Pair of Vintage Old School Fru
Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324512

Bình chọn: 10.00/10/451 lượt.

ảm ơn cô.”

Cô nhân viên lắc đầu, cười khẽ: “Anh Hạ và cô Hạ rất hiểu nhau, không biết mà cũng có thể chọn cùng một cặp nhẫn, hai người đúng là có thần giao

cách cảm, chuyện gì cũng biết mà!” Hóa ra, khi con cáo họ Hạ chọn nhẫn

kim cương cho bà mối ở đây, nhân viên bán hàng không chịu bỏ qua chú dê

béo này, bèn sử dụng mọi phương pháp để Hạ Hà Tịch mua nhẫn đôi.

Hạ Hà Tịch vốn cũng không quan tâm đến mấy thứ đồ trang sức này nhưng

không thoát khỏi ba tấc lưỡi của nhân viên bán hàng, nên anh cũng chọn

một chiếc nhẫn hợp với chiếc nhẫn kim cương của bà mối, định khi nào kết hôn mới đưa cho cô, để cô tự tay đeo cho mình, ai ngờ cô vợ nhỏ lại

kiên quyết muốn “có qua có lại”.

“Nhưng anh Hạ này”, cô nhân

viên bán hàng do dự, “Nếu đã có một chiếc nhẫn rồi, giờ cô Hạ lại mua

một chiếc có cùng kiểu dáng thì…” Còn chưa nói hết câu, Hạ Hà Tịch đã

lắc đầu cười tủm tỉm. Giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại có

phần vui sướng, nụ cười trên gương mặt anh tuấn bớt đi vẻ xa cách: “Của

cô ấy tặng sao giống của tôi mua được?” Nói ra thì đây là món quà đầu

tiên cô Hạ tặng cho mình mà!

Bà mối được Hạ Hà Tịch dắt đi trong ánh mắt ghen tỵ của mấy cô nhân viên bán hàng. Sau khi lồng chiếc nhẫn

vào tay anh, bà mối hưng phấn ngút trời, kiễng chân xoa đầu anh, noi:

“Ngoan, từ nay anh sống là cáo nhà họ Tô, chết là ma nhà họ Tô, vượt ra

là kẹp đứt cái đuôi cáo đấy nhé…”

Hạ Hà Tịch cũng pha trò:

“Không ngờ cô Hạ của chúng ta lại có nhiều tiền thế đấy, nói quét là

quét ngay, chẳng đau lòng chút nào.” Mua sắm như thế không giống tác

phong của bà mối cho lắm.

Bà mối vênh mặt: “Đôi khi con gái cũng phải quyết tâm với mình một chút chứ!” Chiếc nhẫn kim cương mười nghìn

tệ đổi lấy một tấm phiếu cơm trường kỳ, cuộc làm ăn này chắc chắn không

thiệt, món tiền này bà mối vẫn cho qua được.

Vì bà mối kéo đi

mua nhẫn nên khi hai người tới cửa hiệu áo cưới đã muộn hơn nửa tiếng.

Hạ Hà Tịch đi đậu xe, Tô Tiểu Mộc vào trước, tìm nhân viên phụ trách làm việc với hai người. Nhưng vừa mới đẩy cửa đi vào đã thấy một cặp mặc đồ cô dâu chú rể đi ngang qua mình.

Cô dâu cài tấm voan trắng, mặc váy cưới trắng tinh, chú rể ở đằng sau giúp cô ôm một đống quần áo. Một cặp vợ chồng được mấy nhân viên của cửa hiệu vây quanh, hình như đang

chuẩn bị ra ngoài chụp ngoại cảnh. Đang cúi đầu không để ý, ai ngờ, cô

dâu đi qua mình được mấy bước thì vòng trở lại.

Tô Tiểu Mộc nhìn chân váy cưới trắng tinh, chán nản ngẩng lên thì thấy cô dâu đang chớp

chớp cặp lông mi giả, lên tiếng chào hỏi mình: “Tiểu Mộc? Tô Tiểu Mộc?

Chị không nhận lầm người chứ? Chị là Diệp Tuyết Quân này!”

Diệp

Tuyết Quân? Trong đầu bà mối cấp tốc lục lọi cái tên này. Hình như hồi

học đại học…có một chị tên là Diệp Tuyết Quân cùng tham gia một câu lạc

bộ với bà mối, chị ta lại là bạn học cùng với anh hai, thế nên rất quan

tâm đến cô. Sau này, Diệp Tuyết Quân tốt nghiệp trước, hình như được bố

sắp xếp vào cơ quan, từ đó không còn gặp lại nữa.

Bây giờ gặp

lại, thật đúng là… đàn chị này không còn giống trong ký ức của cô nữa.

Trên gương mặt phát tướng của Tuyết Quân được trát một lớp phấn dày. Hồi học đại học, da chị ta đã rất tệ, giờ có lẽ còn tệ hơn, xem ra thợ

trang điểm đã rất khổ cực. Bà mối thấy vậy bèn cười cười, Diệp Tuyết

Quân vội vàng kéo ông chồng sắp cưới tới giới thiệu. Bà mối nhìn đối

phương một cái, gật đầu cười tủm tỉm: “Chào anh!”

Anh chàng sắp làm chú rể cũng gật đầu đáp lại: “Chào cô!”

Tuyết Quân vẫn đang đắm chìm trong vui sướng vì “thế giới này thật quá nhỏ

bé, đi chụp ảnh cưới mà cũng gặp được người quen”, liền kéo bà mối lại,

ríu rít hỏi thăm từ anh hai Tô Cẩm Trình tới nhà họ Tô. Diệp Tuyết Quân

đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền nói: “Đúng rồi, bọn chị vẫn chưa tìm

được phù dâu. Mấy đứa em chị lập gia đình còn sớm hơn cả chị, hay Tiểu

Mộc làm phù dâu cho chị nhé?”

Vừa nói xong, không để bà mối từ

chối, chú rể đã mở miệng ngăn cản: “Không phải nói để đồng nghiệp làm

phù dâu sao? Sao lại thay đổi?” Diệp Tuyết Quân hờn dỗi: “Đương nhiên

phù dâu là người bên nhà gái vẫn tốt hơn. Em nói phải không, Tiểu Mộc?”

Bà mối sờ mũi cười ngu ngơ. Từ trước tới nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày…sẽ làm phù dâu của bọn họ. Cô im lặng một lát rồi giơ tay phải lên: “Xin lỗi chị Tuyết Quân, em kết hôn rồi, hình như phù dâu phải là

người chưa kết hôn nhỉ?”

Diệp Tuyết Quân thấy vậy thì chán nản

đáp: “A…Sao chị lại quên mất nhỉ, em tới cửa hiệu áo cưới cũng để chụp

ảnh cưới đúng không? À, chồng em đâu?” Diệp Tuyết Quân vừa dứt lời, Hạ

Hà Tịch đã xuất hiện ở cửa, thời gian khớp tới nỗi làm bà mối hoài nghi, có phải con cáo kia cố ý đứng ở cửa xem kịch không?

“Ông xã!”

Bà mối vẫy tay với Hạ Hà Tịch, thốt lên từ “ông xã” mà chẳng mấy khi cô

gọi. Khi Hạ Hà Tịch tới trước mặt mấy người, bà mối giới thiệu: “Đây là

chồng em, Hạ Hà Tịch. Đây là đàn chị ở trường đại học của anh hai, Diệp

Tuyết Quân, đây là chồng chị ấy… À…xin hỏi anh tên là gì ạ?”

Sắc mặt của anh chàng sắp làm chú rể chuyển từ xanh sang trắng. Anh ta cúi

đầu để ổn