XtGem Forum catalog
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325691

Bình chọn: 9.00/10/569 lượt.

đó nhưng Kiến Chương có thể cho cô hạnh

phúc. Hạnh phúc mà cô muốn, cô luôn biết bản thân mình cần gì, xưa nay

cô đều có thể bình tĩnh mà nắm giữ.

Cô ngẩn đầu lên anh

đang nhìn cô, trong đôi mắt ấy cháy lên sự khát vọng và đam mê không bao giờ hết, trái tim cô tê dại đau đớn, nhưng giọng nói cô đã trấn tĩnh,

giống như ngay cả bản thân cô cũng tin rằng như thế: “Em không yêu anh,

em càng không thể đi với anh”.

Anh nhìn cô không

thể tin được, gần như khiến cô chột dạ, giọng nói của anh khàn đi: “Em

không yêu anh ư?”. Trên trái tim cô chằng chịt vết sẹo ngang dọc, trong

chốc lát dường như đau đớn khiến người ta ngạt thở. Giọng nói của anh

bình bình, nhưng kèm theo sự giận dữ đáng sợ: “Em vẫn còn nói với anh

một câu như thế sao? Nghe nói em kết hôn anh liền đến đây như phát điên. Không quan tâm đến tính mạng, không quan tâm đến chiến sự nước sôi lửa

bỏng ở tiền tuyến, không quan tâm đến một nửa giang sơn, vậy mà em nói

với anh một câu như thế sao?”.

Cô cố chấp quay mặt

đi, khuôn mặt lặng lẽ nở nụ cười: “Đúng thế em không yêu anh”. Anh im

lặng một lúc lâu, mới nói: “Em nói như vậy anh cũng không có cách nào,

nhưng anh…nhưng anh…”.Anh lặp lại hai lần, cuối cùng không nói ra được

vế sau, chỉ quay mặt đi.

Gió bên ngoài rất

mạnh, buổi chiều trong núi, trong bóng râm của cây cối, trên cửa kính

chỉ có hình bóng cây cối lay động, giống như hoa tuyết trắng rụn vỡ rơi

trên cửa sổ trong mùa đông. Trong ánh sáng ảm đạm, gương mặt anh hiện

lên không rõ ràng, nhưng cô biết anh đang nhìn mình. Anh không màng tất

cả đến đây, còn cô lại không thể không màng tất cả mà theo anh. Con

đường phía trước không thể biết được, bước một bước này chính là thịt

nát xương tan.

Giọng nói của anh nhẹ bẫng như mơ: “Tĩnh Uyển, trời tối anh phải đi rồi, chỉ có mấy tiếng, em có thể ở lại cùng anh không?”

Đáng lẽ cô phải lắc

đầu, việc này nên mau chóng kết thúc, anh nên mau chóng rời khỏi đây, cô nên về nhà. Nhưng không hiểu vì sao khi anh nhìn cô như thế, cô lại mềm lòng, cuối cùng vẫn gật đầu.

Cô không biết anh

đem theo bao nhiêu người, nhưng trong thành Càn Bình, trong khu vực Dĩnh quân, đem nhiều người hơn nữa cũng chỉ là trứng chọi đá. Giữa đám cây

cối ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lướt qua đám cảnh vệ, ánh nắng chiếu vào

song cửa sổ, đã sang buổi chiều, cúc áo cô anh đã nhặt lên hết, đặt trên bàn trà, nó giống như những ngôi sao vỡ. Không có kim chỉ, may mà trong túi xách có mấy cái kim băng, tuy quần áo đã được đính vào, nhưng những chiếc kim băng bạc đó trông rất buồn cười. Xưa nay cô rất coi trọng

hình thức, thấy thế hơi chau mày, anh đã thấy cô không vui, bèn nảy ra ý nghĩ, anh ngắt mấy bôong hoa nhài trên bàn trà xuống, cài từng bông lên kim băng, trong chốc lát kim băng đã bị che đi, chỉ còn lại những cánh

hoa trắng muốt nở bung trên áo. Cô mỉm cười lấy từng bông cài lên kim

băng, anh ngồi trên sofa ở xa xa, im lạng nhìn cô.

Hoa nhài từ từ nở

trên áo, giống như tơ lụa mềm mại, nhưng rõ ràng là thật, hương thơm lan tỏa. Anh mỉm cười nói: “Thế này đẹp thật, lại có phong thái của quần áo kiểu Tây”. Cô chỉnh lại cúc áo, mỉm cười nói: “Em cũng cảm thấy rất

đẹp”. Anh lấy một bông hoa nhài, cài lên tóc cô, bông hoa trắng nho nhỏ

trên ngón tay anh, bất giác người ta nghĩ đến việc không may mắn. Chiến

sự cấp bách thế, cô biết rõ sau khi anh quay về nhất định phải đích thân chỉ huy tiền tuyến trong mưa bom bão đạn, tim cô bỗng nhói lên xót xa

nói: “Em không cài nữa, em không thích hoa này”. Anh cười nói: “Anh

không kiêng kị, em còn phong kiến hơn anh”. Cuối cùng anh vẫn cài nhẹ

lên tóc cô.

Cô chầm chậm vuốt

chiếc khăn tay của mình, mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên áo, vì ở

trong núi nên ánh nắng lúc ba, bốn giờ chiều trắng nhạt như bạc, bên

ngoài cửa sổ có tiếng gió ào ào, lướt qua rừng thông như sấm rền. Cô mỉm cười nói: “Em đói rồi”. Mộ Dung Phong sững lại một lúc, hai tay vỗ một

cái, Thẩm Gia Bình bên ngoài lập tức đi vào, Mộ Dng Phong hỏi: “Có gì ăn được không?”.

Trên mặt Thẩm Gia

Binh lộ lên vẻ khó xử, họ tuy cẩn thận bố trí rồi mới đến nhưng vì hành

tung bí mật hơn nữa chỉ tạm thời dừng chân ở đây, những người hầu như

nhà bếp đã cho rời đi. Tĩnh Uyển đứng dậy nói: “Em đi xem có gì không,

nếu có điểm tâm, uống bữa trà chiều cũng được mà”. Mộ Dung Phong không

muốn rời xa cô dù một phút: “Anh đi cùng em”.

Ở đây vốn là một

biệt thự của một tham tán nước ngoài, trong phòng bếp đầy đủ mọi thứ. Cô tuy là một thiên kim tiểu thư, nhưng vì từng du học, nên không cảm thấy lạ lẫm. Cô lấy bát đĩa ra, lại cầm một chai nước mắm đóng nắp, nói với

Mộng Dung Phong: “Mở giúp em cái này”.Thẩm Gia Bình từ ngoài bước vào,

Mộ Dung Phong không muốn anh ta bước vào, tự mình cầm con dao nhỏ cạy ra từng chút. Anh rất hiếm khi làm việc này, nhưng bây giờ lại có một cảm

giác vui tột độ, dường như sự việc bên ngoài núi là một thế giới khác xa xôi, việc duy nhất lúc này là giúp cô mở cái nắp này.

Phòng bếp kiểu Tây

không đầy vết dầu mỡ như phòng bếp kiểu Trung Quốc, sàn nhà là gạch xanh bằng phẳng trên