Old school Easter eggs.
Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326025

Bình chọn: 8.5.00/10/602 lượt.

g lừng khừng, đắn đo, cuối cùng tiến đến cạnh anh,

bàn tay như có như không xoa nhẹ vai anh. Tống Vực nghiêng người, liếc

nhìn chị ta bằng ánh mắt vô cảm, tiếp sau anh trầm giọng ra lệnh với tốp vệ sĩ trong phòng.

Không thêm bất kì câu dư thừa nào nữa, anh dứt khoát rời đi. Tốp vệ

sĩ phía sau tuần tự nối đuôi nhau ra cửa. Mạc Tử Tuyền lăm lăm theo sát từng động tác của họ. Mãi đến khi bóng hình họ mất hút khỏi tầm mắt,

khóe miệng chị ta mới nhếch thành đường cong vui sướng .

Bất kể thế nào, thì ngày hôm nay, chị ta đã thu hoạch được món hời

lớn, Tống Vực vẫn quan tâm chị ta. Nếu không, anh tội gì phải nhanh

chóng đến đây giải quyết mọi việc. Chỉ cần nghĩ thế, trong lòng chị ta

liền lênh láng sự thỏa mãn khó nhịn.

Lục Tây Dao theo Mục Táp đến bờ hồ. Dọc đường đi, cô nàng luôn đắn đo suy nghĩ nên nói gì với Mục Táp. Vừa rồi, Lục Tây Dao tận mắt chứng

kiến, cái cô chị dâu kia rúc vào lòng Tống Vực. Cô nàng nhìn ngang nhìn

dọc, nhìn tới nhìn lui, nhìn kiểu nào cũng thấy gian tình bay tứ tung,

mờ ám khỏ tả.

Hơn nữa, lúc Tống Vực chưa tới, cô ta luôn bảo trì phong thái tự tin

chiến đấu, sẵn sàng đối mặt, hiểm nguy không sờn. Nhưng khi Tống Vực vừa xuất hiện, cô ta liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ, hóa thành nàng

tiểu thư liễu yếu đào tơ, hoang mang núp sau lưng Tống Vực, gấp gáp tìm

kiếm sự bảo bọc, chở che. Hiển nhiên, hai hình ảnh tương phản ấy, khiến

Lục Tây Dao cực kì nghi ngờ động cơ của cô ả.

Lục Tây Dao tiếp tục liên miên suy nghĩ. Mục Táp rẽ vào quầy hàng ven đường, mua hai que kẹo đường, xoay người, đưa cô nàng một que.

Lục Tây Dao nhận lấy, nhẹ nhàng cắn một miếng, tần ngần hỏi:“Cậu không tức giận à?”

Mục Táp tạm thời không ừ hử.

“Cậu cảm thấy hai người kia có quan hệ đặc biệt không?” Lục Tây Dao tiếp tục hỏi.

“Tớ đoán trước kia là người yêu. Hiện giờ còn vấn vương tình cũ hay không, tớ chưa thể xác định.” Tay Mục Táp xoay xoay que kẹo.

Lục Tây Dao “À” một tiếng, nhìn thấy vẻ mặt Mục Táp khá bình tĩnh,

bèn hỏi thẳng:“Vậy giờ cậu tính sao? Giả vờ mắt điếc tai ngơ, tiếp tục

diễn cảnh vợ chồng hạnh phúc, chị em hòa thuận. Hay yêu cầu anh ta giải

thích cho ra lẽ?”

“Cậu cảm thấy anh ấy có nhiệm vụ khai báo tất cả với tớ ư?” Mục Táp

nở nụ cười nhạt nhẽo, khẽ rũ mắt, săm soi que kẹo đường“Chẳng có người

nào không tồn tại quá khứ cả? Tớ cảm thấy nếu mình cố chấp truy vấn tận

gốc tình cảm ngày xưa của anh ấy thì quá vô vị, thậm chí còn thiếu tôn

trọng anh ấy. Vả lại, nhỡ hành xử không khéo sẽ khiến cả hai thêm muộn

phiền, xa cách. Nếu anh ấy nguyện ý, anh ấy sẽ tự động chia sẻ với tớ.

Bằng không, anh ấy có thể tùy tiện thêu dệt những chuyện trời ơi đất

hỡi, tớ cũng chẳng phân biệt được mức độ thật giả. Vậy cũng như không”

Lục Tây Dao nghiền ngẫm hồi lâu, đoạn thở dài:“Là nhỏ khác thì không

lo, nhưng cố tình lại là bà chị dâu đương nhiệm. Người một nhà, ngẩng

đầu không thấy, cuối đầu là gặp, nên nguy cơ ‘tình cũ không rũ cũng tới’ khá cao. Nếu không làm rõ ràng mọi chuyện, thể nào cũng hình thành khối u trong lòng cậu.”

“Thật ra tớ tin tưởng anh ấy.” Mục Táp ngước nhìn Lục Tây Dao,“Tớ

cũng chả biết tại sao nữa. Cậu bảo tớ ngu ngốc, tớ cũng chịu, nhưng tớ

tín nhiệm anh ấy. Anh ấy cho tớ cảm giác, anh ấy không hề lừa gạt tớ,

cũng không bao giờ phản bội hôn nhân của chúng tớ. Vì thế lúc nãy nhìn

thấy hai người họ, tớ quả thật hơi khó chịu. Tuy nhiên hiện giờ, tâm

trạng đã tốt hơn nhiều.”

“Giời ơi, cậu đúng là đồ bánh bao nhũn nhão.” Lục Tây Dao ném cho cô ánh mắt cực kì chê trách.

“Trước khi kết hôn, tớ đã thẳng thắng bày tỏ, trong cuộc hôn nhân

này, tớ yêu cầu sự thủy chung tuyệt đối từ hai phía. Anh ấy cũng đã đáp

ứng, cho nên tớ tin tưởng chồng mình.” Mục Táp nói,”Tớ vẫn giữ quan

điểm, sự tín nhiệm là một trong những nền móng cơ bản để xây dựng cuộc

hôn nhân bền vững, hài hòa. Hơn nữa, sự nghi kị tựa như con dao hai

lưỡi, đều gây tổn thương nhất định cho người trong cuộc. Và tớ chưa bao

giờ là kiểu người tự tìm phiền não cho bản thân.”

“Này cậu, tớ muốn hỏi… ngộ nhỡ tình huống xấu nhất xảy ra…,” Lục Tây

Dao đè thấp giọng,“Chồng cậu quả thật tằng tịu với chị dâu. Vậy cậu tính sao?”

“Còn có thể tính sao nữa…chỉ một lựa chọn, lập tức chia tay. Tớ không bao giờ chấp nhận kiểu sống chung chạ theo chế độ đa thê thời xưa ” Mục Táp quyết đoán trả lời.

“Tính tớ hay lo xa nên mới cảnh cáo cậu trước thôi.” Lục Tây Dao ưu

tư,“Lại nói, cậu bây giờ đã biết quan hệ giữa hai người kia không đơn

giản. Từ rày về sau nên đề cao tinh thần cảnh giác đấy nhé. Cậu cũng

biết khuôn mặt cô ta yêu nghiệt đến độ nào mà, đúng chuẩn mầm mống tai

họa đấy. Nhớ kĩ, chẳng hơi đâu mà người đời luôn kháo nhau câu nói

‘hồng nhan họa thủy’.”

Mục Táp trầm mặc.

“Ngoại hình cô ta gần như hoàn mỹ, xứng đáng đạt điểm tối đa. Mỗi một động tác giơ tay nhấc chân đều toát lên hơi thở cao sang, quý phái.

Dạng người này chỉ thích hợp để chúng ta ngắm nghía từ xa, chứ khó chung đụng lắm.” Lục Tây Dao ngẫm nghĩ: “Theo như cậu suy đoán, trước kia cô

ta từng bồ bịch với Tống Vực. Vậy tại sao lại t