tường cũng giống như phòng bình thường, dán giấy tường
phương Tây, hơn nữa phòng bếp vừa đúng hướng Tây, ánh mặt trời chiếu
vào, sáng sủa sạch sẽ không khiến người ta thấy nóng. Cô cúi đầu thái củ cải đó vì chưa từng làm việc này nên nhát thì dày nhát thì mỏng thái
rất lâu dao rớt xuống nhà cạch một tiếng. Ánh mặt trời chiếu xiên xiên
lên tóc cô, hơi ánh lên vầng sáng vàng, có lọn tóc xổ ra, bám trên má
cô, bên ngoài gió ù ù, trong phòng chỉ nghe tiếng dao nhè nhẹ, nhón tay
cô thon dài, ấn lên củ cải đó, vì dùng lực mạnh nên móng tay có màu đỏ
nhàn nhạt, mu bàn tay có bốn vết lõm nho nhỏ, làn da trắng ngần nên có
thể nhìn thấy những mạch máu lờ mờ.
Anh đặt chiếc nắp
xuống, từ phía sau anh đưa tay ra sau ấn lên mu bàn tay cô, cơ thể cô
hơi run run, trên trán có mấy sợi tóc rối không vén lên, trong tóc có
mùi hương nhàn nhạt, anh lại không dám hôn. Cơ thể cô hơi cứng đờ, giọng nói như thể rất bình tĩnh: “Em xong rồi mở nắp được chưa?”. Xa xa ngoài kia là tiếng gió rì rào, anh ngẩn ngơ tựa nằm mơ, những việc vặt như
thế anh chưa từng làm, sau này cũng không thể chỉ có thời khắc này, cô
giống như vợ anh, một đôi vợ chồng bình thường nhất, sống ở trong núi
tĩnh mịch, không màng chuyện hồng trần.
Anh chưa từng mở
nắp, mãi mới mở được, cô nấu món súp borscht, dùng cà chua xào với thịt
dê, đều là món ăn Nga, cô mỉm cười nói: “Em xem bạn học Nga làm, cũng
không biết là đúng hay không”.
Đương nhiên rất khó
ăn, họ không ăn ở phòng ăn mà ngay tại phòng bếp, anh tuy không đói
nhưng vẫn ăn rất ngon lành, cô chỉ uống một ngụm canh cô nói: “Chua quá
hình như cho quá nhiều dấm rồi”. Anh mỉm cười: “Không sao, ăn không hết
đưa anh”. Cô chắt nửa bát còn lại cho anh, trên người cô có mùi thơm của dấm, gần như thế nhưng lại xa như thế.
Đi ra khỏi phòng
không khí mát mẻ, tuy đã là tháng tám nhưng đã đượm khí thu. Xung quanh
đều là chiều tà mênh mang, dần dần bao phủ con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn ra sau núi, anh và cô lặng lẽ đi, Thẩm Gia Bình và mấy cận vệ đi phía
sau không xa. Đường núi được lát đá xanh, và ít người đi lại mặt đá rêu, hôm nay cô đi đôi giày cao gót, dần dần đi khó khăn hơn. Anh quay người lại đưa tay ra, cô do dự một lát, cuối cùng cũng đặt tay mình vào tay
anh. Tay anh thô ráp mạnh mẽ, tràn đầy sức mạnh, tuy anh đi rất chậm
nhưng mồ hôi trên trán cô vẫn dần dần rịn ra.
Vừa rẽ khỏi đường
núi, cách vách đá chót vót hiện ra trước mắt, như những bức tường sừng
sững muôn trượng giống như dùng dao cắt gọt. Còn phía tây là không gian
vô tận, nổi lên là một vầng mặt trời đang lặn, mọi cảnh vật dưới núi đều thu trọn vào tầm mắt. Dưới chân núi khu rừng tĩnh mịch, bờ ruộng ngang
dọc trong rất sương mù, ráng chiều ảm đạm, lờ mờ có thể nhìn thấy thành
quách lớn, hàng vạn ngôi nhà, đó là thành Càn Bình. Xung quanh là tiếng
gió ù ù không ngớt, trong chốc lát con người trở nên nhỏ bé như cọng cỏ, chỉ có vầng mặt trời đang lặn ấy rạng rỡ chiếu sáng vạn trượng hồng
trần xa xôi dưới núi.
Anh nhìn thành Càn
Bình nhòa đi trong ánh chiều tà, nói: “Đứng trên cao như vậy cái gì cũng nhìn thấy”. Cô lại thở dài một tiếng anh lấy khăn tay ra, trải lên một
viên đá lớn,nói: “Em cũng mệt rồi ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi”.
Cô vâng lời ngồi
xuống, cô biết thời gian không còn nhiều, mặt trời xuống núi anh phải
đi, về sau anh và cô chỉ là người qua đường. Anh từng đột ngột đâm vào
cuộc sống của cô, nhưng cô không hề lệch hướng, cuối cùng cô vẫn phải
tiếp tục cuộc sống của mình. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, mặt trời đang
chầm chậm lặn xuống giống như một quả trứng treo trên cửa sổ kính, chậm
chạp rơi xuống, chậm chạp nhưng rơi thẳng, không thể kéo lên được.
Trong tay anh cầm
lên một chiếc hộp nhung màu vàng nhỏ, nói với cô: “Bất luận thế nào,
Tĩnh Uyển anh hi vọng em sẽ sống hạnh phúc.Sau này…sau này e rằng chúng
ta chẳng còn mấy cơ hội gặp nhau, thứ này là mẹ anh để lại khi còn sống, anh luôn muốn tặng em”. Cô không nhận lấy cũng không nói gì, anh từ từ
mở hộp ra, trong tích tắc ánh sáng chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, ánh
sáng đó không hề chói mắt, ngược lại rất ấm áp. Cô biết anh đã tặng thì
nhất định là đồ giá trị, nhưng không bao giờ là ngọc trong veo, còn to
hơn trứng chim bồ câu như thế phát ra thứ ánh sáng chuyển động kì lạ,
khiến người ta yên lặng nín thở.
Ánh chiều tà rất đẹp chiếu rạng giữa trời, bầu trời giống như chiếc phẩm màu bị đổ, màu tím, màu vàng, màu đỏ, màu xanh, màu hồng…đằng sau anh đều là ánh mặt trời
rực rỡ, ánh chiều tà cuối cùng bao phủ lấy anh, ngược ánh sáng mặt anh
nhìn không rõ. “Đây là cống phẩm của “Hợp Phố” thời Càn Long vì
rất hiếm nên được gọi là “Thần Châu”, tức là thần châu trong “truyền
thuyết”. Cô nói: “Thứ đồ quý như vậy em không thể nhận”. Gương mặt anh
như đang cười nhưng giọng nói đầy thất vọng: “Tĩnh Uyển vạn vật trên thế gian này mà nói đối với anh,quan trọng nhất chính là em, viên ngọc này
có là gì chứ?”
( Ghi chú: “Hợp phố” một địa danh là nơi sản xuất ngọc trai nổi tiếng cũa Trung Quốc)
Cô buồn bã tự lừa
mình dối người quay mặt đi, cu
