rở thành vợ của người anh Tống Hạo? Ôi mẹ ơi, chẳng lẽ cô ta tò tí te cùng lúc với hai em luôn.
Nếu đúng thế, thì bản lĩnh cô ta không nhỏ đâu. Mà hiện giờ Tống Hạo đã
qua đời, tớ cóc tin cô ta cam tâm tình nguyện ở lại Tống gia để hầu hạ
mẹ chồng, làm tròn đạo nghĩa con dâu thảo đâu. Thời buổi lợi ích đi đầu
này, làm gì có ai vĩ đại được thế? Cô ta còn trẻ, vẫn còn cơ hội tạo
dựng mái ấm mới. Tớ dám cá, giờ cô ta rời khỏi Tống gia, thể nào bên
ngoài cũng có khối đàn ông tình nguyện rước cô ta vào nhà, để nâng niu,
cung phụng. Nhưng tại sao cô ta nhất quyết ở lại, cam lòng làm một quả
phụ? Rốt cuộc cô ta có ý đồ gì?”
Mục Táp cắn cắn que kẹo.
“Cậu đấy hả…chính xác là cô bé thiếu thốn tình cảm.” Lục Tây Dao thở
dài ngao ngán ,“Do đó, chỉ cần người ta đối tối với cậu một phần, cậu sẽ dùng toàn bộ tấm chân tình đáp trả.”
Thiếu thốn tình cảm ư? Có lẽ đúng.
Quá khứ, cô bị giam cầm trong trạng thái cô đơn, lạc lõng suốt thời
gian dài, nhất là trong hai năm đầu trung học. Hằng ngày tan trường, cô
thà lang thang trên phố đến khi trời tối mịt, chứ nhất quyết không chịu
về nhà sớm. Vì sao lại thế? Bởi về nhà sẽ phải chứng kiến hình ảnh bố
cô, dì Kiều và Mục Kiều tạo thành tổ hợp gia đình vui vẻ. Còn cô lẻ loi
trốn vào phòng, tự tìm niềm vui trong thế giới truyện tranh hư ảo. Dì
Kiều đối xử với cô rất tử tế, nhưng thái độ luôn khách sáo, câu nệ. Mỗi
khi bà tiếp xúc với cô, thủy chung luôn mang theo sự xa cách vô hình,
thêm chút dè dặt cẩn trọng và tình cảm thương hại. Lâu dần, cô cũng học
theo thái độ và ánh mắt tương tự để đáp lại bà. Cô em Mục Kiều thì mang
nặng tính cách tiểu thư, không đời nào nhún nhường chịu uất ức, thua
thiệt. Cô là chị, đương nhiên phải biết nhường nhịn em nhỏ. Nhưng nhường riết thì cảm thấy mệt quá, mất hứng kinh khủng. Bố cô vì vấn đề tài
chính công ty, cả ngày chạy vạy bên ngoài. Mỗi tuần ông chỉ về nhà hai
hôm, thêm Mục Kiều lại đeo cứng lấy ông, nên ông không thể dành nhiều
thời gian quan tâm cô.
Vì vậy cô không cách nào gia nhập vào thế giới đầm ấm, kín kẽ của ba
người họ. Cứ thế, cô sống vật vờ qua ngày đoạn tháng, cuối cùng cũng
hình thành thói quen cho phương thức sống ‘1 vs 3′ chẳng mặn chẳng nhạt
ấy.
Thành thử, sự quan tâm, săn sóc dịu dàng của Tống Vực khiến cô bất
giác sinh ra cảm giác bịn rịn, luyến lưu. Chẳng biết từ bao giờ, cô hay
phân tâm trong lúc làm việc, luôn ngóng trông đến giờ tan tầm để có thể
lập tức chạy về nhà, cùng anh ăn cơm, xem phim hoặc trò chuyện. Nhớ tới
anh, nội tâm cô liền mơn man gợn sóng hưng phấn.
“Giời ơi, cậu yêu anh ta rồi.” Lục Tây Dao híp mắt, nói trúng tim đen ai kia: “Nhìn biểu cảm vui buồn lẫn lộn của cậu kìa. Ngố tàu quá! Có
phải đang nhớ anh ta không?”
Mục Táp mỉm cười, tự vuốt mặt mình:“Thế hả cậu? Vui buồn lẫn lộn ư? Chắc nhìn tớ giống đứa hâm dở lắm nhỉ?”
“Cấm cậu chơi trò đánh trống lảng. Nơi này chả có ma nào, cậu không
cần ngượng ngùng hay xấu hổ với tớ. Nào cưng, trả lời thành thật cho chị nghe, cưng có yêu chồng cưng hay không ?” Lục Tây Dao ép hỏi.
Di động trong túi đúng lúc vang lên.
Mục Táp lấy ra, thấy số Tống Vực nhấp nháy trên màn hình.
“Táp Táp, em đang ở đâu? Anh đến đón em nhé?” Thanh âm trầm ấm truyền qua sóng điện thoại.
“Không cần đâu ạ. Em và Tây Dao còn muốn tán gẫu thêm. Lát nữa, em sẽ tự đón xe về.” Mục Táp thoáng nhìn dãy taxi xanh biếc đỗ xung
quanh,“Chỗ này đón xe rất tiện.”
Đầu máy bên kia, Tống Vực chợt im lặng vài giây mới nói ừ, rồi gác máy.
“Táp Táp à, nghe lời tớ đi, cậu nên dùng một cái đầu lạnh để suy xét
mọi việc, đừng liều lĩnh dâng hết con tim, yêu đến chết đi sống lại. Phụ nữ như vậy chẳng có tiền đồ đâu . Phụ nữ chỉ nên dành tặng đối phương
sáu phần yêu, chừa lại bốn phần làm đường lui cho bản thân, để đàn ông
yêu cậu mười phần. Hơn nữa, đa số đàn ông đều có thói hư tật xấu điển
hình. Nếu cậu biểu hiện tình yêu quá lộ liễu, bọn họ sẽ mất đi hứng thú
chinh phục, dẫn tới ngán ngẩm, xem thường cậu, thậm chí nhiều gã khốn
nạn còn tiếp tục đi săn đón các ‘con mồi’ mới.” Lục Tây Dao ân cần
khuyên bảo,“Quan trọng là cẩn thận đề phòng bà chị dâu đấy nhé. Đừng
quên, cô ta nhỏ hơn cậu hai tuổi, đừng để cô ta dắt mũi, cũng không nhất thiết tôn trọng cô ta mọi lúc mọi nơi.”
“Được rồi, được rồi.” Mục Táp tỏ vẻ bé ngoan biết tiếp thu lời phải.
Cô cắn một miếng kẹo đường, ậm ờ nói,“Ngay bây giờ, tớ sẽ xốc lên tinh
thần chiến đấu ngoan cường, không khuất phục, được chưa nào?.”
Những lí lẽ Lục Tây Dao nói, cô đều hiểu rõ. Chỉ có điều, nói miệng
vĩnh viễn dễ hơn hành động thực tế. Vả lại, hiện giờ cô chưa đủ tư cách
bốc đồng với Tống Vực. Hôn nhân của họ xuất phát từ trao đổi lợi ích,
từ đầu cô đã bị vây ở thế yếu.
Có câu nói rất đúng. Bạn muốn bốc đồng ư? Dễ thôi, nhưng điều kiện
tiên quyết là có người nguyện ý yêu thương, chiều chuộng, dung túng
bạn.Hiển nhiên, tình cảm của Tống Vực dành cho cô chưa tới mức đó.
Mục Táp về nhà, thấy Tống Vực ngồi trên sô pha, cắm cúi xem tài liệu. Anh nghe tiếng động, bèn ngẩng đầu, quan sát cô thật kĩ. Tay anh khép
lại tà