i thế? Thẩm Gia Bình đâu?”. Cảnh vệ đó đáp:
“Đội trưởng Thẩm nói có việc ra ngoài”. Mộ Dung Phong chuẩn bị giận dữ,
chiếc xe đó dừng lại, một người bước xuống xe, đó là Thẩm Gia Bình, từ
xa đã cười nói: “Cậu Sáu Doãn tiểu thư đến rồi”.
Mộ Dung Phong dường như nghe chưa rõ:
“Cái gì”. Thẩm Gia Bình cười tươi roi rói, nói: “Doãn tiểu thư đến rồi”. Mộ Dung Phong chợt đứng đờ ra, chỉ thấy một cô gái trẻ xuống xe, tuy
chỉ mặc quần áo vải bình thường, nhưng hình thức thướt tha đó quá đỗi
quen thuộc, chính là Tĩnh Uyển. Một cô gái trẻ tuổi yếu đuối, chịu bao
hoảng sợ và khổ cực, nhưng chỉ nhìn anh từ xa trong lòng đã không ngăn
nổi vui mừng, giống như sắt gặp nam châm, sản sinh một lực hút không
màng tất cả, khiến cô lao vế phía anh.
Mộ Dung Phong bước mấy bước xuống bậc
thang, từ xa đã dang tay ra, cơ thể ấm mềm của cô lao vào lòng anh, cô
ngẩng mặt lên nhìn anh, mắt ngấn lệ long lanh, nụ cười nở trên gương
mặt, khóe miệng hơi run run, câu nói đó không sao nói ra nổi.
Anh ôm chặt lấy cô cảm giác như trong
giấc mơ không chân thật, dường như chỉ có dùng tay ôm cô thật chặt như
thế mới có thể tin rằng đây là sự thật. Anh đột nhiên kêu lớn một tiếng, ôm cô lên quay mấy vòng, đó là cảm giác vui mừng khôn xiết, không thể
kìm chế được nữa, trái tim vui sướng như sắp nổ tung. Cô chỉ thấy trời
đất quay cuồng, trời và đất quay vòng xung quanh, bên tai có tiếng ù ù,
chỉ nghe thấy tiếng cười sang sảng của anh: “Tĩnh Uyển, anh vui quá, anh vui quá!”.
Anh trẻ tuổi dẫn đầu ba quân, bình
thường trước mặt mọi người đều rất già dặn, lúc này vui mừng như điên,
chợt bộc lộ hành động trẻ con, khiến cả đám thư kí và tham mưu có mặt
đều sững sờ.
Nụ cười của Tĩnh Uyển từ trong tim tràn
ra, lan đến khóe mắt đầu mày, anh cứ ôm chặt cô quay mấy vòng rồi mới
đặt cô xuống. Giờ cô mới để ý đến những người đứng bên cạnh phía doanh
trại, họ cùng cười mỉm nhìn cô và Mộ Dung Phong, cô nghĩ đến cảnh tượng
đó đều bị người ta thấy hết thật xấu hổ,không kìm được đỏ bừng mặt. Mộ
Dung Phong vẫn nắm chặt tay cô, bỗng anh nhớ ra điều gì, sầm mặt gọi:
“Nghiêm Thế Xương”.
Sau khi xuống xe Nghiêm Thế Xương thấy
hơi lo lo, nghe anh gọi tên mình, liền đi lên trước một bước: “Có”. Mộ
Dung Phong đã nghĩ đến Tĩnh Uyển đã vất vã và gặp nguy hiểm trên đường,
vừa đau lòng vừa lo lắng, định bụng hỏi tội Nghiêm Thế Xương: “Bỏ đi,
cậu cũng vất vả rồi, đi nghỉ trước đi”.
Anh vẫn ăn cơm cùng mấy viên thư kí, cơm thịt cũng khá thịnh soạn, có điều trong quân đội không được uống rượu,
hơn nữa đám thư kí này, có ai không là người từng trải? Họ vừa ăn vừa
đưa mắt ra hiệu, ăn qua loa rồi thi nhau bỏ đũa xuống nói: “Cậu Sáu ăn
ngon miệng”.
Mộ Dung Phong nói: “Sao mấy cậu ăn nhanh thế, tôi còn chưa ăn no”. Hà Tự An cười nói: “Cậu Sáu, xin lỗi, báo cáo quân sự của tiền tuyến vẫn chưa đọc, tôi phải đi trước rồi. Một tay thư kí riêng vỗ đầu nói: “Ôi chao, tối nay đến phiên tôi trực ban, phải đến phòng điện báo”. Còn một người nữa nói: “Lý thống chế đợi tôi trả lời
điện báo”. Cứ như thế, mấy người đó kiếm cớ từ bỏ về hết.
Trong lòng Mộ Dung quả thật nhớ nhung
Tĩnh Uyển, thấy thư kí đi hết cũng cảm thấy buồn cười. Mỗi tối đi ngủ
anh đều đến phòng trực ban xem báo cáo chiến sự tiền tuyến một lát, lúc
tình hình căng thẳng thường cả đêm không ngủ, nhưng hôm nay vì các thư
kí ôm đồm hết việc, sắp xếp mọi thứ xong cả rồi, nên liền đi thăm Tĩnh
Uyển.
Tĩnh Uyển vừa mới tắm rửa xong, cả chặn
đường gió cát bụi bặm, không tiện tắm giặt, cô xưa nay thích sạch sẽ,
đương nhiên thấy rất khó chịu. Đến đây cuối cùng cũng được tắm nước
nóng, chẳng khác nào được lột xác, thế nên mặt mày phấn chấn. Đến quần
áo để thay cô cũng không có, Thẩm Gia Bình đành tạm thời sai người đến
thành Vĩnh Tân mua mấy bộ, có một chiếc sườn xám hải đường rất lớn mặc
vào rộng thùng thình, tà áo dài chạm vào mu bàn chân, mặc lên người lại
có dáng vẻ thướt tha kì lạ. Tóc cô vốn rất dài, lúc này gọi đầu xong xõa lên vai, giống như đám mây đen, cô dùng khăn lau khô, trên ngọn tóc còn vô số giọt nhỏ long lanh, dưới ánh đèn óng ánh như thủy tinh.
Vì vừa tắm xong nên má Tĩnh Uyển ửng
hồng, thấy anh dò xét tỉ mỉ, cô ngượng ngùng giải thích, nói: “Không có
máy sấy nên đành để tóc xõa như thế này”. Lúc cô nói hơi quay mặt đi, có mấy giọt nước rớt vào mu bàn tay anh, rồi khô đi rất nhanh, da trên tay co lại, căng lên từng phân. Anh trở nên không tự nhiên, quay mặt đi xem xét đồ đạt trong phòng. Tuy là bố trí chóng vánh nhưng ở gian ngoài có
đặt một chiếc sofa nhung, khôngcó bàn trà. Đi vào bên trong một bên đặt
một chiếc giường sơn trắng kiểu Tây, chăn gối trên giường đều là đồ mới, ngoài ra còn có một bàn trang điểm kiểu Tây có gương lớn. Trên bàn có
đặt một bình hoa sứ nhỏ, bên trong cắm hoa cúc.
Trong hành dinh tất cả đều đơn sơ giản
dị, bó lam càng cua màu trắng đó tuy không phải là loại quý hiếm, nhưng
thanh khiết tươi đẹp, vô cùng bắt mắt. Ngày ngày những thứ anh nhìn thấy đều là bom đạn, căn phòng ngăn nắp thế này đem lại cảm giác thoải mái
yên ổn đặc biệt của k
