huê phòng, bất giác khiến người ta nhẹ nhõm.
Anh nói : “Bây giờ hoa cúc đã nở rồi”.
Anh dừng lại một lát rồi nói: “Lát nữa họ cũng đặt một bình như thế
trong phòng anh”.Tĩnh Uyển tiện tay rút một cành hoa cúc ra, nói: “hoa
này tuy đẹp nhưng đáng tiếc lại nở vào mùa thu”. Cô chỉ tùy tiện nói một câu như vậy, Mộ Dung Phong bỗng có chút không lành, nhưng lòng anh đang vui mừng nên hỏi sang chuyện khác: “Em đi đường thế nào, chắc nguy hiểm lắm hả?”.
Tĩnh Uyển sợ anh lo lắng nên nói: “Cũng
ổn, suốt chặng đường đều rất thuận lợi, chỉ là lúc ở Hà Gia Bảo hơi sợ
hãi một chút”. Mộ Dung Phong quả nhiên kinh ngạc vội hỏi: “Có bị thương
chỗ nào không?”. Tĩnh Uyển lắc đầu ánh mắt đung đưa mĩm cười nói:
“Nghiêm đại ca cũng không ngờ Cậu Sáu dùng binh như thần, kỵ binh của sư đoàn số 4 đội mưa hành quân đánh úp Dĩnh quân, suýt nữa coi ba người
tụi em là gián điệp Dĩnh quân bắt đi xử bắn”.
Cô nói dí dỏm, lộ ra vẻ mặt trẻ con. Mộ
Dung Phong cười nhìn cô, cảm thấy cả cơ thể cô như đang phát sáng, tỏ ra một ánh sáng đẹp đẽ, ngược lại hoàn toàn với dáng vẻ u ám của cô trước
đây. Hai người tuy mới gặp nhau mười ngày trước, nhưng lần trùng phùng
này họ cứ ngỡ như trong mơ. Giờ mới biết người xưa nói: “Nửa đêm soi
mình vào gương, cứ ngỡ tương phùng trong giấc mộng” là như thế nào.
Hai người cứ ngồi như thế,không muốn nói gì, tuy không trò chuyện với nhau nhưng trong lòng có một niềm vui lắng dịu, dường như họ muốn nhìn nhau như thế,cho đến tận mãi mãi. Cuối cùng đêm đã khuya, anh đành đứng dậy nói: “Anh về trước mai gặp lại em”.
Tĩnh Uyển tiễn anh ra ngoài, tà áo sườn
xám dài lướt trên chân, cô quên mặc đồ tây, chiếc sườn xám không vừa
người như vậy, trên tà thêu mấy bông hải đường, hình thù quá đỗi bình
thường nhưng lại toát lên vẻ đẹp cổ điển. Màu sắc tà áo tươi tắn, chính
cô cũng cảm thấy màu đỏ rực rỡ đó ánh cả lên đôi gò má ửng hồng. Đôi dép hoa gấm dưới chân màu hồng cánh sen xen lẫn đường chỉ kim tuyến màu
vàng nhạt, từng bước nở hoa. Đi đường xa như vậy cuối cùng được gặp anh, ngay cả đôi dép mới dưới chân cũng có cảm giác vững chãi chân thật, tuy tương lai vẫn không đoán trước được, nhưng cuối cùng gặp được anh, cô
vẫn có cảm giác mừng rỡ không thể nói thành lời.
Anh dừng lại ở cửa, nói: “Anh đi đây”.
Gần nhau như thế cơ thể anh có mùi xà bông thơm thơm, mùi thuốc lá khô
hanh, kèm theo mùi thanh mát của bạc hà, mùi nồng nặc của khói súng,
trong mắt anh chỉ có hình bóng cô, giống như mê hoặc giọng cô nho nhỏ:
“Ngủ ngon”. Anh cũng đáp lại một tiếng: “Ngủ ngon”, cô thấy anh mở cửa
liền lùi về hai bước, mắt nhìn tiễn anh ra ngoài.
Tay anh tựa vào cửa bỗng nhiên đẩy mạnh, chỉ nghe “cạch” một tiếng cửa đóng lại. Tĩnh Uyển chưa kịp phản ứng, nụ hôn của anh đã phủ xuống như trời đất ập xuống, vừa gấp vừa dày, cô
không thở được, đành dùng tay nắm lấy cổ áo anh. Cô bất lực vùng vẫy
giống như người sắp chết: “Không, không được…”. Nhưng anh không màng tất cả, anh không màng gì nửa, chỉ có cô là chân thật, là thứ anh khao khát từ lâu. Anh suýt nữa mất cô, nhưng đã đoạt lại như kì tích. Hơi thở anh gấp gáp phả vào tai cô, có cảm giác ngưa ngứa kì lạ, cơ thể cô ép chặt
vào lòng anh, xung quanh đều là hơi thở của anh, tất cả đều bị anh đoạt
mất.
Mùi hương hoa cúc nhè nhẹ, cả căn phòng
ngào ngạt hương thơm thanh mát, anh nghĩ đến rượu hoa cúc, trong rượu
mạnh như thế, hoa cúc Hoàng Sơn khô, thấm nước nở ra từng bông, xinh đẹp rực rỡ giống như cô lúc này, đang nở ra trong lòng anh.
Báo cáo chiến sự cuối cùng của tiền
tuyến đến vào buổi chiều. Sau khi Thừa quân giả vờ thất bại, Dĩnh quân
quả nhiên trúng kế. Lúc này trải qua chiến đấu kịch liệt ngày đêm, Thừa
quân đoạt lại Hà Gia Khẩu, công kích Tử Bình, Phụng Minh, còn tuyến Tây
vừa tấn công Chương Đức, đoạt lại quyền khống chế đường sắt Thừa – Dĩnh. Dĩnh quân đã mất cửa ải Phụng Minh, đang lùi về sâu hơn mười cây số,
lùi về trấn thủ tại Tấn Hoa, mà phòng tuyến phía sau Tấn Hoa là Phụ
Thuận – thị trấn quân sự trọng yếu, Phụ Thuận là cửa ngõ của Càn Bình,
cho nên trận đánh này đã làm lung lay gốc rễ của Dĩnh quân. Lập tức
trong và ngoài nước chấn động, ngay cả chiến hạm nước ngoài cũng từ cảng Bắc Loan đi xuống phía Nam, tuần tiểu quan sát chiến cục từ xa.
Mô Dung Phong cầm báo cáo đại thắng,
nhưng không hề mừng rỡ khôn xiết, vì lần này bố trí chu đáo trong thời
gian dài, hơn nữa xiết hai gọng kiềm Đông Tây, cùng Hộ Quốc quân bao vây tiêu diệt, đương nhiên không thể thất bại. Các thư kí bận rộn sắp xếp
các công việc như: tiếp nhận đầu hàng, bố trí tù binh, tước vũ khí, đoạt quân nhu…Tuy vẫn rất bận, nhưng trong sự bận rộn đó có sự ung dung đã
được định liệu trước.
Mộ Dung Phong họp xong là quay về phòng
làm việc của mình, vì báo cáo chiến sự phía Tây liên tục được chuyển
đến, cho nên anh đến đó đọc trước. Hà Tự An tuy là thư kí riêng của anh, nhưng tham dự quân chính, cũng là một trợ tá quan trọng. Lúc này anh ta nghe thấy một việc quan trọng, nên đến gặp anh ngay, Hà Tự An có rất
nhiều điều muốn nói, thấy Mộ Dung Phong cúi đầu chăm
