động, chỉ bảo: "À, chúng ta đến văn phòng của em nói chuyện nhé."
Mũi cô đã ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng, đồng thời cô cũng trông
thấy vết môi son nhàn nhạt in trên cổ anh. Cô vươn tay lau đi vệt son
ấy, thản nhiên mỉm cười bảo anh: "Anh nói với cô gái bên trong ấy biết,
nên dùng loại son không phai màu thì tiện hơn."
Anh vẫn đứng im không nhúc nhích. Cô liền bảo: "Em về đây."
Về đến nhà, cô còn xuống bếp nấu nướng vài món ăn rồi mới báo với người
hầu phòng: "Tôi mệt rồi, muốn ngủ một lát, đừng làm phiền tôi nhé." Cô
còn dặn thêm, "Thức ăn nấu xong để sẵn ở đó, đợi khi nào ông chủ trở về
thì ăn."
Chị Tư vâng dạ xong, Lạc Mỹ lên lầu, tìm được mớ thuốc ngủ của Dung Hải
Chính cất trong tủ đựng thuốc. Lọ thuốc ấy vừa mở niêm, còn hơn tám mươi viên, cô rót một chén nước, nuốt từng viên thuốc màu trắng này vào
miệng, sau đó lặng lẽ nằm xuống, lặng lẽ thiếp đi.
Cô bị một thứ cảm giác cực kỳ khó chịu lay tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền
phát hiện trong cổ họng mình có đặt một chiếc ống dẫn, buồn nôn đến mức
khiến cô phải nhăn mày nhíu mặt. Bóng người xung quanh lúc ẩn lúc hiện,
thị giác trắng lóa khiến cô muốn nhìn cũng không thể nhìn rõ, cô đành
nhắm mắt lại.
Cuối cùng, ống dẫn trong cổ họng được rút ra, cô bị thúc mạnh lại mở mắt ra, trông thấy chiếc mũ trùm trên đầu của viên y tá. Y tá? Vậy là cô
đang ở trong bệnh viện ư?
Mọi thứ rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, có giọng nói quen thuộc đang gọi tên cô: "Lạc Mỹ."
Một cảm giác chua xót thoáng qua trong lòng, cô nhắm mắt lại, khóe môi
nở một nụ cười yếu ớt: "Em làm sao vậy?" Lúc này cô mới nhận ra thanh âm mình khản đặc, thật không giống với giọng nói của chính mình nữa.
Dung Hải Chính đã nghĩ đi nghĩ lại hàng trăm lần trong đầu, nhưng lời ra khỏi miệng vẫn là câu nói ấy: "Sao em lại làm chuyện ngốc nghếch đó?"
Lạc Mỹ lại mỉm cười: "Ừm, em ngủ không được nên uống hơi nhiều thuốc an thần. Sao vậy, anh cho là em tự sát à?"
Trời đã chóng sụp tối, trong phòng bệnh chỉ mở hai bóng đèn tường màu
cam nơi đầu giường, soi sáng gương mặt trắng bệch đến không còn chút máu của cô. Cô vẫn mỉm cười nhưng ánh mắt xa thẳm, không giấu được vẻ buồn
bã.
Anh gọi cô một tiếng: "Lạc Mỹ" Rồi cầm tay cô lên, áp đôi môi nóng bỏng
lên mặt cô, không ngừng thầm thì: "Đừng... Đừng dùng cách này trừng phạt anh mà."
Cô nhạc nhiên nhìn anh. Anh nói: "Chỉ vì anh thiếu đi cảm giác an toàn
mà thôi." Gương mặt của anh mông lung trong bóng tối, Lạc Mỹ tuy nhìn
không rõ nhưng nghe giọng nói của anh thì quả là không còn chút sức lực
nào, "Lạc Mỹ, em không phải là kẻ hồ đồ. Em đã từng nói, Rhett Butler(*) là một tên ngốc, anh liền biết em sẽ không hồ đồ đâu. Em trước nay liệu có từng nghĩ đến, một cây thông nuôi sống dây tơ hồng cũng cần được
nuôi sống, cũng cần được dựa dẫm không?"
(chú: nhân vật nam chính trong tiểu thuyết kinh điển Cuốn Theo Chiều Gió)
Thí dụ này khiến tim cô càng thêm đập mạnh, giọng nói của anh vẫn chậm
rãi và yếu ớt: "Em lúc nào cũng không phải lo sợ vì em có cảm giác an
toàn, em biết sau khi em bị thương thì có thể về nhà, anh nhất định sẽ
không bỏ em, nhưng còn anh thì sao? Em đến tận bây giờ vẫn chưa tạo cho
anh một chút tin tưởng, bất cứ lúc nào em cũng có thể bỏ đi mà không
quan tâm đến anh là ai, đến lúc ấy anh có ra sao em cũng sẽ bỏ mặc."
Lạc Mỹ ngơ ngác nhìn anh, dường như căn bản cô hoàn toàn không hiểu anh
đang nói gì. Con ngươi của anh trong bóng tối cũng ảm đạm, thiếu sức
sống như một miếng than lửa đang sắp sửa tàn lụi. Anh thả tay cô ra, ngã người ra sau, dựa vào thành ghế, làn khói thuốc mờ nhạt nổi lên bồng
bềnh, đầu thuốc lúc cháy lúc tắt như một viên hồng ngọc.
Tháng một chính là tiết lạnh giá nhất.
Lạc Mỹ khoác lên người chiếc áo lông cừu nhưng vẫn không ngăn được hơi
lạnh thấm vào xương thịt. Dung Hải Chính đã mở sẵn cửa xe, nâng mui lên
cho cô ngồi vào bên trong, chu đáo tăng khí ấm lên rồi mới nói với cô:
"Em lạnh không? Cố chịu đựng một chút, sắp về đến nhà rồi."
Lạc Mỹ lắc đầu, Dung Hải Chính bảo: "Đêm nay có buổi party, em có muốn đi hay không?"
Cô hỏi: "Là ai mời vậy?"
"Tiệc đính hôn của An Kiến Thành." Anh giải thích, "Cho nên đều mời
những vị khách có đôi có cặp đến dự." Lạc Mỹ gật gật đầu, Dung Hải Chính lại hỏi: "Em có muốn trở lại công ty đi làm, tránh ở nhà buồn chán
không?" Lạc Mỹ liền bảo: "Lúc trước chẳng phải anh bảo em không cần đi
làm hay sao?"
Anh nói: "Có em bên cạnh vẫn hơn." Lời vừa ra khỏi miệng mới thấy dường
như có kèm cả ẩn ý, anh liền mỉm cười, nắm tay cô bảo, "Tay em lạnh
quá."
Nhưng cô lại rút tay ra vì cảm giác cân cấn, cúi đầu xuống chỉ thấy
chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim ấy chẳng biết từ khi nào đã đeo trên ngón
áp út của anh, cô cười nhạt: "Sao vậy, muốn dùng nó để nhắc nhở chính
mình điều gì à?"
Dung Hải Chính lắc đầu: "Em nghĩ đi đâu vậy. Trước đây anh vốn không quen mang nhẫn, bây giờ mang là vì có tập mới có quen."
Lạc Mỹ lặng lẽ mỉm cười: "Lời anh càng ngày càng có triết lý đấy." Dung
Hải Chính không trả lời. Lạc Mỹ có cảm giác, từ sau lần nói ra những lời ấy