đầu hành lễ, trong lòng cứ nghĩ không lẽ sự thật lại gả cho
anh như thế, chẳng lẻ thật sự gả cho anh?
Cô bàng hoàng tỉnh
dậy, chỉ thấy cánh tay tê nhức, trên người lại đắp chiến chăn mỏng, chắc là bác Ngô đắp giúp cô, cô không biết mình đã ngủ bao lâu, nhìn trời
bên ngoài đang dần sáng, đêm mùa hè luôn ngắn ngủi, trời đã sắp sáng
rồi. Cô liền ngồi dậy vạt áo rơi ra mấy cánh hoa, cô nhặt lên xem hoa
nhài tuy đã héo nhưng vẫn còn thơm. Cô chợt nhớ ra mình còn đeo viên
“thần châu” đó, cô vô thức sờ lên cổ, không ngờ không thấy gì, trái tim
bỗng chùng xuống, trong chốc lát dường như toát mồ hôi lạnh, chỉ nghĩ:
“Viên ngọc đâu rồi?”
Cô hốt hoảng vội
vàng đánh răng rửa mặt, nghĩ viên ngọc đó nhất định là rơi tối qua, nếu
không phải xe kéo lúc về nhà thì rơi trên ô tô, bây giờ phải nhanh chóng đi tìm. Cô vốn rất ham ngủ ngay cả bác Ngô cũng ngạc nhiên hỏi: “Tiểu
thư sao dậy sớm thế”. Doãn phu nhân thấy cô xuống lầu cũng thương xót
nói: “Ssao không ngủ thêm chút nữa ngày kia là ngày lành, mai e rằng nửa đêm đã phải dậy chuẩn bị, đến lúc đó rất mệt đấy”. Tĩnh Uyển “dạ” một
tiếng, Doãn phu nhân có một cô con gái duy nhất nên rất yêu chiều, thấy
cô không tập trung liền hỏi: “Có phải ốm rồi không? Hai ngày này đừng để mệt quá đấy”.
Tĩnh Uyển vâng dạ
qua loa với mẹ, trong đầu chỉ nghĩ trước tiên phải đi ngõ Tam Hòe, nói
với Nghiêm tiên sinh, anh ta quan biết Trình tiên sinh, có thể bảo anh
ta đi hỏi xem có phải rơi trên xe vị Trình tiên sinh đó không, nếu không vậy thì phiền phức rồi. Đang tính toán như thế bác Phúc đến thông báo
có khách đến thăm cô, vì bình thường cô cũng có rất nhiều bạn học nam
đến chơi,n ên Doãn phu nhân không để ý lắm. Tĩnh Uyển cầm tờ danh thiếp
lên, chỉ thấy ba chữ “Trình Tín Chi” trong lòng mừng rỡ nghĩ chắc vị
Trình tiên sinh đó, vội bảo bác Phúc mời đến phòng khách nhỏ. Quả nhiên
là vị Trình tiên sinh ấy, từ xa anh đã cúi người hành lễ kiểu Tây,nói
luôn: “Đường đột đến thăm tiểu thư lúc này là không nên nhưng tối qua
tiểu thư quên một thứ rất quan trọng trên xe tôi, cho nên tôi vô cùng
mạo muội đến trả trước”.
Tĩnh Uyển lúng túng
nghĩ anh xuất thân cao quí, học rộng biết nhiều, e rằng đã biết rõ lai
lịch viên chân trâu ấy, chẳng trách tối qua khi trên xe vừa nhìn thấy,
vẻ mặt đã hiện rõ vẻ thiếu tự nhiên. Lúc đó cô chỉ canh cánh việc trong
lòng, không hề phát giác. Không biết anh ta rốt cuộc biết bao nhiêu,
trong lòng cứ thấp thỏm lo âu, vị Trình tiên sinh đó lại nói như không
có chuyện gì: “Em gái nhà tôi xưa nay rất thích thứ đồ này, cho nên lần
trước tôi mới đặt chiếc nhẫn đó ở cửa hàng đồ Tây cho nó, viên ngọc này
của tiểu thư cũng có lẽ là ngọc trai nuôi từ Đông Doanh phải không?”
Tĩnh Uyển nghe anh
nói cố ý giải vây cho mình, trong lòng nhẹ nhõm cười, nói: “Đúng thế là
ngọc trai nuôi”. Vị Trình tiên sinh đó nói: “Viên ngọc đẹp đẽ như vậy,
chỉ có người đẹp như tiểu thư đeo mới xứng, mới cùng tỏa sáng”. Tuy nói
một câu nịnh nọt lấy lòng như thế nhưng thốt ra từ miệng anh ta thấy rất tự nhiên, không hề khiến người ta cảm thấy khách sáo, giả tạo.
Tĩnh Uyển tiễn Trình Tín Chi về, trái
tim mới đập bình thường trở lại. Ngày hôm sau, vì là ngày đại hỷ cho nên hai vợ chồng họ Doãn đều bận chuẩn bị hôn lễ, trong nhà người đông việc nhiều, mấy người chị em họ của Tĩnh Uyển đều đến, ở trên lầu cùng cô.
Một đám người nói nói cười cười, bỗng nghe thấy bác Phúc từ ngoài đường
hô vọng vào trong, trên tay cầm tờ báo nói: “Đại thắng đại thắng, đánh
một trận thắng lớn rồi!’’.
Tĩnh Uyễn vội vàng đi lên hai bước, quả
nhiên nhìn thấy hàng tít màu đỏ lớn trên trang báo: “Dư Gia Khẩu đại
thắng”, cô không kịp nghĩ nhiều, chỉ mãi đọc nội dung bên dưới, chiến
đấu kịch liệt hơn mười ngày, Thừa quân cuối cùng không địch được Dĩnh
quân, toàn tuyến phía đông tan vỡ. Tĩnh Uyển đọc đến mấy chữ: “Dĩnh quân chiếm đóng Dư Gia Khẩu”, trong đầu “ầm” một tiếng, định thần lại mới
nghĩ Dư Gia Khẩu là vùng trọng yếu của Thừa quân, sau Dư Gia Khẩu là
Vĩnh Tân, Vĩnh Tân là đại bản doanh phía Nam của Thừa quân bóp chặt yết
hầu đường sắt Thừa Dĩnh, bây giờ lại để mất Dư Gia Khẩu, e rằng Vĩnh Tân nguy hiểm chỉ một sớm một chiều. Cô sững sờ đứng đó, Minh Hương vội cầm lấy tờ báo, rót cho cô tách trà nóng.
Một người chị họ cười nói: “Tĩnh Uyển
nhà ta từ nhỏ đã giống con trai, cho nên không chịu thua kém đấng mày
râu, lúc nào cũng quan tâm tin tức quốc sự, e rằng sau này Kiến Chương
còn phải chịu lép vế với em ấy”. Một người em họ khác nói: “Báo thì có
gì hay, ngày ngày chỉ nói chuyện đánh nhau, nhưng em nghe cha nói, trận
đáng này sẽ chóng kết thúc thôi. Tin tức trang đầu hôm nay nói nước Nga
tuyên chiến với Thừa quân. Cha nói , Thừa quân lần này trước sau đều có
địch, chỉ có thể thua thảm hại”.
Chỉ nghe thấy “choang” một tiếng, tách
trà trong tay Tĩnh Uyển vỡ tan. Minh Hương giật bắn mình, vội vàng hỏi:
“Tiểu thư có bị bỏng không?”. Tĩnh Uyển sắc mặt trắng bệch, nhưng dáng
vẻ vẫn trấn tĩnh: “Không”. Minh Hương vội thu dọn mãnh vỡ, miệng còn
nói: “Rơi xuống đất nở h