kéo nhanh như bay, không lâu sao đã đưa cô đến phía Nam thành.
Cô biết hành động này của cô khiến người đời kinh hãi, ngay cả Nghiêm tiên sinh đó thấy cô cũng rất bất ngờ. Cô
không nhiều lời chỉ nói ngắn gọn một câu: “Tôi muốn đến Vĩnh Tân”.
Nghiêm tiên sinh đó lập tức trấn tĩnh,
ánh mắt đầy vẻ khâm phục, miệng lại nói: “Bây giờ hai bên chiến sự gay
go, giao thông đứt đoạn, tiểu thư không thể mạo hiểm như thế”.
Tĩnh Uyển cố chấp ngẩng mặt lên: “Anh ấy đã có thể đến được, anh nhất định có cách đưa tôi đi. Cửa thành sắp
đóng rồi, nếu không đi hôm nay thì cả đời này tôi cũng không có cách nào đi”. Nghiêm tiên sinh do dự: “Tiểu thư thân đáng ngàn vàng, tiền tuyến
lửa đạn không phải là chuyện chơi. Trên đường chẳng may có tổn thất gì,
Nghiêm Thế Xương tôi mặt mũi nào đi gặp cậu Sáu”. Tĩnh Uyển giậm chân:
“Tôi không sợ, anh sợ cái gì?”. Nghiêm Thế Xương suy nghĩ một lúc lâu,
cuối cùng hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên nói: “Vậy xin tiểu thư đợi lát.
Tôi đi bố trí”.
Anh ta làm việc rất nhanh lẹ, một lúc
sao liền quay lại, hai người ngồi xe ra khỏi thành, bên ngoài thành đã
có một người thuê xe ngựa đón ở đó, trời đã muộn hai người ngồi trên xe
ngựa lắc lư đi khoảng mười cây số. Tĩnh Uyển một nửa hồi hộp một nửa sợ
hãi, xen lẫn sự vui mừng khó tả, ngồi trong chiếc ống xe ngựa lọc cọc
lọc cọc. Trái tim cô ấp ủ một sự nồng nhiệt không thể khống chế. Lần này gần như đi cả nửa đêm, từ con đường nhỏ xe ngựa đi lắc lư rẽ vào con
đường hẹp hơn nữa, cuối cùng đi vào một khuôn viên, nhờ vào chút ánh
sáng ở đầu xe Tĩnh Uyển lờ mờ nhận thấy một hộ gia đình bình thường.
Nghiêm Thế Xương xuống xe trước, giúp cô kéo mành che nói nhỏ: “Tiểu thư tối nay ở tạm đây, sáng sớm mai lại lên đường”. Tĩnh Uyển tuy to gan, Nhưng đến nơi không quen biết này vẫn
không khỏi thấy sợ hãi. Trong lòng vẫn nhớ cha mẹ, lúc này chắc họ lo
lắng đến phát điên rồi, nhưng bản thân khi ra đi, đã không màng tất cả,
sau này chỉ có thể cầu xin họ tha thứ.
Chủ nhà là một cặp vợ chồng tươi cười ra đón. Ở đây không có đèn điện, vẫn thắp đèn dầu, Tĩnh Uyển thấy có nữ
chủ nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Dưới ánh sáng ảm đạm, chỉ thấy một căn
phòng dọn dẹp gọn gàng, bà chủ nhà giúp cô kéo chiếc mành, bên trong
cũng là giường đất. Tĩnh Uyển nửa đêm bôn ba, nay thấy chiếc giường sạch sẽ đó liền ngồi xuống trước. Nghiêm Thế Xương nói: “E rằng ngày mai
tiểu thư phải khổ rồi”. Anh ta nói rõ tất cả kế hoạch cho cô: Tiền tuyến tuy đang đánh nhau, nhưng ở đây rất gần núi Kỳ Phong, chúng ta đã chuẩn bị gia súc, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành, đi qua con đường nhỏ trên
núi, dự tính phải đi mất bốn năm ngày, chỉ cần đến phạm vi núi Kỳ Phong, thì chúng ta có thể kiểm soát được rồi. Có điều đường đi đều là đường
nhỏ qua núi vượt đèo, nhà dân thưa thớt, chỉ sợ việc ăn ở của tiểu thư
sẽ gặp khó khăn nhiều”
Tĩnh Uyển nói: “Không sao, tôi đã đi là đã chuẩn bị khổ rồi”.
Nghiêm Thế Xương gặp mặt cô có mấy lần,
trong lòng rất lo lắng, cô là đại tiểu thư yếu đuối như thế chỉ sợ trên
đường rất khó chăm sóc. Sáng sớm ngày hôm sau Tĩnh Uyển thay bộ đồ cũ
của bà chủ nhà, lấy vải xanh quấn lên tóc, nhìn rất giống thôn nữ. Cô
tuy trẻ tuổi nhưng trong lòng đầy tâm sự, biết rõ con đường phía trước
rất vất vả, soi mình vào mặt nước vẫn không nhịn được cười thành tiếng.
Nghiêm Thế Xương cũng thay quần áo vải
cũ, chủ nhà chuẩn bị cho anh hai con lừa lớn, lại bảo một đứa cháu của
mình tuổi tầm mười bốn gọi là Thặng Nhi, giúp Tĩnh Uyển kéo gia súc. Tuy Tĩnh Uyển cưỡi ngựa rất khá nhưng cũng chưa từng cưỡi lừa, cô đứng ở
một chiếc cối bên cửa do dự một lúc lâu, cuối cùng lấy hết can đảm cưỡi
lên, Nghiêm Thế Xương vốn cũng rất lo lắng, thấy cô ngồi chắc chắn trên
yên mới thở phào.
Khi cưỡi quen con lừa đó rồi thì đi vừa
nhanh vừa chắc. Tháng tám lúa kê trong núi đang chín, Tĩnh Uyển ngắt một chiếc lá cọ che lên đầu tránh nắng, cô đã thay đổi giày da bằng đôi
giày vải cũ bà chủ nhà mới khâu, trên đó thêu một cặp bướm ngũ sắc, dưới ánh mặt trời đôi giày lắc qua lắc lại, cặp bướm sống động như muốn bay
lên. Cô nghiêng người ngồi trên lưng lừa, hai bên con đường nhỏ điều là
cỏ dại xanh rì, thỉnh thoảng giữa khúc quanh của núi hiện ra một mảnh
ruộng, gió thổi qua đám cao lương rậm rì, cách chiếc lá cọ, ánh mặt trời nóng bỏng tỏa ra hơi thơm thanh mát. Đi rất lâu mới nhìn thấy hai ba hộ gia đình lác đác ở sườn núi, khói bếp màu xanh ngọc bốc lên lưng chừng
trời. Con đường núi ngoằn ngoèo, như thể đi mãi không hết vậy. Tĩnh Uyển lúc đầu vẫn lo lắng về cha mẹ, thỉnh thoảng có cảm giác áy náy, đến lúc này cũng đành cố gắng quên đi, cô nghĩ việc đã đến nước này nghĩ nhiều
cũng chẳng ích gì. Trong lòng hễ nghĩ đến ngày gặp Mộ Dung Phong là cả
trái tim và đầu óc đều thấy vui mừng, dù rằng cô chưa bao giờ phải đi
qua đường núi gập ghềnh như vầy.
Thặng Nhi chỉ lo cắm đầu đi, Tĩnh Uyển
vốn có tâm trạng, muốn phân tán sự tập trung, do đó hỏi cậu hết câu này
đến câu khác như mấy tuổi rồi, nhà có bao nhiêu người, đi học chưa, đã
đi đâu ra khỏi làng chưa… Nghiêm Thế Xuơ