gón chân em chảy máu rồi.” Nói đoạn, anh đứng dậy,“Anh đi lấy bông băng cầm máu.”
Mục Táp ngạc nhiên chúi đầu nhìn xuống, phát hiện đầu ngón chân
mình bị tróc mảng da to, máu tươi nhiễu đầy tấm thảm lót sàn màu trắng.
Anh cầm bông băng và thuốc sát trùng bước như bay tới chỗ cô, mạnh mẽ đè vai cô, ép cô ngồi xuống sô pha. Đoạn, anh ngồi xổm dưới đất, nhấc
bàn chân cô đặt lên đầu gối mình, tẩn mẫn cầm bông băng chặm chặm vết
thương. Sau đó, anh dùng băng vải y tế quấn nhiều vòng quanh vết thương. Cô ngắm nghía ngón chân bị anh băng thành đòn bánh tét tí hon, bụng bảo dạ, ngày mai cô mang tất bằng cách nào đây?
“Mai mốt tắm rửa nhớ cẩn thận nghe em.” Anh khẽ căn dặn.
Cô lặng thinh nằm bẹp xuống giường.
“Em ngủ trước đi, anh còn bận tí việc.” Anh đứng lên, hai tay nhét
túi quần, chậm rãi đi tới cửa phòng. Lúc cánh cửa mở ra, anh ngoảnh đầu, bổ sung thêm một câu“Trong tủ lạnh có sẵn thức ăn đấy, em đói bụng nhớ
lấy ăn.” Dứt lời, anh bước khỏi phòng, tay đóng chặt cánh cửa.
Mục Táp vói tay lấy cuốn tạp chí trên tủ đầu giường. Tay cô lật tạp chí, song tâm trí bắt đầu lãng du vô định.
Hóa ra anh đã sớm biết sự việc của hai năm trước, thế nhưng anh lại
trầm mặc, ngó lơ không màng tới. Cô thà rằng anh cứ tự nhiên truy hỏi,
chất vấn cô, cho cô cơ hội giải thích. Nhưng anh lựa chọn cách hành xử
trái ngược. Điều này khiến cô phải ngậm ngùi đồng ý quan điểm của Mạc Tử Tuyền, nền móng tình cảm của cuộc hôn nhân này quá mỏng manh yếu ớt,
‘giá trị’ tín nhiệm lại thấp le te…..
Giờ đây đầu óc cô vô cùng hỗn độn, mờ mịt trước cánh cổng tương lai.
Cô không biết nên làm gì mới đúng. Cô thừa nhận, Tống Vực không hề thay
đổi, vẫn là anh của ngày hôm qua, nhưng sao lúc này cô cảm thấy anh lạ
lẫm quá.
Cô nhớ lại khoảng thời gian vui vẻ, ấm áp của hai người, rõ ràng cô
cảm thấy rất chân thật, nhưng cái cảm giác xa lạ cũng chân thật không
kém, nó vẫn hiện hữu luẩn quẩn nơi trái tim cô.
Đêm nay anh không về phòng ngủ. Tinh mơ ngày mới, cô tò mò đi qua thư phòng. Vừa đẩy cửa, đập vào mắt cô là hình ảnh anh nằm chèo queo trên
sô pha. Điều hòa bên trong chỉnh nhiệt độ khá thấp, tấm chăn đắp ngang
eo anh, hai chân anh co ro lên trên, nhìn có vẻ bất tiện, không thoải
mái.
Khoảnh khắc cô đẩy cửa, cặp mắt anh liền mở trao tráo: “Hai giờ sáng
anh mới xong việc, ngại trở về phòng sẽ đánh thức em. Mấy giờ rồi em?”
“Sáu giờ kém mười lăm.”
Anh nhắm mắt lại, lào phào giọng ngái ngủ:“Còn sớm, anh nằm thêm một lát.”
Cô ra khỏi phòng, xuống lầu chuẩn bị bữa sáng.
Tống Vực vệ sinh cá nhân xong xuôi liền khôi phục lại bộ dáng tinh
anh sáng ngời, hào hoa lịch lãm. Xuống lầu, anh ngó thấy trên chiếc bàn
đặt ngay phòng khách có vài món điểm tâm, gồm cháo trứng, đĩa bánh màn
thầu và một đĩa ô liu. Anh đi qua, cầm cái bánh màn thầu cắn nhẹ một
miếng, rồi dịu dàng gọi Táp Táp?
Nhưng không người đáp.
Cô đã đi làm.
Hôm nay, Mục Táp không về nhà. Cô nhờ tài xế chở mình đến khách sạn gần đấy thuê tạm một gian phòng.
Cầm chìa khóa phòng trên tay , Mục Táp bi ai phát giác, năm cô 27
tuổi, tâm lí vẫn y chang thuở còn 17. Mỗi khi gặp chuyện, cô đều hành
động theo phản xạ, đầu tiên tìm cách trốn tránh, luôn chùn tay trước
điểm mấu chốt vấn đề. Nhưng nếu bây giờ, cô về nhà gặp Tống Vực, chỉ e
khó khống chế cảm xúc, dẫn tới ăn nói hồ đồ, gây mích lòng nhau. Chi
bằng tìm một chỗ yên tĩnh, giúp bản thân tỉnh táo lại, tỉ mẫn nghiền
ngẫm tương lai của cô và anh.
Hai huyệt thái dương cô nảy bùm bùm, đau dữ dội. Vùng đầu như thể bị đá tảng nện vào.
Vô phòng, cô tắm táp toàn thân, hòng để dòng nước cuốn trôi bụi trần
mệt mỏi. Sau đó, cô gọi thức ăn và ly sữa nóng. Ăn uống xong xuôi, Mục
Táp móc di động ra xem, màn hình thông báo 17 cuộc gọi nhỡ, năm cuộc từ
Tống Vực, còn lại đều của bố cô.
Cô gọi lại số máy ông Mục Chính Khang. Đầu bên kia, ông nhanh chóng
tiếp điện, nôn nóng hỏi:“Táp Táp, sao con tắt điện thoại thế?”
“Dạ, tại hết pin.” Mục Táp ngồi co gối, ráng xốc lại tinh thần,“Bố gọi con có việc gì ạ?”
“Cũng không có gì, bố gọi tính hỏi thăm tình hình cuộc sống và công
việc của con. Nhưng con cứ tắt máy suốt, làm bố sốt ruột quá chừng, cứ
như ngồi trên đống lửa.” Ông Mục Chính Khang nhẹ giọng thở phào, đoạn
quan tâm hỏi“Con ở nhà à? Đã ăn cơm chưa?”
Kể từ buổi tiệc sinh nhật đầy sóng gió của Mục Kiều, đây là lần đầu
tiên ông gọi điện hỏi thăm cô. Nếu cuộc điện thoại này đến từ ngày hôm
qua, ắt hẳn cô sẽ có chút ngại ngùng, hoặc hờn mát ông. Song, tại khoảnh khắc này, khi nghe giọng nói ôn hòa của bố, đôi mắt cô liền nhòa lệ,
tức tưởi gọi bố ơi.
Ông Mục Chính Khang nghe thấy tiếng nói nghèn nghẹt của con gái, liền sốt sắng hỏi han tình trạng của con.
“Hôm nay con ở khách sạn, không về nhà ạ. Con ăn cơm rồi bố.” Mục Táp ngẫm nghĩ, sau thành thực trả lời.
“Sao con không về nhà? Trong nhà phát sinh chuyện gì hả?”
“Cũng không có gì to tát đâu bố, con chỉ không thích về thôi.”.
“Con đang ở khách sạn nào? Đọc bố nghe địa chỉ đi.” Mục Chính Khang chần chừ vài giây rồi đề nghị.
****
Ông Mục Chính Khang nhanh
