khỏi chốn tăm tối. Giờ đây, anh yêu thương chiều chuộng cô, đồng ý tất cả những yêu cầu dù hợp lý hay không của cô, dung túng
cho cô hưởng thụ mọi thú vui cuộc sống, để cho cô vui vẻ mà nô đùa.
Nô đùa là thứ mà cô chưa bao giờ được hưởng thụ. Từ nhỏ, trách nhiệm quá lớn khiến cho tâm trí cô sớm trưởng thành, không giống như những đứa
trẻ ngây thơ đồng trang lứa khác. Cô gánh vác rất nhiều thứ trên lưng
nên đã quên mất thế nào là hưởng thụ thương yêu, thế nào là hưởng thụ
cuộc sống.
Vậy nên, anh đã dạy cho cô, mặc cho cô muốn làm gì thì làm, dùng vô số
tiền bạc cùng sự chăm sóc tận tình để cô quên đi quá khứ, quên đi một
Lạc Mỹ trĩu nặng ưu phiền mà thoát thai hoán cốt.
Và anh đã thành công. Cô đã vứt bỏ mọi thứ, cô đã học được cách vô tư
mỉm cười, học được cách làm nũng, học được cách dành tất cả ưu phiền cho anh xử lí, học cách được người khác yêu chiều, được người khác che chở.
Khi mùa hè sắp sửa đến, anh tuân thủ lời hứa, dẫn cô đi Pháp, sau đó đổi trực thăng bay đến bờ biển Địa Trung Hải.
Mùa hè là mùa xinh đẹp nhất, đặc biệt là ở Saint Jean Cap Ferrat. Đúng
là mùa hoàng kim nhất trong năm, thắng cảnh du lịch bên bờ Địa Trung Hải ngập trong ánh nắng tươi đẹp, núi xanh biển thẳm, nước trong vắt đến độ có thể trông thấy đá ngầm bên dưới. Ngoài khơi xa chi chít những đốm
nhỏ, tất cả đều là du thuyền tư nhân; còn trên bãi cát thì đầy kín biển
người nằm tắm nắng, ngay cả trong không khí dường như cũng phảng phất
mùi dầu ô liu và ánh nắng gay gắt.
Trực thăng tiếp tục bay đến, bờ biển dần dần rõ ràng, người trên bãi cát cũng ngày một ít đi, dải đất này đều là khu biệt thư, những bãi cát
rộng lớn kia đều là bãi biển tư nhân.
Cuối cùng họ đáp trên một đỉnh núi, Dung Hải Chính ôm cô bước xuống máy
bay, gió từ trực thăng thổi mạnh khiến cô phải dùng tay giữ chặt chiếc
mũ rơm. Cô ngẩng mặt trông ra, bầu trời xanh trong, mây mỏng đến mức gần như không có, vị mằn mặn như mùi biển phả vào mặt, còn có hương thức ăn ngào ngạt, mãnh liệt và hừng hực. Biển lớn không bờ không bến, mặt nước xanh biếc và trong vắt như một dải lụa to lớn không gì sánh được, trên
ấy cuộn lên lớp lớp nếp gập, trên mỗi nếp gập xoắn xuýt những bọt sóng
trắng như tuyết, cuối cùng cũng ập lên bờ biển, vỗ lên vách đá, vỡ tan
thành từng mảnh. Còn sau lưng cô là một công trình nguy nga tráng lệ,
tựa như một pháo đài dựng trên vách núi, mọi thứ đều đẹp đến mức không
thật như một bức tranh sơn dầu rực rỡ.
Trời dần phủ bóng đêm, trên sân thượng thênh thang lúc này chỉ nghe được tiếng sóng biển vỗ rì rào.
Trên bầu trời tím thăm thẳm giăng kín những vì sao, tựa như những vụn
đường trắng bạc rải lên món sương sa, gần đến mức với tay ra là có thể
chạm đến. Cô cảm giác mọi thứ ở nơi này đều không thật, vì quá hoàn hảo, quá hư ảo. Trên sân thượng có một bộ bàn tròn và vài chiếc ghế tựa,
Dung Hải Chính đang tự mình khui Champagne.
"Cần em giúp không nào?" Lạc Mỹ đã đổi sang mặc một chiếc quần dài bằng vải lanh, bước đến hỏi anh.
"Em đừng gây thêm phiền phức cho anh là tốt lắm rồi."
"Đúng là hệt như cổ tích vậy."
Lạc Mỹ nhìn đại dương xanh như ngọc bích tĩnh lặng dưới bóng đêm, trong
mắt dường như cũng phản chiếu ánh sao biển, lấp lánh phát sáng, "Pháo
đài ở Saint Jean Cap Ferrat, trên đời này còn thứ gì mà anh không có hay không?"
Anh cúi đầu thắp sáng nến, ngọn lửa trên nến bị gió thổi lay lắt chập
chờn, soi lên đôi mắt anh một vẻ mập mờ không tỏ: "Những thứ anh không
có còn nhiều lắm."
Cô uể oải ngồi xuống chiếc ghế tựa kiểu Pháp dễ chịu, hỏi anh: "Anh không có thứ gì?"
Anh không trả lời nên cô hỏi: "Sao anh không trả lời em?"
"Anh bận mà." Anh đáp. Anh quả là rất bận, phải khui rượu, rót rượu, còn phải ứng phó với vị mỹ nhân có ánh mắt quyến rũ mê người trên chiếc ghế tựa đằng kia nữa.
"Vậy cũng không thể phớt lờ người ta chứ." Lạc Mỹ phô ra một gương mặt
ngây thơ, cô tựa cằm lên khuỷu tay, ánh mắt chuyển từ thấp lên cao nhìn
anh.
Trông thấy anh lẩm bẩm nói: "Em mà còn nhìn anh như vậy, anh cam đoan tối nay em phải đói bụng."
Cô ngẩng mặt lên, đúng lúc có một ánh sao băng xẹt ngang qua chân trời,
chiếc đuôi màu vàng phảng phất vệt sáng, chớp mắt đã biến mất, cô chợt
thốt: "Ôi! Sao băng!"
Anh cũng ngẩng mặt lên. Cô thắt nút mấy sợi tua ren trên áo khoác lại rồi thì thào mấy câu gì đó.
Anh hỏi cô: "Em nói gì vậy?"
Cô mỉm cười: "Em cầu nguyện."
Vẻ trẻ con ấy khiến anh không khỏi bật cười: "Vậy em cầu nguyện điều gì?"
Cô ngẫm nghĩ rồi đáp: "Không thể nói với anh được."
Anh cười hỏi: "Sao thế?"
"Nói ra thì mất linh rồi."
Anh tỏ vẻ như không quan tâm lắm, hỏi: "Vậy có liên quan đến anh không?"
Cô ngẩn người ra không đáp. Anh dường như cũng có chút bất ngờ, xoay mặt sang uống một ngụm Champagne, bên ngoài sân thượng là mặt biển vô cùng
vô tận, sóng vỗ rì rầm, còn bầu trời thì phủ đầy những mảnh sao lấp
lánh, tựa như một cảnh quay mỹ lệ nhất trong phim. Anh cuối cùng cũng
xoay người lại hôn cô say đắm, trong đôi môi của anh có mùi Champagne
thơm ngọt như thể làm say lòng người.
Đêm đã về khuya, chỉ có