XtGem Forum catalog
Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325330

Bình chọn: 7.00/10/533 lượt.

đang cần gấp nên

nhờ cô ấy về lấy hộ”. Quan Thiếu Hàng cười lấy lòng: “Em về cũng chẳng nói với

anh một câu. Nếu không anh đã bảo em mang đến cho anh rồi, anh đâu muốn làm

phiền người ta”.

Gia Hảo ừ hử rồi nói: “Lần sau không được như vậy nhé.

Em cúp điện thoại đây”.

“Ừ”.

Gia Hảo ngồi ngẩn người trên ghế sô pha, Bò sữa cũng

nằm trên sô pha liếm láp chân của nó. Bỗng nhiên ánh mắt của cô bị hút bởi một

chiếc ví màu nâu sậm. Cái đó không phải của cô, cũng không phải của Thiếu Hàng.

Cô tò mò mở ra xem. Trong ngăn trong có để một tấm ảnh chứng thực những gì cô

đoán không sai. Đó chính là của Trương Quần.

Gia Hảo lập tức gập ngay ví lại, quay về ngồi nguyên ở

vị trí cũ. Cô có cái cảm giác mình đang lục lọi đồ của người khác.

Ai cũng có bí mật riêng tư, cho dù đó không còn là bí

mật nữa.

Trương Quần, cô và Thiếu Hàng đều lớn lên ở khu chung

cư của giáo viên trường đại học C. Họ chơi với nhau từ thuở nhỏ. Ba Trương Quần

là giáo viên của Trường đại học C, mẹ cô là kế toán. Mấy năm trước gia đình cô

mới chuyển ra khỏi khu chung cư này thì mới chấm dứt được những ngày tháng chạm

mặt nhau chan chát. Trương Quần và Thiếu Hàng học vẽ cùng nhau ở Cung Thiếu

nhi, chơi với nhau nhiều nên tình cảm rất thân thiết.

Loại bỏ những nguyên nhân gì gì đó thì Gia Hảo rất

khâm phục Trương Quần. Thích ai là chuyện hết sức bình thường, nhưng đúng là

chưa gặp ai có thể làm được đến ngưỡng như Trương Quần. Dù đối tượng ấy của

Trương Quần chính là chồng mình, nhưng Gia Hảo vẫn không thấy ghét cô ấy.

Trương Quần có tình cảm đặc biệt với Thiếu Hàng. Điều

này mọi người trong khu chung cư đều biết.

Năm ấy đăng ký thi đại học, để được cùng học đại học

với Thiếu Hàng cô đăng ký nguyện vọng duy nhất là một trường đại học danh tiếng.

Hành động ấy khiến nhiều người ngạc nhiên, ngay cả ba mẹ cô cũng suýt phát

điên. Hết mềm mỏng lại đến cứng rắn với con gái, mong con hiểu được lực học của

mình thế nào để đừng trèo cao rồi ngã đau, nhưng Trương Quần nhất mực không

nghe. Năm đầu tiên thất bại trong thấp thỏm, nhưng ngã đau cũng không chịu

khuất phục, cố gắng thi lại năm nữa nhưng vẫn nguyện vọng thi vào trường đại

học danh tiếng ấy. Kết quả năm thứ hai cũng vẫn thất bại ê chề như năm đầu

tiên. Đến năm thứ ba, không hiểu vì sao Thiếu Hàng lại quyết định không theo

học nghiên cứu sinh ở trường đó mà chuyển đến học thiết kế nội thất ở Học viện

Mỹ thuật. Thấy vậy, Trương Quần cũng theo luôn và rồi cũng đỗ đại học như mong

ước.

Mấy năm nay, ba mẹ Trương Quần vô cùng ghét Quan Thiếu

Hàng, nên ghét lây cả người nhà anh. Bà Ngô Nhân Hợp, mẹ Quan Thiếu Hàng, thoạt

đầu rất thông cảm với thái độ thù hằn một cách mù quáng của ba mẹ Quần. Cũng là

vì bà cảm thấy tự hào khi có một cậu con trai hấp dẫn, giỏi giang, nhưng mặt

khác bà thấy lo thay cho tiền đồ của Trương Quần. Tiếc là, nỗi lòng áy náy của

bà dần bị mai một bởi mẹ Trương Quần năm lần bảy lượt tìm cách bới móc. Giờ đây

gặp Trương Quần là thấy đau đầu, tưởng tượng ngay ra bà mẹ chanh chua, rắc rối

của cô, chỉ mong sao hai nhà đến chết cũng chẳng qua lại với nhau.

Dù gì đó chỉ là suy nghĩ riêng của bà Hợp, chứ hai

đương sự chẳng kiêng kị gì. Giờ Trương Quần là nhân viên thiết kế của Công ty

Thiếu Hàng, gặp mặt nhau suốt ngày ở Công ty, thản nhiên như thường. Ngay cả

người có quyền nói như là Trì Gia Hảo cũng không có gì dị nghị.

Các bậc phụ huynh thấy khó hiểu về ba cô cậu này.

Thoạt đầu họ cực lực phản đối, ra sức can thiệp, giờ chẳng buồn hỏi han và cũng

chẳng còn suy nghĩ vẩn vơ nào nữa.

Gia Hảo tắm xong, choàng hờ hững chiếc khăn tắm lên

người bước từ phòng tắm ra đụng ngay phải Trương Quần đang vội vàng quay lại

lấy ví. Trương Quần không có ý ở thêm chút nào, chỉ gật đầu rồi quay người đi

luôn. Nể mặt ông xã, Gia Hảo quyết định không thèm đôi co với cô ta.

Không ngờ bước đến cửa chống trộm Trương Quần đột ngột

quay đầu lại nhìn cô nói: “Tối nay cô định nấu món gì?”.

“Hả?” Gia Hảo chưa kịp có phản ứng gì thì Trương Quần

chau mày nói tiếp: “Tốt nhất cô nên nấu cháo, người ốm ăn thanh đạm một chút sẽ

tốt cho sức khoẻ”.

Gia Hảo sững người trong phút chốc: “Thiếu Hàng ốm

ư?”.

Trương Quần tròn xoe đôi mắt nhìn cô như động vật quý

hiếm: “Cô không biết gì sao? Hôm tết Thanh minh anh ấy đã hơi sốt rồi thế mà cứ

mấy phút mẹ cậu lại gọi điện thoại giục giã, chẳng để cho người ta có thời gian

thở nữa. Anh ấy đã gắng gượng đi tảo mộ, ngày hôm sau suýt nữa bị ngất trong

cuộc họp đấy. Ba hôm rồi vẫn chưa hạ sốt”.

“Sao cô không nói sớm? Giờ anh ấy đang ở đâu?” Gia Hảo

lo lắng hỏi. Nghĩ đến việc Thiếu Hàng lái xe mấy chục cây trong đêm đến huyện Chương

thăm mình, cô đã thấy gì đó không ổn ở anh. Nhưng cô không giữ anh lại.

Trương Quần ném ánh mắt khinh bỉ về phía cô: “Cả chiều

nay anh ấy đang truyền dịch trong bệnh viện. Sao cô không gọi điện thoại cho

anh ấy hả? Xem ra cô đúng là con người bận rộn”.

Gia Hảo chẳng buồn để ý đến cô ta, vội vàng vào trong

phòng thay quần áo. Ra đến ngoài cô không thấy bóng dáng Trương Quần đâu nữa.

Cô ra bãi