ng ta ghé đây chơi nhé?”
“Được thôi, khi nào em muốn, cứ bảo anh.” Tống Vực nói,“Bất cứ chỗ nào cũng được, chỉ cần anh rãnh, chúng ta liền đi.”
Đi tiếp thêm đoạn đường, trời đang nắng
gắt, vụt thoắt mưa rơi lộp độp như kim nhỏ đâm xuống lớp quần áo. Tống
Vực liền cởi áo khoác, che trên đỉnh đầu Mục Táp, chỉ cái đình nhỏ cách
đấy không xa, ý bảo cô chạy tới đó.
Lúc Mục Táp phối hợp theo bước chạy của
Tống Vực, trong đầu bất chợt lóe lên hình ảnh của bộ phim ‘The Classic”
nổi tiếng. Hai nhân vật chính cũng giống họ bây giờ. Dưới màn mưa liên
miên không dứt, nam chính kéo căng áo khoác của mình che trên đỉnh đầu
anh ta và nữ chính, bọn họ hối hả trong từng bước chạy. Lúc xem phim,
Mục Táp luôn mồm xuýt xoa, khen ngợi đạo diễn quá tài ba, đã tạo nên một thước kinh điển, tuy đơn giản nhưng là đỉnh cao của sự lãng mạn.
* The Classic: Là bộ phim điện ảnh nổi tiếng của Hàn Quốc, được sản xuất vào năm 2003, do các diễn viên Son Ye Jin, Jo Seung-woo, Zo In Sung… thủ vai.
Nào ngờ, cô được may mắn trải nghiệm cảm giác đấy.
Đến đình, quần áo Tống Vực ướt nhẹp nước
mưa. Những hạt mưa như thể mấy viên trân châu óng ánh, trượt từ thái
dương, lan tràn khắp gương mặt anh. Anh xắn tay áo lên cao, tháo đồng hồ đeo tay, nhét vô túi áo khoác.
Mục Táp lấy khăn giấy, giúp anh lau khô nước mưa dính trên gò má, cổ, và mái tóc đen ngắn.
Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, nhiệt độ
dần dần xuống thấp. Thấy Mục Táp khụt khịt hai cánh mũi, Tống Vực liền
kéo cô qua, sưới ấm cô trong lòng. Bàn tay anh nóng hầm hập xoa đều sau
lưng cô. Cái ôm vốn ấm áp, từ từ chuyển thành nóng bỏng. Mục Táp cảm
nhận luồng khí nóng rẫy tỏa ra từ cơ thể rắn chắc, không khỏi trêu tức
anh:“Công nhận dương khí anh vượng ghê.”
“Hửm?” Anh nở nụ cười gian giảo, khóa
chặt eo cô, đè thấp giọng, trầm trầm gợi cảm, khàn khàn dụ hoặc,“Em
không thích vượng ư? Vậy giúp nó giảm vượng đi.”
“Anh hư lắm nhá. Già đầu rồi mà ăn nói không đứng đắn.”.
” Xin thưa với em. Anh hoàn toàn có quyền ngã ngớn với vợ hợp pháp của mình.”
Mục Táp trừng mắt lườm anh. Vì để bịt mồm ai kia, cô vội vàng lấy viên ô mai chua trong túi, lột sạch vỏ, nhét vô cái miệng hay khiến cô cứng họng. Tống Vực cắn thử một miếng, nhăn mặt
chê chua quá, anh không thèm. Sau đó, dùng miệng trả lại cô. Mục Táp hé
môi, đón lấy viên ô mai, nhưng chưa kịp cắn xuống, lưỡi anh đã thọc sâu
vào. Cô ngây người, quên mất phản ứng, viên ô mai liền rớt xuống đất.
Anh nhanh chóng công thành chiếm đất…trao cô nụ hôn nồng nàn.
Tống Vực có thói quen, lúc anh hôn môi
không bao giờ nhắm mắt, mà nghiêm túc nhìn Mục Táp chuyên chú. Ánh mắt
ấy gây sức ép cho cô. Cô không thể cùng anh ‘đấu mắt’ trong thời gian
dài, bởi dễ lạc hồn giữa sóng mắt sâu đen cuồn cuộn. Thế nên, cô tìm
cách lãng tránh. Nhưng ý định chỉ vừa manh nha, chưa kịp hành động, Tống Vực đã phát giác, bèn giữ chặt chiếc cằm thanh mảnh, bức bách cô nhìn
thẳng mắt anh.
Ẩn trong nụ hôn của anh là sự chấp nhất
đến đáng sợ. Phương thức hôn của anh hệt như tác phong khi anh làm
việc, quả quyết đi đầu, thâu tóm quyền chủ đạo.
Như thường lệ, nụ hôn kéo dài rất lâu.
Lớp râu lún phún dưới cằm anh chà xát trên khuôn mặt cô, vừa ngứa lại
vừa đau. Vị chua của ô mai dần chuyển thành ngọt lịm, ngọt đến từng tế
bào cơ thể.
Lúc tạnh mưa, cô gần như lọt thỏm trong lòng anh, ngồi yên để anh chơi đùa mái tóc mình. Nhìn cô y như nàng mèo nhỏ vâng lời.
“Em nhớ trước kia, chỗ này trồng một rừng hoa mai.” Mục Táp kể,“Đầu mùa đông, màu trắng của tuyết phối cùng màu
vàng của hoa mai khiến quang cảnh nơi đây đẹp tựa như tranh vẽ. Có một
năm, em bị cảm lạnh, ho hen kéo dài, qua hết mùa đông mới khỏi bệnh. Lúc tới đây, đến một cánh hoa mai cũng chẳng còn, đành thất vọng lủi thủi
đi về. Mẹ em liền an ủi, bảo em đừng buồn. Bà hứa tháng tư, sẽ dẫn em
đến ngắm hoa đào, bảo đảm đẹp không kém hoa mai.”
“Vậy tháng tư em có tới không?”
“Có chứ. Hoa đào cũng đẹp lắm, rực một
màu hồng khiến em lóa mắt.” Mục Táp quay đầu nhìn anh,“Sau này, em tình
cờ đọc trong một quyển sách, thấy một câu thơ nói về hoa mai và hoa đào, tám chữ nghe rất êm tai: Dĩ ngộ mai ước, mạc phụ đào hoa*.”
*câu này nôm na là: Lỡ hẹn hoa mai thì đừng phụ hoa đào. Ý nói, con người nên có cái nhìn thoáng. Đừng chỉ chăm chăm, sa lầy vào một thứ. Thay vì bỏ thời
gian chờ thứ đấy xuất hiện lần nữa, chúng ta hãy nhìn xa trông rộng hơn, ắt hẳn xung quanh vẫn còn nhiều thứ đẹp không kém.
Tống Vực cúi đầu, dịu dàng in nụ hôn lên trán cô, xoáy sâu vào đôi mắt cô, trả lời:“ Quả thực rất êm tai.”
*
Tuần giữa tháng, Mục Táp mua ít thuốc bổ về thăm hai ông bà bên Mục gia.
Lúc ông Mục Chính Khang mở cửa, giọng điệu đầy rẫy sự mỏi mệt: “Táp Táp về đấy à?”
Mục Táp nhạy cảm phát hiện điều bất
thường. Vào phòng khách, cô trông thấy bà Kiều Tuệ Tuệ ngồi trên sô pha, tay che trán, hai mắt khép chặt, sắc mặt nhợt nhạt, xanh xao.
Mục Táp đem mấy gói thuốc thả lên bàn, nhẹ giọng hỏi ông Mục:“Trong nhà xảy ra chuyện hả bố?”
Mục Chính Khang thở dài, toan mở miệng. Kiều Tuệ Tuệ bỗng nhiên mở mắt, âm t