à Tịch: “…” Tốt lắm, quả nhiên không phải người một nhà không vào cùng một cửa. Tuy tình tiết và phong cách kịch bản hai anh em viết hoàn toàn khác nhau, nhưng kết cục lại là một. Thế nhưng, rốt cuộc hai anh em họ
hận người này tới cỡ nào mà đều rủa cậu ta chết?
Tô Nhạc Trình như đụng phải tường…Anh cả ơi, sao anh không thấy em ra hiệu bằng mắt cho anh? Thế là xong rồi!
————————-Tôi là đường phân cách hồng môn yến—————————-
Khi Tô Cẩm Trình về đến nhà, cả nhà đã tụ tập đầy đủ, bắt đầu ăn cơm tối.
Giờ Hạ Hà Tịch mới thực sự hiểu “xem kịch” của ba anh em họ là có ý gì.
Cùng về với Tô Cẩm Trình còn có một cô gái rất yểu điệu, mợ Tô giới
thiệu, đây là Lộ Lộ. Nói xong, còn đẩy Lộ Lộ về phía Hạ Hà Tịch, tất cả
không cần nói nữa.
Hạ Hà Tịch im lặng, bất giác nhìn về phía bà
mối bên bàn ăn, chỉ thấy bà mối đang cúi đầu bày thức ăn, dường như
chẳng thèm quan tâm tới tình cảnh bên này. Nhưng cô Lộ Lộ này rất phóng
khoáng, mợ cả vừa giới thiệu xong bèn nở nụ cười ngọt ngào, lộ ra hàm
răng trắng bóc, đưa tay phải ra: “Chào anh, anh Hạ.”
Phái nữ chủ động đưa tay ra, nếu không đáp lại thì thật quá vô phép, thế nên Hạ Hà
Tịch cũng đưa tay ra, trả lời: “Chào cô.” Sau màn bắt tay ngắn gọn, con
cáo họ Hạ đang muốn rút tay lại thì thấy bên kia nắm chặt hơn, thoáng
ngẩng đầu lên thì thấy Lộ Lộ nháy mắt tinh nghịch với mình: “Oà, anh
không nhớ em thật à?”
Vừ dứt lời thì mọi người nghe thấy tiếng đũa rơi, quay đầu lại thì thấy bà mối tỉnh bơ “à” một tiếng, rồi nói: “Ăn cơm thôi.”
Ba anh em nhà họ Tô ban nãy vẫn còn hứng khởi xem kịch vui giờ cũng im
lặng không nói gì. Ba anh em họ vốn nghĩ rằng hôm nay sẽ diễn vở “Phòng
Huyền Linh1 muốn nạp thiếp, phu nhân ghen tuông tự tử”, nhưng tại sao
chớp mắt một cái đã biến thành “Trình Giảo Kim2 phiên bản nữ vung đao
đoạt tình, Tần Hương Liên buồn bã sầu thương chứ”?
[1'> Phòng
Huyền Linh: (579-648) làm chức quan Tư Mã, Tể Tướng và Tể Phụ dưới triều vua Đường Thái Tông. Ông còn được gọi là Lương Văn Chiêu Công. Ông là
chủ biên của Tấn thư – một trong hai mươi tư bộ chính sử Trung Hoa.
[2'> Trình Giảo Kim: một võ tướng của Trung Quốc. Khi đánh trận chỉ đánh
được ba buá một, nếu địch không thua sẽ chạy, sau đó quay lại đánh ba
búa nữa, cho nên về sau, nhân vật này được dùng để chỉ những kẻ nửa
đường nhảy ra phá bĩnh chuyện của người khác.
Nội dung vở kịch này có phải lung tung lộn xộn quá rồi không?
Bữa cơm chìm trong bầu không khí yên tĩnh và ngượng ngập. Ngoài hai, ba câu trò chuyện loáng thoáng của bà mợ, làm như vô ý hỏi thăm Hạ Hà Tịch và
Lộ Lộ để họ hiểu nhau hơn, những người khác đều yên lặng ăn cơm.
Ba bảo bối may mắn im lặng vì vở kịch bị đảo lộn nội dung khiến họ được mở rộng tầm mắt, nhất thời không biết nên nói gì. Đồng chí Hạ Hà Tịch im
lặng vì anh vẫn còn đang nhớ lại xem rốt cuộc mình đã gặp Lộ Lộ ở đâu.
Còn bà mối, chẳng ai biết trong lòng cô gái đang cắn mạnh miếng cá kho
đang nghĩ gì.
May mà Lộ Lộ từ trước tới nay vẫn ít lời hôm nay
đột nhiên lại hoạt bát hơn, luôn là phần tử tích cự khuấy động làm cho
bầu không khí thêm sôi nổi. Nói mấy chuyện vô thường vô phạt với các mợ
xong, Lộ Lộ liếc mắt nhìn Hạ Hà Tịch, che miệng cười: “Ôi, anh lén nhìn
em nhiếu lắm rồi đấy, đã nhìn đủ chưa vậy?”
Nếu có sấm, giờ chắc chắn sẽ giáng xuống đánh chết ba anh em nhà họ Tô và Hạ Hà Tịch. Câu
nói…囧囧 mờ ám như thế, mà Lộ Lộ lại đường đường chính chính nói ra trước
mặt mấy vị trưởng bối. Hạ Hà Tịch ho khan hai tiếng, dù da mặt anh có
dày đi nữa cũng ửng đỏ.
Quả nhiên đàn ông tốt không thể đấu với
phụ nữ hung dữ, đặc biệt là không thể đấu với phụ nữ lưu manh. Chẳng lẽ, đây là trò đùa trong truyền thuyết sao?
Tình huống này, ba anh
em ưa hóng hớt lại hứng thú nhìn Hạ Hà Tịch, rồi lại nhìn Lộ Lộ, cuối
cùng dời ánh mắt về phía Tô Tiểu Mộc vẫn mải miết ăn cá kho. Rất tốt,
rất mạnh mẽ, chỗ ngồi của ba người vừa khéo tạo thành thế chân vạc. Chỉ
là, em gái ơi, em còn không ra tay, nữ lưu manh sẽ hạ gục con cáo họ Hạ
nhà em mất.
Hạ Hà Tịch sững người một chút, mở miệng nói: “Tôi
chỉ đang nghĩ, rốt cuộc đã từng gặp cô Lưu ở đâu?” Thực ra, Hạ Hà Tịch
về nước chưa được bao lâu, nếu không ở công ty thì là ở nhà, nếu thực sự đã gặp qua Lộ Lộ trong nửa năm này thì không thể nào quên được, nhưng
dù Hạ Hà Tịch lục tìm tất cả các khuôn mặt trong trí nhớ vẫn không có
khuôn mặt nào trùng khớp với khuôn mặt đang ở trước mắt.
Lưu Lộ
Lộ lấy giấy ăn lau miệng: “Thực ra cách đây không lâu chúng ta đã gặp
nhau rồi, chỉ là anh Hạ hay quên, nên không nhớ em thôi.” Nói rồi bèn
rút di động ra, ấn mấy cái, trong phút chốc, Hạ Hà Tịch cảm giác túi áo
vét của mình bắt đầu run lên, tiếp theo là tiếng nhạc chuông quen thuộc.
Hạ Hà Tịch lấy đi dộng ra, sắc mặt khẽ đổi, trên màn hình là một dãy số lạ lắm, nhưng số di động của mình, sao Lộ Lộ lại biết?
Lộ Lộ vô cùng đắc ý cất điện thoại, đắc ý nói tiếp: “Thấy chưa, em đã nói
chúng ta quen nhau mà, chỉ là anh Hạ không nhớ em thôi.”
Mợ cả thấy vậy kinh ngạc nói: “Hai đứa biết nhau thật à?”
“Vâng ạ, lúc nãy nhìn thấ