XtGem Forum catalog
Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326255

Bình chọn: 9.00/10/625 lượt.

ghĩ.

Nụ cười trên khóe môi cô như vô số con

dao, đâm nát trái tim anh. Anh đã cố gắng đối tốt với cô, tình nguyện hy sinh tất cả vì cô, là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn cô quên đi dĩ

vãng, sống thật hạnh phúc với anh, và tốt nhất là… yêu anh.

Nhưng, anh đã thất bại!

Có thể, từ đầu đến cuối anh là một kẻ thất bại, chưa bao giờ có được tình cảm của cô.

Không lẽ trên đời này thực sự có tình yêu không bao giờ thay đổi?

Nếu quả thực như vậy, anh phải làm sao

đây? Lẽ nào như Lâm Phương Phi đã cảnh báo anh, “Cho dù anh có cố gắng

đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể ngăn Kha Mộng Kì yêu Trình Vũ

Kiệt?”. Sự phũ phàng của hiện thực đang giằng xé trái tim yếu mềm của

anh.

Tuy mấy năm nay Kha Mộng Kì ở bên anh rất vui vẻ, nhưng anh biết trong lòng cô vẫn cất giữ hình bóng một người,

anh không thể đuổi người đó ra khỏi cuộc đời cô.

Tình yêu không thể miễn cưỡng, tình yêu

không phải là sự chiếm hữu, tình yêu là cánh diều tự do, người cầm dây

do định mệnh sắp đặt sẽ thả cho nó bay lên.

“Kì, anh xin lỗi, để em phải đợi lâu”.

Cuối cùng Phương Văn Húc cũng lái xe đến chỗ Kha Mộng Kì, xuống xe, mở

cửa cho cô, những hoang mang vừa rồi trên khuôn mặt đã hoàn toàn bị che

giấu.

“Không sao, anh không cần khách sáo với

em như vậy”. Từ lúc nào hai người đã thân thiết đến mức không cần nói

những lời khách sáo? Kha Mộng Kì cũng không nhớ rõ nữa.

Phương Văn Húc đưa cô đến một nhà hàng mà hai người thường đến, ngồi vào bàn cạnh cửa sổ.

Ráng chiều phía cuối chân trời không biết đã biến mất từ lúc nào, những đám mây đen xám xịt giăng kín trời.

Ăn cơm xong, khi họ đang uống trà, những hạt mưa bỗng gõ lên cửa kính.

“Sáng nay nghe đồng nghiệp nói trời sẽ

mưa, em còn nói với cô ấy thời tiết đẹp như thế này sao mà mưa được,

không ngờ bây giờ lại mưa thật”. Kha Mộng Kì quay đầu, nhìn thế giới

bỗng chốc trở nên mờ mịt trong màn mưa.

Phương Văn Húc nhìn ra bên ngoài, đôi mày nhíu chặt.

“À, đúng rồi, chẳng phải anh nói có chuyện muốn nói với em sao?”. Kha Mộng Kì bỗng nhiên nhớ ra, hỏi.

“Kì…”. Phương Văn Húc nhìn chằm chằm Kha

Mộng Kì, mím chặt môi, đôi mắt sáng đã nhuốm một tầng hơi nước mờ ảo,

như những làn hơi phủ trên tấm cửa kính.

“Anh trở nên ấp úng từ bao giờ vậy? Muốn

nói gì thì cứ nói thẳng ra, còn coi em là người ngoài gì nữa?”. Kha Mộng Kì mơ hồ cảm thấy Phương Văn Húc hôm nay có gì đó rất khác lạ. Trên

đường đến nhà hàng, anh nói rất ít, tinh thần có vẻ hơi sa sút. Nếu anh

không vui, cô hy vọng anh có thể chia sẻ với cô.

“Hôm nay ở công ty anh đã nhìn thấy em đứng nói chuyện với Trình Vũ Kiệt”. Phương Văn Húc cất lời.

“Em chỉ tình cờ gặp, sau đó nói vài câu

tầm phào với anh ấy”. Khi nói như vậy, Kha Mộng Kì cảm giác như cô đang

nói một chuyện bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.

“Kì, em vẫn chưa quên được cậu ấy đúng không?”. Phương Văn Húc không nhìn Kha Mộng Kì, mà nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Không đợi Kha Mộng Kì nói, Phương Văn Húc nói tiếp: “Mỗi người đều có quyền lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình,

hạnh phúc của anh là em, hạnh phúc của em có phải là anh không? Ở bên

anh, em có hạnh phúc không?”. Ngập ngừng một lúc, anh lại nói tiếp,

“Giây phút đó, nhìn nụ cười của em, ánh mắt của em khi nhìn Trình Vũ

Kiệt, anh đã hiểu tất cả. Thực ra, anh rất muốn giữ em bên anh mãi mãi,

cho dù em không yêu anh, cho dù trong trái tim em đã có một người đàn

ông khác, anh đều không quan tâm. Nhưng, bây giờ anh mới hiểu anh đã quá ích kỉ, yêu một người không nhất thiết phải có được người đó, sao lại

không thể nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc chứ?”.

“Húc, anh đang nói gì vậy?”. Kha Mộng Kì cầm tay Phương Văn Húc, chau mày hỏi.

Từ trước đến nay Phương Văn Húc chưa bao

giờ để lộ sự yếu đuối, ánh mắt đau buồn như vậy trước cô, bỗng nhiên cô

cảm thấy mình thật có lỗi.

“Anh đã suy nghĩ rất lâu, đã ba năm qua

rồi, nếu em chưa quên cậu ấy, thì bây giờ chính là lúc em phải lựa

chọn”. Phương Văn Húc nói, vẻ mặt chán chường.

Kha Mộng Kì bỏ tay ra, thẫn thờ nhìn Phương Văn Húc.

Anh đã tin tưởng cô nhiều lần, bất kể Lâm Phương Phi đã xen vào giữa bọn họ, anh đều bảo vệ cô. Hôm nay, chỉ vừa

nhìn thấy cô đứng một mình với Trình Vũ Kiệt đã không tin cô nữa sao? Đã muốn bỏ cô sao?

Rốt cuộc người cô yêu là ai? Cô nên chọn ai?

Mưa làm mờ cửa kính, đồng thời cũng làm mờ trái tim cô.

“Cho dù em chọn ai, anh cũng đều tôn

trọng sự lựa chọn của em”. Khi nói câu này, Phương Văn Húc cảm giác như

có hàng ngàn, hàng vạn mũi kim đang đâm vào trái tim anh.

Hóa ra, quyết định lại là một việc khó khăn đến thế!

Lời nói chỉ trong nháy mắt còn nỗi đau thì vô tận.

3

Trên cửa xe, cần gạt nước chuyển động không ngừng.

Kha Mộng Kì tựa lưng vào thành ghế, mắt đờ đẫn nhìn ra bên ngoài.

Hai người im lặng không nói gì.

Cuối cùng cũng đến nơi Kha Mộng Kì ở, Phương Văn Húc xòe ô ra, đi vào màn mưa, mở cửa cho Kha Mộng Kì.

Vừa xuống xe, một cơn gió lạnh đã ập đến, những hạt mưa nghiêng nghiêng quét qua, Kha Mộng Kì bất giác run lên.

Phương Văn Húc ôm vai Kha Mộng Kì, để cô nép vào ngực anh.

“Húc,