Disneyland 1972 Love the old s
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323225

Bình chọn: 8.00/10/322 lượt.

n êm đệm ấm.

"Không muốn ngủ một giấc ư?" Anh hỏi cô. Lạc Mỹ đang mở to đôi mắt, đồng tử ảm đạm vô hồn nhìn những đám mây cứ tuần tự bay qua song cửa.

Cô lắc đầu, trong lòng có chút thắc mắc, tại sao mỗi lần bản thân chịu

đựng tổn thương sâu sắc nhất, những lúc yếu đuối nhất, người giúp cô

vượt qua đều là anh? Vì sao mỗi lần cô đối mặt với anh đều ở trong hoàn

cảnh bất lực nhất thế này?

Bất lực, đúng vậy! Cô bất lực tựa như đám mây tròn vành vạnh treo ngoài

cửa sổ kia vậy, chỉ cần một cơn gió nhẹ khẽ thổi qua cũng có thể khiến

cho cô tan xương nát thịt, hóa thành bụi trần và hơi nước không thể nào

nhìn thấy được nữa. Thế nhưng, cánh tay của anh đang dịu dàng kéo cô

lại, mang đến cho cô cảm giác an toàn và ấm áp, hệt như một vùng cảng

tránh gió yên bình. Cô đã chán ngán vỏ ngoài cứng cỏi, chán ngán cảnh

phải tự mình gánh chịu. Có người cho cô nương tựa thì cô sẽ nương tựa,

mặc kệ có thể giữ cho cô an toàn trong bao lâu, dù sao thì giờ đây anh

cũng đã ở bên cạnh cô rồi.

Cô lại thở dài, tựa đầu lên vai anh, cuối cùng sau một lúc cũng thiếp đi.

Giấc ngủ này không hề thanh thản. Lúc cô tỉnh lại, máy bay vẫn đang mải miết bay về hướng tây.

Chuyến bay kéo dài cộng thêm việc lệch múi giờ khiến cho cô rất mệt mỏi. Bọn họ đáp xuống New York, tiến hành thủ tục nhập cảnh, sau đó tiếp tục chuyến bay, cuối cùng cũng hạ thấp độ cao. Lạc Mỹ chỉ cảm thấy trước

mắt sáng bừng, đại dương mênh mông vô tận đã bày ra trước tầm mắt. Trên

mặt nước là một màu xanh biêng biếc trải rộng đến ngút ngàn.

Hồ Thiên Đảo, đây chính là hồ Thiên Đảo mà giới phú hào ở Mỹ ví như

thiên đường. Trong cõi trời đất của hồ và đảo này, có vô số những hòn

đảo tư nhân cùng những khu biệt thự sang trọng, đó chính là chốn bồng

lai tiên cảnh dùng tiền bạc xây đắp nên.

"Chúng ta về đến nhà rồi." Dung Hải Chính chỉ vào một hòn đảo càng lúc

càng lớn dần và rõ nét trong tầm mắt. Lạc Mỹ cúi đầu nhìn xuống hòn đảo

tròn trịa như một viên ngọc bích lớn bên dưới kia, nó khảm vào ngay

trung tâm mặt hồ xanh biếc, càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ. Đường

băng thẳng tắp đã hiện ra trước mắt, trông như một con thoi dài nằm vắt

ngang qua cả hòn đảo, xuyên ngập vào trong nước, còn máy bay thì càng

ngày càng thấp, mặt nước càng lúc càng gần, khiến cho cô chợt cảm thấy

một nỗi sợ hãi mơ hồ, lo rằng máy bay liệu có đâm xuống mặt nước kia hay không? Nhưng cuối cùng cô cũng nhận ra khi máy bay ngừng lại, bánh xe

của nó đã chạm xuống đường băng, hạ cánh an toàn.

Đà trượt đã ngừng lại, cửa khoang bật mở, Dung Hải Chính nắm lấy tay cô

bước xuống bậc thang, anh thầm thì bên tai cô: "Chào mừng trở về nhà,

Dung phu nhân."

Cách đó không xa có bốn năm người đang chạy vội ra, còn có hai con chó chăn cừu hưng phấn sủa vang lao đến.

Đôi mắt cô đã ướt nhòe, ngoan ngoãn theo anh bước lên xe điện. Xe êm ái

khởi động, cô thích những kiểu xe như vậy. Cô dường như chỉ muốn đến

ngay sân golf có phong cảnh xinh đẹp kia để được thỏa sức chơi một trận, còn hòn đảo này dường như bản thân nó cũng đã là một thiên đường xanh

biếc.

Khi nóc nhà thấp thoáng hiện ra sau những tàng cây cao lớn, trong lòng

cô vẫn có một chút gì đó hoang mang. Nhà, đây là nhà sao? Xe điện rẽ qua đường lớn, cách một cánh đồng lúa nhấp nhô xanh ngát, cô cuối cùng cũng trông thấy được toàn thể kiến trúc bên ngoài dựa theo phong cách của

miền Nam nước Mỹ trước đây: cột Ionic(*) bằng đá cẩm thạch màu trắng,

những tấm rèm tua rủ sau khung cửa sổ dài, cả tòa biệt thự dưới ánh nắng xuân rực rỡ trông hệt như một cung điện hùng vĩ, mọi thứ đều huyền ảo

khiến cho cô thoáng chốc có ảo giác như mình đang sống trong bộ phim

"Cuốn theo chiều gió" vậy.

(chú: một loại kiến trúc Hy Lạp cổ)

Dung Hải Chính mỉm cười với cô, giọng nói pha chút bông đùa: "Em phải

thông cảm cho anh, đây là căn hộ đầu tiên mà anh mua, khi đó trình độ

thưởng thức của anh không cao, khi ấy anh chính là hình mẫu điển hình

của những kẻ nhà giàu mới nổi."

Khóe môi của cô nhoẻn lên một nụ cười yếu ớt. Mọi thứ này đều là của

Dung Hải Chính, còn cô là đồng minh của anh. Không, ở nơi này có lẽ cô

cam nguyện làm một vật lệ thuộc vào anh, vật sở hữu của anh, chỉ cần anh bằng lòng cho cô ở lại chốn này, để cô không phải nhớ lại những chuyện

khó chịu trong quá khứ kia nữa.

Anh nắm lấy tay cô, dẫn vào cung điện của mình.

Vì chuyến bay đã vắt kiệt sức lực của cô nên anh không để cho cô đi tham quan những thứ lộng lẫy sang trọng trong khách sảnh mà dẫn cô lên thẳng trên lầu, bước vào phòng ngủ chính, mở cửa phòng tắm ra để cô thoải mái tắm rửa, mặc vào bộ áo ngủ sạch sẽ tinh tươm, ngoài ra còn có một chiếc giường lớn thoạt trông vô cùng êm ái đang chờ đợi cô. Lạc Mỹ dường như

đã mất đi năng lực suy nghĩ, cô ngã đầu xuống chiếc gối mềm mại, cảm

giác được anh đang đắp chăn cho mình. "Cảm ơn" Cô mơ hồ lẩm bẩm rồi bình an chìm vào giấc mộng đẹp.

Cô ngủ đến tận sáng hôm sau, Dung Hải Chính khẽ lay cô tỉnh lại: "Lạc

Mỹ, dậy đi em, đừng ngủ nữa, ngủ nữa sẽ nhức đầu đấy." Cô mắt nhắm mắt

mở. Một cô gái tóc vàng trong đồng phục