ối cùng nhận lấy chiếc hộp, anh nói: “Anh
đeo cho em”. Chiếc dây chuyền đó kiểu Tây, anh cúi đầu mò mẫm, mãi mà
không đeo được. Trong tóc cô có mùi hoa thoang thoảng, ngón tay anh rịn
mồ hôi, chiếc móc nho nhỏ chốc lát trượt ra, hơi thở của cô tràn đầy
trong lòng anh, cô bỗng rướn về phía trước, mặt vùi vào ngực anh, anh ôm chặt lấy cô, tóc cô cọ vào cằm anh nhè nhẹ, hơi ngứa ngứa nổi đau không thể kiềm chế cuộn lên trong lòng anh, anh nói: “Đi với anh”.
Cô chỉ lắc đầu quầy
quậy, dường như chỉ có thế mới có thể chắc chắn mình không nói ra lời gì đáng sợ. Nhà cô ở đây, gốc cô ở đây, cha mẹ người thân cô đều ở đây,
tất cả mọi thứ cô thân thuộc đều ở đây. Cô luôn cho rằng mình rất dũng
cảm, giờ mới biết mình rất yếu đuối, cô không dám, cô tuyệt đối không
dám. Nếu cô không màng tất cả đi theo anh, nếu anh không yêu cô nữa, cô
sẽ rơi xuống vực sâu thăm thẳm, sẽ mãi mãi không thể bò lên, vì cô yêu
anh như thế, nếu sau này anh không yêu cô nữa, nếu anh muốn bỏ rơi cô,
cô sẽ không còn gì cả. Đến lúc đó cô làm sao có thể chịu đựng được chứ?
Nước mắt lạnh lẽo chảy ra, giọng nói của anh cũng rất nhẹ: “Mặt trời lặn rồi”
Trong làn nước mắt
nhạt nhòa, mặt đất đang nuốt chút ánh sáng cuối cùng, giữa trời đất bóng tối mênh mang trào lên, đan vào giữa mùa hạ, mà cơ cơ thể cô lại vô
cùng lạnh lẽo.
Vì phải về kịp trước lúc đóng cửa thành Càn Bình, nên xe đi rất nhanh. Ánh trăng đang dần
lên cao, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên ngọn cây giữa núi. Vẫn là vị
Nghiêm tiên sinh đó đưa cô về. Suốt dọc đường cô đều im lặng, xe đi trên đường đá giữa núi, cán vào đá phát ra tiếng loạt roạt nhỏ. Cô cứ thất
thần như thế, cũng không biết là qua bao lâu, xe bỗng nhiên lắc lư, lái
xe lập tức dừng xe lại, xuống xe xem xét kêu lên bực tức: “Chết, rồi nổ
lốp rồi”.
Nghiêm tiên sinh đó
cũng xuống kiểm tra, hỏi lái xe: “Thay lốp dự phòng mất bao lâu?”. Lái
xe đáp: “Ít nhất phải một tiếng”. Anh ta sốt ruột nói rõ tình hình với
cô, cô cũng bắt đầu sốt ruột , nếu không về kịp giờ cửa thành đóng mất,
phải đợi đến sáng mai mới có thể vào thành, nếu cô cả đêm không về,
trong nhà sẽ loạn hết lên ấy chứ?
Đang trong lúc sốt
ruột, chỉ thấy hai luồng ánh đèn rọi tới, hóa ra có một chiếc xe từ từ
trên núi xuống, đường núi khúc khuỷu, chiếc xe đó vốn đi từ từ, lúc đi
qua xe họ, tốc độ xe càng chậm lại. Đã đi qua bỗng nhiên chiếc xe đó
dừng lại, người lái xe bước xuống,như muốn hỏi họ sao vậy. Vị Nghiêm
tiên sinh đó thấy người lái xe “ồ”một tiếng, người lái xe hình như nhận
ra anh ta, quay trở lại nói câu gì đó với người trong xe.
Tĩnh Uyển thấy một
người xuống xe, trông rất trẻ rõ ràng là một công tử phong độ, Nghiêm
tiên sinh lên trước một bước, chào hỏi qua loa, nhưng không hề giới
thiệu với Tĩnh Uyển, chỉ nói: “Tiểu thư chúng tôi vội vào thành, có thể
cảm phiền cho chúng tôi đi nhờ một chuyến được không?”.
Người đó nói: “Đương nhiên mời hai vị lên xe”. Giọng nói anh ta rất trầm ấm dễ nghe, lại
không phải là giọng người bản địa. Tĩnh Uyển không hề để ý, khi lên xe
cảm ơn, người đó khách sáo đáp lại: “Không có gì, không cần khách sáo”.
Trong xe có gắn một chiếc đèn nhỏ trên trần xe, chiếu rõ khuôn mặt người đó, cô cảm thấy rất quen, chợt nhận ra đó là người nhường nhẫn hôm ấy.
Người đó nhìn rõ hình dáng cô, trong mắt lóe lên ánh nhìn kì lạ, thoắt
cái trở lại vẻ ung dung hôm nào.
Tuy Nghiêm tiên sinh hình như có quen biết với Trình tiên sinh nhưng trong xe họ không hề
nói chuyện. Tĩnh Uyển tâm trạng vốn nặng nề, nên chỉ im lặng, may mà xe
đi rất nhanh, cuối cùng kịp vào thành trước lúc đóng cửa. Tronh thành
Càn Bình nhà nhà đã lên đèn, Nghiêm tiên sinh đó liên tục cảm ơn Trình
tiên sinh, họ xuống xe ở cổng Tây. Nghiêm tiên sinh đó làm việc rất chu
đáo, giúp cô thuê một chiếc xe kéo về nhà, còn mình ngồi một chiếc khác
theo sau bảo vệ cô, giữ khoảng cách không xa không gần.
Bên ngoài cổng nhà
vẫn còn bảy, tám chiếc xe đậu lại, từng dãy đèn chiếu sáng đến tận trong vườn, xem ra khách vẫn chưa về hết, cảnh vệ họ Nghiêm đó xuống xe từ
xa, thấy không có ai chú ý nói nhỏ với cô: “Thời gian này tôi đều ở Càn
Bình phủ nhà tiểu thư, tôi không tiện đến thường xuyên, nếu tiểu thư có
việc hãy trực tiếp đến số 21 ngõ Tam Hòe phía nam thành tìm tôi”. Tĩnh
Uyển gật đầu, cô sợ về nhà muộn cha tức giận sẽ sinh ra lắm chuyện,
khách khứa quả nhiên vẫn chưa về, trong nhà trên hình như vẫn còn mấy
bàn bạc chượt, từ xa đã nghe thấy tiếng chia bài loạt soạt. Cha đang
đánh bài với mấy người chú bác, thấy cô về chỉ hỏi một câu: “Vương tiểu
thư đã đỡ chút nào chưa?”
Cô gật đầu qua loa,
mượn cớ mệt về phòng mình, chẳng qua cả tâm hồn, thể xác cô đều quá mệt
mỏi, cô nằm xuống giường nói nghỉ ngơi một lát, nhưng liền ngủ thiếp đi
luôn. Trong mơ khung cảnh giống như ngày cưới, cô che mạng đỏ mặc quần
áo cưới đỏ, đứng trong lễ đường rộng lớn, xung quanh đều là bạn bè người thân, bên ngoài cười nói nhưng bên trong tim cô lại buồn cực điểm.
Tiếng người xướng lễ xướng lên : “Một bá ,hai bái…”. Hứa Kiến Chương bên cạnh cúi
