ng qua. Anh vội
vàng quay người, gọi: “Kì!”.
Kha Mộng Kì đang bước đi, cũng đột ngột dừng lại, quay người lại, vẻ mặt hờ hững cười: “Thật trùng hợp”.
Trình Vũ Kiệt tới gần Kha Mộng Kì, nói nhỏ: “Kì, anh sẽ không từ bỏ đâu”.
“Ha ha”. Kha Mộng Kì khẽ cười một tiếng,
nói: “Kiệt, anh hà tất phải như vậy? Những điều cần nói em đã nói hết
rồi, dù trước đây em có tình cảm gì với anh thì cũng là quá khứ rồi”.
“Em độc ác đến vậy sao, không cho anh lấy một cơ hội?” Trình Vũ Kiệt chau mày hỏi, trong giọng nói phảng phất sự ai oán, thê lương.
Ba năm ở nước ngoài, anh chưa bao giờ
nguôi thương nhớ Kha Mộng Kì. Anh biết bản thân không quên được cô,
không quên niềm vui và sự tự tin mà cô mang đến cho anh. Anh tự nhủ với
lòng mình sau khi về nước phải tìm lại cô, không để Phương Văn Húc cướp
cô đi mất.
Nhưng hiện tại thì sao?
Lòng cô sắt đá, không cho anh một cơ hội, lời nói kiên quyết, vẻ mặt lạnh lùng, khiến anh cảm thấy xa lạ, dường
như giữa họ đã cách ngăn ngàn non vạn nước, anh mãi mãi không thể bước
vào thế giới của cô, cũng không thể công phá thành trì trái tim cô.
“Em cho anh cơ hội chính là làm tổn thương đến Húc, em không muốn làm tổn thương đến anh ấy”.
Nhìn Trình Vũ Kiệt, Kha Mộng Kì không kìm nén được, trái tim lại xao động. Bắt cô trốn khỏi vòng tay của Phương
Văn Húc, đến bên Trình Vũ Kiệt, tâm hồn cô sẽ bị giày vò. Lúc này, cô
không thể ích kỷ, không thể vì từng thích Trình Vũ Kiệt mà cho anh một
cơ hội.
“Em thực sự yêu Phương Văn Húc?”. Nỗi bi thương bao trùm gương mặt Trình Vũ Kiệt.
“Em… em…”. Kha Mộng Kì lắp ba lắp bắp, vẻ mặt lộ rõ sự phân vân không biết làm thế nào.
Cô có yêu Phương Văn Húc không? Hình như
cô chưa bao giờ nghĩ đến điều này, chỉ cảm thấy ở bên anh cô rất vui,
không chút u buồn. Đó có được coi là yêu không?
“Nếu không yêu, hai người ở bên nhau còn có ý nghĩa gì?”. Trình Vũ Kiệt nói tiếp.
“Đừng có hỏi mãi câu hỏi này nữa, Kiệt,
chúng ta không thể đến với nhau, ba năm trước đã vậy, bây giờ cũng thế”. Kha Mộng Kì vừa nói xong liền quay người bỏ đi, khi quay đi cô cảm thấy khóe mắt mình ươn ướt.
Phòng làm việc rộng lớn, bên khung cửa sổ sát đất trong suốt, Phương Văn Húc đứng lặng lẽ, khói thuốc bay chờn
vờn trước mặt, rất nhanh, anh đã hút xong một điếu. Anh đi đến bên bàn
làm việc, cố gắng dập tắt mẩu thuốc, trong gạt tàn đã có không ít đầu
thuốc lá.
Không biết từ lúc nào anh đã học hút
thuốc, và cũng không biết từ lúc nào anh ra sức hút thuốc, ngay đến bản
thân anh cũng không nhớ.
Thói quen xấu hình thành trong tình trạng vô thức này đối với anh mà nói, không có lợi ích gì, khi không có ai để thổ lộ nỗi lòng, Thuốc lá đã trở thành vật dụng quan trọng để anh giải
khuây.
Cốc, cốc, cốc, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng đã cắt ngang dòng suy tư của anh.
“Mời vào”. Phương Văn Húc vừa nói vừa rút một tờ giấy trong hộp giấy trên bàn, lau sạch những tàn thuốc trên tay.
“Húc, tối qua lúc anh đưa em về nhà, em
để quên một món đồ trên xe anh, sáng nay lúc lên lớp em mới phát hiện
ra”. Kha Mộng Kì đi vào phòng làm việc, nói.
“Cái em nói là cái này hả?”. Phương Văn Húc lấy một chiếc kẹp tài liệu từ trên bàn, hỏi.
“Đúng, chính là nó”. Kha Mộng Kì đưa tay ra nhận lấy.
Cô thầm nghĩ: Nếu không vì đến lấy tài
liệu này, sẽ không bắt gặp Trình Vũ Kiệt. Như vậy có phải cô đang cố
tình trốn tránh anh không? Có lẽ vậy!
Nhưng, sao anh ấy lại ở công ty của Húc?
Mặt anh ấy còn trang điểm, chắc làm người đại diện cho thương hiệu của
Húc. Nhưng là Húc, hay là Kiệt, cả hai người có lẽ đều không muốn hợp
tác với nhau. Cô không thể hiểu được, nhưng cũng không có ý định hỏi
Húc.
“Khi nào tan ca đợi anh đến đón, anh có chuyện muốn nói với em”. Phương Văn Húc cúi mặt xuống nói.
Có chuyện gì không nói tại đây, mà nhất quyết phải để đến tối? Kha Mộng Kì không hỏi anh.
Tan làm, cô đứng ở cổng trường đợi anh.
Ráng chiều đã nhuốm một nửa bên trời, như những màu sắc nhuộm lên tấm vải. Một bên mặt của Kha Mộng Kì hoàn toàn
bị ánh hồng bao phủ, trông càng lôi cuốn hơn.
Phía xa xa có một chiếc xe đã đứng đợi từ rất lâu, chủ nhân của nó cứ nhìn mãi Kha Mộng Kì, ánh mắt mơ hồ. Trong
ánh mắt anh, cô như một thiên sứ, với đôi cánh lông vũ màu trắng thuần
khiết, đáng ra phải vui vẻ, đáng ra phải hạnh phúc. Nhưng người có thể
đem lại niềm vui và hạnh phúc cho cô là ai?
Khi vô tình nhìn thấy Kha Mộng Kì và
Trình Vũ Kiệt đứng nói chuyện giữa đường, Phương Văn Húc bất giác sững
bước chân. Anh biết sự tò mò của anh đang trỗi dậy.
Dường như họ đang nói gì đó với nhau,
nhưng Phương Văn Húc không nghe rõ, chỉ nhìn thấy khóe miệng họ mấp máy, còn lúc Kha Mộng Kì nhìn Trình Vũ Kiệt, khóe miệng cô đã hé nở nụ cười. Nụ cười đó tuy nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng tình cảm, không chút giả
tạo.
Cách biệt ba năm, cô vẫn không quên được Trình Vũ Kiệt?
Nếu thực sự yêu sâu sắc một người, thì cả đời sẽ không thể quên được người ấy, anh có quyền gì mà cướp đi hạnh phúc đó của cô?
Cô đã từng yêu anh chưa? Trước đây, Phương Văn Húc không dám nghĩ đến câu hỏi này, nhưng bây giờ thì không thể không suy n