ậm chí ông còn tranh thủ tạo cơ hội làm việc
cho cô. Nhưng ông không bao giờ khoe khoang, không cố ý nói cho cô biết rằng
mình đã làm những gì, chỉ để lại chút dấu vết cho cô tự đoán là đủ. Với cô gái
như Gia Hảo ở ngoài kiểu gì cũng có hàng tá chàng trai theo đuổi, buổi chiều có
một anh chàng tặng trà sữa đấy thôi? Nhưng ông không quan tâm đến những điều
đó, ông tin rằng mình có đầy đủ các điều kiện, chỉ cần dùng đúng cách chắc chắn
cô sẽ thuộc về mình.
Nên cô hẹn hò ông cho rằng thời cơ đã đến, ông thấy
phấn chấn, sung sướng lạ, cầm chắc phần thắng trong tay.
21 giờ 15 phút, cô xuất hiện rất đúng giờ. Cô đang cân
nhắc không biết phải vào thẳng vấn đề thế nào. Đạo diễn Di mỉm cười đẩy một
chiếc hộp gỗ vuông màu đỏ đun đến trước mặt cô.
“Đây là...”
“Mấy hôm trước anh đi công tác ở Pháp. Thấy đẹp quá
nên mua làm quà tặng em. Hy vọng là em sẽ thích món quà này”.
Cô do dự trong chốc lát, nhưng quyết định mở ra và
thốt lên: “Ôi đẹp quá!”
Ông nở nụ cười mãn nguyện nhìn cô nhẹ nhàng đóng hộp
lại và đẩy về phía mình: “Đạo diễn Di ạ, món quà này quý giá quá em không dám
nhận đâu ạ”.
Ông không thấy bất ngờ trước hành động này của cô:
“Anh có ý gì đâu. Chuyến công tác vừa rồi không có thời gian đi đâu nên vô tình
nhìn thấy chiếc đồng hồ này anh mua ngay vì nghĩ rằng nó rất hợp với em”.
Gia Hảo cúi đầu nhìn chăm chú chiếc đồng hồ đeo trên
tay mình. Tất nhiên chiếc đồng hồ này chênh đến mấy chục triệu so với chiếc
đồng hồ Cariter đắt giá kia. Hơn nữa cô cũng đeo nhiều năm rồi, mặt đồng hồ đã
xước sát rất nhiều nhưng cô chưa bao giờ có ý nghĩ thay chiếc khác: “Anh Di à,
tính em hay quên, để đâu vứt đó nên không dám đeo đồng hồ đắt tiền”.
Ông cầm chiếc hộp trong tay, nở nụ cười tiếc nuối:
“Hảo à, chúng ta làm việc với nhau bao năm nay, anh đối với em thế nào chắc hẳn
em đã rõ? Lẽ nào em không hiểu tình cảm của anh ư? Em phải nhận lấy món quà
này. Anh mua nó cho em mà. Đây là đồng hồ nữ. Nếu em không nhận thì anh biết
phải làm sao”. Ông nói một tràng chẳng để cho cô có cơ hội trả lời. Và rồi ông
nắm lấy đôi tay mềm mại, trắng trẻo của cô nói đắm đuối: “Ngoài em ra không ai
được đeo chiếc đồng hồ này hết”.
Cô cúi gằm mặt, mái tóc đen huyền xoã xuống che khuất
cặp lông mày rậm. Phụ nữ có cặp lông mày rậm như vậy rất hiếm, về tướng học mà
nói người có cặp lông mày này là những người có tính cách cởi mở, thẳng thắn.
Lúc sau cô ngẩng đầu mỉm cười và nói: “Anh Di, em có
bạn trai rồi ạ”.
Khuôn mặt tươi của đạo diễn Di bỗng tắt phụt, cô vội
vàng rút tay về và vén tóc ra sau tai. “Anh Di à, trong công việc em luôn tôn
trọng anh. Anh là một cấp trên tốt bụng, giỏi giang, luôn biết quan tâm tới cấp
dưới. Mấy năm nay nhờ có sự giúp đỡ, tạo cơ hội của anh nên công việc của em ở
Đài rất thuận lợi”.
“Đừng nói thế. Em là người tài giỏi nên cần phải được
bồi dưỡng, quan tâm”. Ông nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình: “Sao
trước đây không thấy em nói gì về việc này. Có phải là anh chàng đưa trà sữa
không? Hôm nào rảnh bố trí gặp nhau nhé. Em phải đưa đến giới thiệu đấy”.
“Dạ được ạ”. Cô mỉm cười.
Đúng lúc này ông có điện thoại, vừa hay để phá tan
không khí gượng ép. Nửa tiếng sau cuộc hẹn hò được kết thúc vội vã. Hai người
sánh vai nhau ra khỏi quán trà, ông không lái xe đến nên cô định đưa về nhưng
ông từ chối.
“Cháu anh đang ở gần đây, cũng vừa gọi điện đến nói là
sẽ qua đón anh. Thôi em cứ về trước đi, đi đường cẩn thận nhé”.
Cô gật đầu nói lời tạm biệt rồi đi đến chỗ đỗ xe của
mình. Một người đàn ông đi ngang qua cô, bỗng dưng dừng bước quay lại nhìn cô.
Cô loáng thoáng nghe thấy người ấy nói gì đó, nghe giọng quen quen cô quay đầu
lại.
Người đàn ông ấy đầu cắt cua, khuôn mặt tròn, lông mày
rậm, mắt to, và cao to cường tráng, mặc áo phông màu trắng và quần bò màu xanh,
hai tay đút trong túi quần. Trông ngoại hình hay khí chất chả khác gì vận động
viên bóng rổ.
“Gia Ưu, đúng là em rồi!” Chàng trai xúc động chạy ào
tới ôm chặt lấy cô.
Gia Hảo đứng trơ như phỗng. Thoáng cái cô trấn tĩnh
lại được, liền dùng hết sức đẩy ra và nói lắp bắp: “Anh nhận lầm người rồi. Tôi
không phải là Gia Ưu”.
“Đừng có đùa, tuy chúng ta lâu không gặp nhau, nhưng
anh không đến nỗi quên em”. Chàng trai cười nói.
“Đàm Áo, có việc gì đấy?” Đạo diễn Di thấy vậy liền đi
lại hỏi.
Gia Hảo lẩn tránh ánh mắt thẳng thắn của chàng trai và
quay sang nói với đạo diễn Di: “Hai người quen nhau ạ?”.
“Quen, cậu ấy chính là con trai chị gái anh, tên là
Đàm Áo”.
Gia Hảo do dự trong chốc lát rồi nói với Đàm Áo: “À
tôi nhớ ra rồi, anh chính là Đàm Áo. Trước đây chúng ta đã gặp nhau. Chào anh,
tôi là Trì Gia Hảo”.
Đàm Áo bừng tỉnh ngộ: “Cô là Trì Gia Hảo ư? Xin lỗi
cô, tôi nhận lầm người rồi. À này, chị cô giờ sống ở đâu? Tại sao tôi không
liên lạc được với cô ấy nhỉ? Cô ấy thay số điện thoại rồi à?”.
“Chị ấy...” Gia Hảo cắn chặt môi và rồi cũng phải thốt
lên: “Chị ấy không còn ở đây nữa!”.
“Cô ấy đi đâu? Nước ngoài à?”.
Ngập ngừng trong giây lát, cô hạ quyết tâm và hắng
giọng nói: “5 năm