em mời anh đi uống trà nhé?”.
“Được chứ!” Đạo diễn Di mừng rỡ ra mặt. Cô là người
đặc biệt với ông. Ông đã để ý đến cô ngay từ hôm đầu tiên cô đặt chân vào Đài
truyền hình. Bốn năm trước cô gầy hơn bây giờ nhiều, làn da không được trắng
trẻo, hồng hào mà trông rất là xanh xao, ốm yếu. Khi ấy cô luôn im lặng, rất
hiếm thấy cô cười, chỉ khi nào quay hình mới thấy được sự nhiệt tình, nụ cười
của cô.
Và rồi ông đã không kìm được lòng mình và phải lòng
cô. Ông thích cái tính độc lập, thoáng đạt và nhẹ nhàng của cô. Làm việc mấy
năm nay, cô luôn chung sống hoà bình với mọi người dù không hay ngồi tán gẫu,
chỉ suốt ngày đi đi về về một mình.
Đài truyền hình không bì được với giới giải trí, nhưng
những người dẫn chương trình giỏi vẫn có cơ hội nổi tiếng. Như Dao Dao chẳng
hạn, nhận quay hình quảng cáo nhiều, làm đại diện cho nhiều nhãn hàng, tiền vào
như nước, ra vào Đài truyền hình lúc nào cũng ra vẻ là người nổi tiếng. So với
Dao Dao, Gia Hảo đúng là chẳng chút tiếng tăm gì, chỉ có bề ngoài thay đổi chút
ít, còn lại mấy năm trời ngày nào cũng như ngày nào chủ trì chương trình thiếu
nhi. Cô luôn đến và về luôn đúng giờ, không bao giờ mắc sai sót trong công
việc, và cũng chẳng bao giờ thấy cô cố tranh thủ cái gì, trong khi rõ ràng có
thể có được những thứ tốt hơn. Người con gái như vậy thật là hiếm có trong cuộc
đời của đạo diễn Di. Ông ngày càng si mê cô.
“Ừ thế anh đi nhé. Tối nay ta gặp nhau sau nhé”.
“Dạ, hẹn gặp anh buổi tối”.
Cô nhìn bóng đạo diễn đi khuất và thở dài não nề.
Tối ấy, cả Ban rủ nhau đi ăn lẩu. Chọn nồi lẩu thật
cay, ai ăn cũng xuýt xoa và mồ hôi nhỏ tong tong. Trừ mấy người tìm được chỗ
khác ngon hơn, còn lại đa số mọi người đều không hài lòng với quyết định dừng
chương trình của cấp trên. Chỉ có điều lúc này không ai muốn nhắc tới chuyện đó
vì không muốn phá hỏng không khí bữa liên hoan. Tập trung vào ăn uống chính là
chủ đề chính của tối nay.
Gia Hảo cũng mặc kệ tất cả, cô chăm chú ăn uống ngon
lành. Cô vốn là người thoáng tính, cho dù tương lai mịt mù nhưng lòng vẫn thấy
thoả mãn, không đến mức phải ảo não, hoang mang.
Đạo diễn Di ngồi đối diện, chốc chốc lại nhìn cô với
ánh mắt cháy bỏng như thiêu đốt. Mọi người ngồi đó nhìn thấy hết và quay sang
nhìn nhau như biết tỏng mọi việc. Cô hăm hở ăn đến đâu cũng cụt hết cả hứng.
Cô bịa bừa một cái cớ rút lui về trước. Ra đến bãi đỗ
xe cô gửi tin nhắn cho đạo diễn Di hẹn một tiếng sau ở quán trà phía đông thành
phố. Nhắn xong cô lái xe đi luôn.
Gần quán trà có một dãy phố buôn bán sầm uất, các cửa
hàng cửa hiệu, từ quần áo, giày dép, đến mỹ phẩm, trang sức, sách vở, đĩa nhạc
đủ cả. Nói chung là những gì thanh niên thích xem, thích mua đều có hết ở đây.
Hấp dẫn cô nhất chính là quán lòng chua cay ở ngay đầu
con phố. Quán này tuy nhỏ, không bày ghế ngồi nhưng đông khách lắm. Chủ quán là
hai người phụ nữ luống tuổi, lúc nào cũng tất bật nhưng miệng luôn tươi cười.
Cô dẫn Thiếu Hàng đến đây ăn một lần, hai người đều
thích ăn cay. Bữa ấy đứng xếp hàng tranh nhau với mọi người, hai tay cầm mười mấy
xiên, vừa ăn vừa nhai nhồm nhoàm rất thú vị.
Lúc đó là mùa đông, trời lạnh như cắt. Đứng đằng sau
họ còn một dãy khách hàng. Cô mặc chiếc áo khoác lông vũ dày, đầu đội mũ len
trông giống hệt chú gấu béo phì nằm cuộn trong lòng anh. Ăn no rồi thì nhẹ nhàng
ngó qua vai anh xem khách hàng rồng rắn đứng đằng sau đang lạnh, răng va
vào nhau lập cập. Đa số là các cặp sinh viên đang yêu nhau, không khoác tay
nhau thì cũng ôm nhau rõ tình tứ. Cô ngẩng cao đầu, rất gần với khuôn mặt điển
trai của anh nên chỉ muốn kiễng chân lên hôn anh âu yếm.
Rõ ràng là trời lạnh buốt thế mà trong lòng lại thấy
ấm áp lạ thường.
Giờ thời tiết đã ấm lên nhiều nên khách ăn cũng không
đông lắm. Cô gọi hai xiên lòng, hai xiên nấm hương, hai xiên đậu phụ và hai
xiên mộc nhĩ cay cho vào trong chiếc hộp xốp đứng ăn ngấu nghiến, bù đắp cho sự
sung sướng bị đứt đoạn vừa nãy.
Quán trà ở phía Đông thành phố khá đẹp, không gian
rộng, không khí trong lành. Tiếng nhạc du dương quyện lẫn với mùi hương trà
nồng nàn khiến cho ai bước vào cũng thấy tâm hồn thư thái, dễ chịu.
Đạo diễn Di nhìn xung quanh không thấy bóng dáng Gia
Hảo đâu. Ông kiếm một cái bàn ở góc khuất rồi gọi loại trà đặc biệt của quán.
Ông không rõ sở thích của Gia Hảo. Ở Đài truyền hình ông để ý cô luôn đặt trên
bàn làm việc một cốc sứ trắng đựng đầy nước lọc. Xem chừng không mấy chú trọng
về khoản uống này nên nghe theo giới thiệu của nhân viên ông gọi thêm một ấm
trà “các cô gái đều thích” là trà hoa quả Paris.
Tối nay là buổi Gia Hảo chủ động hò hẹn đầu tiên với
ông. Đó là dấu hiệu khởi đầu tốt đẹp, ông không mảy may nghi ngờ về điều này.
Đạo diễn Di ngoài bốn mươi tuổi, xuất thân gia đình
danh giá, sự nghiệp thành công và tất nhiên ông không thiếu những mối tình lãng
mạn. Nhưng ông không phải là kiểu người lạm dụng tình cảm. Từ khi si mê Gia
Hảo, ông kiên trì tiếp cận cô, lấy lòng cô, từ từ làm những việc mà những kẻ si
mê từng làm khi đeo đuổi ai đó, th
