n thành hình, khắp nơi đều là xi-măng cốt sắt. Ánh mặt trời chói chang trên cao chiếu xuống làm người ta vã mồ hôi đầm đìa, mũ bảo hộ
dán sát vào đầu, mồ hôi theo đó chảy xuống thấm ướt cả trán. Đám bê-tông vừa đổ bên cạnh cũng phát ra thứ mùi bùn đất ẩm ướt hăng hăng khó ngửi
ấy.
Cô dần dần lấy lại tinh thần, trước tiên mở sáng đèn, sau đó đổi lấy đôi dép lê nơi cạnh cửa. Trong hồ kiếng bên góc phòng khách, vài chú cá
chép đuôi gấm đang nhởn nhơ bơi lội, ánh đèn nhạt một bên hồ soi xuống
khiến cho mặt nước xanh thẳm như ngọc bích. Cô vào bếp lấy ra một ít
thức ăn cho cá, vừa rải xuống, lũ cá liền nhào đến tranh mồi làm bọt
nước bắn lên tung tóe. Suốt mấy ngày không ai ghé sang, lũ cá này hẳn đã rất đói.
Cho cá ăn xong, cô tiện tay đặt phần thức ăn cho cá lên mặt bàn, chợt
phát hiện trên bàn có thứ gì đó lấp lánh thu hút ánh nhìn của cô. Là
chiếc bật lửa hiệu S.T.Dupont của Ngôn Thiếu Tử, nó đang lóe lên thứ ánh sáng kim loại yếu ớt. Trên gạt tàn vẫn còn nửa điếu thuốc cháy dở,
dường như do ai đó bỏ lại.
Cô bỗng dưng nhớ đến buổi tối hôm ấy, Ngôn Thiếu Tử ngồi trên sô pha
trước bàn trà, quẹt cháy bật lửa, nhìn ngọn lửa màu lam sẫm ấy rồi làm
cho nó lịm tắt, sau đó lại quẹt cháy, rồi lại để cho nó tự tắt…
Cuối cùng, cậu ngẩng đầu lên bảo: "Tôi muốn kết hôn cùng Lạc Y."
Lúc ấy mình đang nghĩ gì nhỉ? Cô lờ mờ gắng nhớ lại, nhưng thật sự ngẫm
không ra, chỉ nhớ lúc ấy mình có hỏi một câu: "Anh yêu Lạc Y ư?"
"Tôi nghĩ là yêu!" Ngôn Thiếu Tử chậm rãi đáp. Không hiểu vì sao cô chợt có cảm giác choáng váng, cô nghĩ đó chắc chỉ là một chút hờn giận mà
thôi. Cô và cậu có quan hệ công tư vô cùng mật thiết, ở cả hai phương
diện, cô đều là cộng sự không thể thiếu của cậu. Thế nhưng, họ chỉ dừng
lại ở mức cộng sự mà thôi, cộng sự và tình nhân là hai khía cạnh hoàn
toàn khác nhau, trong lòng cô và cậu đều hiểu rõ điều này.
Cô còn nói vài điều gì đó, nhưng trong ấn tượng cô không nhớ rõ có lời
nào quan trọng nữa, chỉ nhớ sau khoảng thời giam im lặng thật dài, cậu
hỏi cô như thường khi: "Hôm nay em qua đêm tại đây hay về nhà?"
Cô trả lời cậu với vẻ mặt thản nhiên: "Tôi phải trở về, buổi họp ngày mai có bản báo cáo cần sử dụng."
Sau đó, cô rời khỏi nơi này.
Mãi cho đến hôm nay.
Cô khẽ trút tiếng thở dài, xoay mặt đi. Cửa sổ vẫn mở rộng, trên sàn nhà sũng ướt một mảng lớn. Gió lạnh mang theo những hạt mưa hỗn loạn thổi
tạt vào trong. Vì ngành công nghiệp gây ô nhiễm nghiêm trọng, từ trên
lầu cao dõi mắt nhìn ra, chỉ thấy khoảng trời u tối, những cao ốc mù mịt cùng thành phố mờ ảo phía xa... Cô tựa đầu lên bệ cửa, chìm vào dòng
suy tưởng không bờ không bến.
Hệt như gần cả thế kỷ trôi qua, một thứ âm thanh dồn dập và nhàm chán
vang lên kéo cô trở về thực tế. Cô định thần lại, tìm được nơi phát ra
âm thanh ấy liền vội mở túi xách ra, trả lời điện thoại. Là Trần Tây
Lan, cô ta hỏi có phần lúng túng: "Quan tiểu thư à, bệnh tình của bồ đỡ
hơn chút nào chưa?"
"Mình khá hơn nhiều rồi." Trong lòng cô thầm nghĩ, chắc là có sự vụ gì khẩn cấp rồi đây.
Quả nhiên, Trần Tây Lan nói: "Chủ tịch vừa sang đây, muốn xem qua hồ sơ
dự án của Trữ Hữu Sơn, mình không biết nó ở đâu. Còn nữa, chìa khóa của
két bảo hiểm..."
"Mình biết rồi," Lạc Mỹ thản nhiên đáp: "Mình sẽ qua công ty ngay."
Cô tắt điện thoại, vội vàng chạy đến công ty. May mà lúc đầu Ngôn Thiếu
Tử mua căn hộ này, điều hài lòng nhất là nó cách công ty rất gần. Cô vừa ra khỏi cư xá, đi bộ chưa đầy ba trăm mét thì đã bước vào tòa cao ốc
Ngưỡng Chỉ của xí nghiệp quan hệ Thường Hân. Nhân viên lễ tân vừa trông
thấy cô thì như trút ra một hơi thở phào: "Chủ tịch đang ở phòng tư
quản."
Cô gật đầu, bắt thang máy lên thẳng tầng mười bảy. Bước khỏi thang máy,
cô mới cảm giác được đám đồng nghiệp vừa đi lướt qua đều hết sức dè dặt, bộ dáng như sợ "chạm phải điện". Trông thấy cô, tất cả bọn họ đều thở
phào nhẹ nhõm: "Quan tiểu thư, cô đi làm rồi à?"
Dọc đường cô vừa tươi cười bắt chuyện vừa đi thẳng đến văn phòng phó
tổng giám đốc ở cuối hành lang. Đứng trước cửa trầm ngâm một lúc, cô mới đưa tay gõ.
Quả nhiên nghe được một giọng nói lạnh tanh không chút tình cảm cất lên: "Mời vào."
Cô đẩy cửa bước vào, Ngôn Thiếu Lệ đang ngồi tại vị trí của Ngôn Thiếu
Tử, mặt không lộ chút cảm xúc. Trần Tây Lan đứng trước bàn làm việc,
khép nép hệt như một cô vợ trẻ bị hàm oan. Khóe môi Lạc Mỹ bất giác cong lên, lộ ra khuôn mặt tươi cười đặc trưng của mình, cất tiếng chào: "Chủ tịch!"
Tuy nhiên, gương mặt như tượng điêu khắc của Ngôn Thiếu Lệ lại chẳng
chứa đựng chút cảm xúc nào. Gã mở miệng, giọng điệu có vẻ không hài
lòng: "Quan tiểu thư, sao cô có thể để cho hai chiếc chìa khóa của két
bảo hiểm không có ở công ty cùng lúc vậy hả?"
Quan Lạc Mỹ áy náy mỉm cười: "Xin lỗi, tôi chỉ định nghỉ bệnh một hôm
rồi đi làm, nào ngờ bệnh kéo dài đến vài ngày nên phải nán lại."
Ngôn Thiếu Lệ gắt: "Tìm hồ sơ dự án Trữ Hữu Sơn ra đây cho tôi."
Lạc Mỹ theo lời đi mở két bảo hiểm, mang hồ sơ đến.
Ngôn Thiếu Lệ cầm lấy, sau đó bảo: "Cô theo tôi đi đến khách sạn một
c
