ấy cái ly mới, đặt trước mặt ông Mục Chính Khang, và nhắc khéo con gái.
“Bộ con nói sai ư?” Mục Kiều tiếp tục ngoan cố,“Mục Táp nói láo quen
mồm, trong ngoài bất nhất, ấy vậy mà bố trắng trợn che chở, bênh vực chị ta. Ngược lại, bố lúc nào cũng chì chiết, đay nghiến con. Bố bảo con cố tình gây sự? Không có lửa làm sao có khói hả bố, bố nói đi, con làm sai điều gì, sao bố lại đối xử với con như thế? Còn mẹ nữa, tội tình gì cứ
phải nhẫn nhịn, chịu đựng. Mục Táp có bao giờ tôn trọng ……”
“Đủ rồi.” Mục Chính Khang gằn giọng khiển trách,“Mấy ngày nay, bố đã
nói hết nước hết cái mà con vẫn không chịu tiếp thu ư? Lại còn so đo
những thứ không đâu, con làm bố thất vọng quá!”
“Buồn cười, đã bao giờ bố kì vọng vào con đâu.” Đôi mắt Mục Kiều đỏ
hoe,“Vì có Mục Táp khiến bố tự hào rồi. Dù sao trong mắt bố, con luôn
kém cỏi hơn chị ta. Con không hiểu chuyện như chị ta, không thông minh,
tài giỏi bằng chị ta, cư xử thua xa chị ta nữa. Con thừa nhận, bản thân
mình chả mấy tốt đẹp, tật xấu đầy mình, lại còn hư hỏng sẩy thai khiến
gia đình mất thể diện. Thế nhưng, con nhất quyết không đồng ý cái cách
bố bao biện cho Mục Táp, khi bảo chuyện chị ta giấu giếm con là chuyện
nhỏ! Ai đời làm chị như Mục Táp, ngoài mặt ra vẻ hiền ngoan, vô tội,
nhưng lại ngấm ngầm đâm sau lưng em gái, trơ trẽn nhắn tin tình cảm với
bạn trai của em. Thậm chí đến tận bây giờ, con vẫn không biết bọn họ đã
từng làm những chuyện động trời gì nữa?”
Mục Táp buông đũa, lặng im không nói, bình tĩnh nhìn Mục Kiều trút bỏ cảm xúc.
Mục Kiều cảm nhận ánh mắt Mục Táp, liền nghiêng đầu về phía cô, đôi
mắt cô ta đỏ ửng, nhìn lom lom Mục Táp “Chị khỏi bốc phét nữa. Chị lừa
dối tôi lâu như vậy, sau này đừng hòng tôi tin chị một chữ.”
“Tùy em thôi. Em tin hay không, chẳng ảnh hưởng tới chị.” Mục Táp
điềm đạm,“Sự thật vẫn luôn là sự thật. Trước kia, chị quả thật từng
thích Cảnh Chí Sâm, nhưng tình cảm ấy đã sớm kết thúc. Nếu em cứ canh
cánh trong lòng, suốt ngày đoán già đoán non, thì người mệt mỏi, đau đớn chính là em.”
Mục Kiều cười lạnh:“Bây giờ chịu lòi đuôi cáo rồi hả? Chúc mừng chị
đạt được mục đích nhé. Vì chị, tôi mất ăn mất ngủ, tinh thần hoảng loạn
không yên. Đôi nam nữ vô sỉ các người đã tạo thành bóng ma tâm lí cho
tôi. Trong đầu tôi không ngừng mường tượng những chuyện ghê tởm hai
người có thể làm. Chị thấy tôi mỗi ngày đều sống trong bất an, đau khổ,
hả hê lắm phải không?”
“Kiều Kiều!” Kiều Tuệ Tuệ run giọng,“Con đừng chọc giận bố nữa!”
Sắc mặt ông Mục đã xám ngoét.
“Em muốn nghĩ thế nào tùy em.” Mục Táp nhếch miệng cười khẩy, lần nữa cầm đũa gắp thức ăn.
Thái độ Mục Táp trong mắt Mục Kiều chính là ngầm thừa nhận. Toàn thân Mục Kiều nhất thời rừng rực lửa giận. Chỉ cần tưởng tượng những chuyện
trái luân thường đạo lí mà Mục Táp và Cảnh Chí Sâm có thể làm, trái tim
cô ta như bị đôi tay vô hình nắm hai đầu, hung hăng xé toạc. Nỗi nhục
nhã đớn đau dấy lên dữ dội, cô ta co tay thành nắm đấm, gằn từng
chữ:“Mục Táp, chị là cái thứ không biết xấu hổ. Sao không dám nói thẳng, rằng chị muốn hủy hoại cuộc sống của tôi.”
“Là chính em tự hủy hoại mình đấy!” Mục Táp điềm tĩnh lí luận,“Chị đã nói nhiều lần, chị và Cảnh Chí Sâm hoàn toàn trong sạch, chưa bao giờ
làm chuyện có lỗi với em. Nhưng em cứ thích tự mình hoang tưởng. Chị
thanh minh thì em không tin, giữ im lặng thì em bảo chị hủy hoại em.Vậy thế nào mới vừa lòng em?! Chị quen biết Cảnh Chí Sâm trước em, chị thất bại trong việc theo đuổi anh ta. Đây là sự thật. Tuy nhiên, chị không
có nhiệm vụ báo cáo cho em nghe. Tình cảm của chị, tình yêu đơn phương
ngày đó, người chị thầm mến suốt bốn năm, chẳng lẽ đều phải rêu rao tất
cả cho mọi người cùng biết? Chị không có quyền riêng tư cá nhân à?”
“Vậy còn những tin nhắn mờ ám? Chị nên nhớ, chúng xuất hiện sau khi tôi và anh ta công khai quan hệ đấy nhé!”
“Là do anh ta nhắn tin trước, viết lan man, dông dài. Chị chỉ nhắn
cảnh cáo anh ta đừng quấy rầy chị nữa, không hơn. Em dựa vào đâu để nhận định, chị và anh ta nhắn tin mờ ám? Khách quan mà xét, chỉ có anh ta
nhắn tin mờ ám với chị thôi.” Mục Táp thẳng thắn đưa quan điểm.
Mục Kiều tức sặc máu, âm sắc run rẩy:“Mục Táp, chị tự kỉ vừa thôi nhé. Dạo này chị ra đường quên soi gương hả?”
“Chị biết hiện giờ, Cảnh Chí Sâm là bảo bối trong lòng em. Nên chị
xin lỗi trước, vì nói một câu không mấy xuôi tai, loại hàng đã qua sử
dụng như Cảnh Chí Sâm, giờ tặng khuyến mãi chị cũng chẳng thèm .” Mục
Táp nói,“Vì thế em cứ an tâm đi nhé.”
Mục Kiều giận trắng mặt, tay chân run lẩy bẩy:“Dù Cảnh Chí Sâm khốn
kiếp, nhưng vẫn tốt chán so với Tống Vực chồng chị. Chị cẩn thận có ngày rước họa vào thân, đừng quên tiền sử bạo lực……”
“Mục Kiều, cô thử nói thêm một câu nữa xem!” Mục Chính Khang đập tay
xuống bàn. Vì dùng sức quá khủng, nên mặt bàn chao đảo, chấn động ,“Còn
nói thêm câu nào nữa, thì cô lập tức cút xéo khỏi nhà tôi ngay!”
Kiều Tuệ Tuệ chưa từng thấy Mục Chính Khang giận đến mức này, bà liên tục hít sâu vài hơi, sau xoay người đè bả vai Mục Kiều:“Kiều Kiều, con
bình tĩnh lạ