậu Sáu bày
trò, đều ôm bụng cười lỉnh ra bên ngoài.
Tĩnh Uyển cũng mỉm cười, mắt nhìn con
đường núi trước măt, hình như hơi thẫn thờ, lúc này mặt trời lặn xuống
núi, ánh sáng như dát vàng, Nghiêm Thế Xương cảm thấy đôi mắt cô như
thủy tinh còn phát sáng óng ánh hơn cả ánh chiều tà rực rỡ đó, cô quay
mặt đi má phớt hồng như ráng chiều,nói: “Nghiêm đại ca, sau đó thì
sao?”. Cô gọi tiếng “đại ca” nghe rất tự nhiên, Nghiêm Thế Sơn không dám trả lời, đương lúc chần c
