rí, lén theo dõi cuộc sống của Tề Vũ, thực sự là không thoải mái.
Ở trang chủ, bức tranh vẽ căn phòng đầy ghế đã được
tải lên, lời bình luận và comment rất nhiều. Sau đó, cô tìm thấy một bài viết
khác trên diễn đàn, tiêu đề là: Thảo luận về người con gái thích hợp với Tề Vũ
nhất.
Đồng Đồng rất khâm phục những người hâm mộ này, họ
liệt kê ra hết những cô gái nổi bật nhất, ưu tú nhất ở trường, hình như đang
“tuyển phi” cho Tề Vũ vậy.
Người đầu tiên là Hạ Dương.
Hạ Dương mặc dù là học sinh của trường khác, nhưng là
bạn thanh mai trúc mã với Tề Vũ, hơn nữa còn có tài năng cùng lĩnh vực với Tề
Vũ. Từ nhỏ cô đã bắt đầu vẽ tranh, học đại học, chuyên ngành của cô là tranh
thủy mặc, năm thứ nhất, bức tranh “Non nước Giang Nam” của cô đã được Bảo tàng
Mỹ thuật chọn trưng bày.
Những dòng chữ này khiến Đồng Đồng nản lòng.
Trên mạng còn đăng hai bức ảnh.
Một bức là ảnh Tề Vũ đang che mưa cho Hạ Dương, hình
như là chuyện xảy ra trong chuyến du lịch mùa xuân, đằng sau họ là cánh đồng
hoa vàng rực, Tề Vũ nghiêng mắt nhìn Hạ Dương rất dịu dàng, còn Hạ Dương thì
hơi xấu hổ, cúi đầu, nhìn vào chú bướm màu đỏ đậu bên cạnh. Một bức ảnh khác là
ảnh của Tề Vũ và Hạ Dương khi tốt nghiệp trung học, họ đứng dưới một gốc cây
ngân hạnh, đầu hơi nghiêng, tựa sát vào nhau, cả hai đều cười rất vui vẻ. Đồng
Đồng chưa bao giờ thấy Tề Vũ cười vui như thế!
Tề Vũ và Hạ Dương quen nhau đã lâu như vậy, chắc chắn
là có cơ sở tình cảm rất vững vàng! Đồng Đồng nhìn hai bức ảnh, trong lòng
thoáng run rẩy, buồn như thể chiếc áo mà mình thích và cất giấu rất lâu, nay
phát hiện ra nó thích hợp với người khác.
Những người bạn quá quen thuộc, quen nhau quá lâu thì
lại không bao giờ tới được với nhau – đây là lời Hứa Hân Di từng nói.
Cho dù kết quả như thế nào, Đồng Đồng cũng quyết định
phải nói cho Tề Vũ biết tình cảm của mình.
Chiều thứ hai, phòng tranh không một bóng người.
Đồng Đồng ngồi bên cạnh Tề Vũ nhìn anh phối màu. Ngoài
trời bắt đầu đổ mưa, không lớn nhưng cũng đủ làm ướt mặt đất, phát ra những
tiếng tí tách nho nhỏ. Cô nhìn Tề Vũ quệt một lớp màu đen lớn lên quá nửa chiếc
đĩa sơn, sau đó lại phối thêm màu xanh, màu đỏ, màu xám, các loại màu sắc được
phối với nhau như làm ảo thuật, dưới nét bút vẽ, màu sắc hiện lên một cách thần
kỳ, trong màu xanh có màu vàng, trong màu vàng có màu đen, còn có rất nhiều màu
sắc khác mà cô không biết gọi tên. Hình như Tề Vũ đang vẽ bầu trời sao, một bầu
trời tối đen như mực, những vì sao cố gắng tỏa sáng lấp lánh, như những hạt
vừng được rắc lên trên.
Đồng Đồng đang say sưa thưởng thức thì bỗng nhiên một
tiếng “bịch” vang lên, bảng màu vẽ trên tay Tề Vũ rơi xuống đất, rồi một tiếng
“bịch” tiếp theo, anh vứt bút vẽ lên trên. Anh bực bội đẩy giá tranh về một
bên, khiến một chiếc bút chì treo trên đó bị rơi xuống, sau đó, cả giá vẽ
nghiêng đi, đổ lên nền đất khiến Đồng Đồng giật nảy mình.
Tề Vũ đi về phía cửa sổ, nhìn vào trời mưa ngoài kia, trầm ngâm không nói.
Đồng Đồng lúc này mới biết, thì ra cũng có lúc anh nổi giận. Cô đi về phía anh,
đưa cho anh một lon bia hoa quả.
Tề Vũ không nói gì, chỉ nhìn về phía sân vận động ngoài cửa sổ. Cột bóng rổ
trên sân vận động đã cũ, rổ bóng cũng sắp tung ra. Có một cậu bé đang học đập
bóng thì nhưng bỗng dưng trời đổ mưa nên luyến tiếc bỏ đi. Không khí thật là
buồn. Tề Vũ dường như đang suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt mông lung như màn mưa.
Đồng Đồng đang nghĩ xem làm thế nào để mở miệng nói
với anh thì Tề Vũ nói khẽ:
- Nghe nói em làm thêm cả ở tòa soạn tạp chí của trường? Em thiếu tiền sao?
Đồng Đồng nói:
- Thiếu tiền… cái này, cũng có một chút.
Tề Vũ đưa tay lên gạt mấy sợi tóc vương trên trán, trả
lời:
- Nếu em có gì khó khăn thì anh có thể giúp em.
Đồng Đồng nghĩ, em còn muốn không có khó khăn gì thì
tạo ra khó khăn để anh giúp em. Nhưng ngay sau đó cô lại nói:
- Ồ, không cần đầu! Em có thể lo được.
Tề Vũ gật đầu, quay người lại, dựa lưng vào cửa sổ,
nói:
- Em không cần quá khách sáo với anh.
Đồng Đồng hơi hồi hộp, suýt chút nữa thì cô đã buột
miệng nói: “Em tới phòng tranh không phải vì thiếu tiền, mà vì em thích anh,
thích được ở gần anh”. Nhưng cân nhắc một hồi lâu, cô lại nói với giọng bình
thường:
- Anh đã có người con gái nào mà mình thích chưa? Ừm…
có người nhờ em hỏi như vậy.
Tề Vũ im lặng một lát, nói:
- Có.
Tim Đồng Đồng đập nhanh hơn, cô đặt tay lên cửa sổ,
khung cửa bằng xi măng như có một cơn sóng lớn ập tới, tay cô bắt đầu run rẩy.
Cô hít vào một hơi, giả vờ như không quan tâm lắm, hỏi:
- Người đó… trên mạng nói là Hạ Dương.
Tề Vũ không trả lời.
Đồng Đồng hít sâu hơn, rất muốn giống như trên tivi vẫn nói, rằng có người đã
thích anh lâu lắm rồi, anh có biết không? Cô ấy đang ở trước mặt anh! Cô ấy
đang khóc vì sự nhát gan của mình.
Bỗng dưng Tề Vũ nói:
- Thứ bảy này mọi người cùng đi vẽ ở ngoại ô, hôm đó
em có thể nghỉ.
Đồng Đồng “ồ” một tiếng thật dài.
Một lúc lâu sau, Tề Vũ quay người lại nhìn cô, Đồng
Đồng cũng nhìn anh – đằng sau hai người là cơn mưa mịt mùng. Những gi
