pacman, rainbows, and roller s
Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326752

Bình chọn: 7.00/10/675 lượt.

dao:“Mục Táp, chị cũng

chẳng kém cạnh. Loại người như chị nói dối thành tính, mà lúc nào cũng

ra vẻ thanh cao, vô tội. Tôi khinh. Chị xem ảnh đi, xem xong rồi, coi

chị còn thanh cao được nữa không?”

“Kiều Kiều, con mau bình tĩnh lại!” Kiều Tuệ Tuệ vội vã kéo tay con gái,“Hôm nay là ngày……”

“Con chịu đủ rồi!” Khuôn mặt Mục Kiều giàn giụa nước mắt, thanh âm

tựa như cây đàn bị đứt một dây, khiến lòng người hoảng hốt,“Con đã nhẫn

nhịn đến cực hạn rồi! Tên Cảnh Chí Sâm khốn nạn luôn luôn gạt gẫm con.

Anh ta và Mục Táp cấu kết làm bậy sau lưng con. Một người là bạn trai,

một người là chị gái…Ha ha ha…Tốt, tốt lắm. Hai người phối hợp tốt

lắm,cực kì ăn ý. Hai người đã thành công đùa bỡn tôi trong lòng bàn tay. Còn tôi ngu ngốc hết lần này đến lần khác đâm đầu tin hai người!”

Kiều Tuệ Tuệ hoang mang trước cảm xúc bùng phát của con gái. Nhất thời, bà không biết nên làm gì.

Mục Kiều tuyệt vọng nhìn sang Cảnh Chí Sâm đang đứng như trời trồng,

Bỗng nhiên, cô ta hất mạnh tay bà Kiều Tuệ Tuệ, xoay người xông ra

ngoài. Mục Táp nhanh nhẹn bật dậy, giơ tay ngăn Mục Kiều. Mục Kiều không hề khách khí, dùng hết sức lực gạt tay Mục Táp, tiện thể vung tay đẩy

mặt Mục Táp ra. Khuôn mặt Mục Táp liền đau rát, cô phải lui về sau hai

bước.

Mục Kiều tiếp tục chạy ào đi, hai chân cô ta như gắn thêm tên lửa, khiến mọi người trố mắt kinh ngạc.

“Anh còn thất thần được à. Mau đuổi theo con bé, đừng để xảy ra

chuyện không may!” Ông Cảnh đứng lên, trầm giọng khiển trách Cảnh Chí

Sâm.

Lúc này, Cảnh Chí Sâm mới hồi hồn, chạy te te đuổi theo.

Đang hì hục chạy, Cảnh Chí Sâm bất ngờ va vào người Tống Vực. Anh ta

thoáng kinh ngạc, có điều, trong tình huống dầu sôi lửa bỏng này, anh ta đành thu tầm mắt, tiếp tục tăng tốc đuổi theo Mục Kiều.

Lúc bước vô phòng, Tống Vực trông thấy Mục Táp đứng cạnh ghế dựa,

khuôn mặt đờ đẫn, đáng chú ý là một bên gò má cô đỏ ửng lên. Anh chau

mày lại gần, giơ tay nâng cằm cô, ngữ khí lạnh tanh: “Ai đánh em?”

“Mình về trước đi anh. Về nhà hẵng nói.” Mục Táp nắm tay Tống Vực,“Em không muốn ở đây nữa”.

Bầu không khí trong phòng bao lặng ngắt như tờ. Qua hồi lâu sau, bà Cảnh mới thở hắt một hơi dài.

Tống Vực lãnh đạm quét mắt khắp một vòng. Sau, anh ôm eo Mục Táp, xoay gót rời đi

Trên đường về, Mục Táp kể Tống Vực nghe toàn bộ câu chuyện ‘muối mặt’ phát sinh lúc nãy. Anh nghe xong, đôi chân mày khẽ nhíu, trầm ngâm vài

giây, nói:“Về mấy tấm ảnh, anh sẽ phái người đi điều tra, em đừng lo

lắng quá. Nhưng Táp Táp này, hãy hứa với anh, những khi không có anh bên cạnh, em phải học cách tự bảo vệ mình. Đừng để bản thân bị thương, được không?”

Giây phút này, tinh thần Mục Táp rệu rã, nên chỉ nói nhỏ tiếng vâng.

Cô gác hai tay sau ót, đầu nghiêng về cửa kính, ngắm nhìn thành phố đêm

rực rỡ ánh đèn màu. Mục Táp thầm nhủ, ngày hôm nay, cô và Mục Kiều gần

như trở mặt. Có lẽ, trong khoảng thời gian dài, cô không thể quay về Mục gia.

“Em mệt à?” Anh thấu tỏ vẻ quạnh hiu qua thần sắc cô.

“Vâng, cực kì mệt.”.

“Em ngủ chút đi. Tới nhà, anh sẽ gọi em dậy.”

Mục Táp khẽ gật đầu, nặng nề khép đôi mắt.

Về nhà, Tống Vực dùng khăn nóng chườm lên vết sưng trên gò má Mục

Táp. Vừa nãy, Mục Kiều trong cơn cuồng loạn nên lực tấn công rất mạnh và hiểm. Ngoại trừ vết sưng trên má, cô ta còn để lại dấu cào móng tay kéo dài từ cằm tới cổ Mục Táp. Dưới ngọn đèn sáng choang, những vết thương

càng thêm xốn mắt. Tống Vực đau lòng nâng cằm cô lên, dùng lòng ngón tay rê nhẹ vết cào. Anh thở phào nhẹ nhõm khi phát hiện cô chỉ bị tổn

thương ngoài da, lát sau, anh cẩn thận giúp cô thoa thuốc mỡ.

“Sau này.” Hai người đồng thời mở miệng.

Tống Vực nhìn Mục Táp, ý bảo cô nói trước. Cô buồn bã:“Sau này, em sẽ không gặp mặt họ nữa.”

“Không muốn gặp thì đừng gặp.” Tống Vực vỗ nhẹ lưng cô,“Em khỏi cần

gượng ép bản thân, để lèo lái mối quan hệ nhạt nhẽo với những người….

chỉ là thân nhân trên danh nghĩa.”

Cõi lòng Mục Táp ngổn ngang những cảm xúc phức tạp, cô tấm tức dúi đầu vào cổ anh, anh an ủi cô bằng vòng ôm quanh eo ấm áp.

“Em bây giờ chỉ có mình anh” Cô tỉ tê: “Anh không được ăn hiếp em đâu đấy.”

“Anh đây đàn ông chính hiệu, không đời nào ăn hiếp vợ mình đâu nhé.”

Ngữ khí của anh vững vàng và chắc chắn, anh nghiêng đầu, dịu dàng nhìn

cô “Chúng ta đi ngủ thôi. Hôm nay em mệt lắm rồi, cần nghỉ ngơi sớm.”.

Anh bế cô lên giường, tẩn mẩn đắp chăn cho cô, đoạn lui về sau mấy bước.

Cô hấp tấp túm chặt tay áo anh, vồn vã hỏi:“Anh đi đâu thế?”

“Đi tắm sạch sẽ để thoải mái ôm em ngủ, mà không bị em chê bẩn.”

Ngọn đèn trên cao phản vào đôi mắt anh, chiết xạ chùm ánh sáng long lanh, lộng lẫy.

Thâm tâm Mục Táp dần bình ổn. Cô nới lỏng năm ngón tay đang túm chặt

áo anh, rồi khẽ khàng nhắm mắt, thả lỏng toàn thân tiến vào giấc ngủ

bùi. Trong cơn mơ màng giữa giấc chiêm bao, Mục Táp cảm thấy phần giường bên cạnh nhẹ nhàng lõm xuống, làn hương của riêng anh vấn vít quanh

chóp mũi, bay lay phay khắp khuôn mặt cô.

Trò khôi hài của buổi lễ sinh nhật chấm dứt bằng việc Cảnh Chí Sâm đau đớn vào bệnh viện.

Ngày ấy, anh ta