khuôn mặt ấy. Cô không nhìn thấy ánh mắt của cậu, chỉ nghe
cậu nói: "Tôi rất yêu Lạc Y."
Lạc Mỹ bảo: "Tôi biết, anh đã từng nói với tôi điều đó, thế nên tôi mới đồng ý để cho Lạc Y kết hôn với anh."
Cậu dường như đang mỉm cười: "Em thật sự rất biết thương em gái."
Lạc Mỹ cũng cười theo: "Cho nên anh phải để ý một chút, không được có bộ dạng phóng túng như trước đây nữa, nếu không tôi sẽ mách với Lạc Y."
Lòng Ngôn Thiếu Tử có vẻ đã nhẹ nhõm hơn, cậu cười đáp: "Tôi đã sớm biết, để một người như em làm chị vợ quả là sai lầm."
Lạc Mỹ cũng cười: "Để cho anh làm em rể của tôi cũng sai lầm không kém."
Cậu quay lại để ngọn đèn kia chiếu thẳng vào gương mặt, trên môi thấp thoáng nét vui: "Vậy khi nào thì em kết hôn?"
Lạc Mỹ suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Chẳng biết nữa, tôi vốn không
định lập gia đình, nhưng hôm nay chứng kiến Lạc Y hạnh phúc như vậy, tôi cũng có chút động lòng."
Ngôn Thiếu Tử hỏi: "Vậy em tìm được đối tượng thích hợp chưa?"
Lạc Mỹ lắc đầu: "Không biết nữa!" Cô liếc mắt nhìn đồng hồ: "Còn năm phút nữa là buổi tiệc bắt đầu, anh cần phải ra ngoài rồi."
Ngôn Thiếu Tử mặc áo khoác ngoài vào, đi đến cạnh cửa. Bỗng như chợt nhớ ra điều gì, cậu đứng khựng lại bảo: "Căn hộ ở đường Vĩnh Bình Nam tôi
đã sang tên lại cho em rồi."
Lạc Mỹ ngẩn người không thốt nên lời, Ngôn Thiếu Tử đã đi ra khỏi cửa.
Bên ngoài, đám bạn chí thân, họ hàng, nhân viên phụ trách hôn lễ đều
đồng loạt đổ dồn về phía cậu, tách riêng cô sang một bên. Cô lặng lẽ
đứng đấy, nhìn mọi người vây quanh, xúm xít rồi đẩy cậu đi xa dần.
Sang hôm sau, khắp mặt báo lớn đều đồng loạt giật tít - Cô bé lọ lem gả
vào gia đình triệu phú. Điểm nhấn của bài viết đương nhiên là về buổi
hôn lễ sang trọng. Tuy thế, sự rầm rộ của giới truyền thông lại chẳng
chút ảnh hưởng đến đôi uyên ương nọ, bởi ngay từ sáng sớm, họ đã đáp máy bay sang châu Âu hưởng tuần trăng mật.
Lạc Mỹ là thư ký riêng của Ngôn Thiếu Tử, lại là chị gái của Lạc Y, thế
nên mọi việc trong buổi hôn lễ này là chuyện cô đương nhiên phải đảm
nhiệm. Mà buổi chiều hôm ấy, cô còn phụ trách sắp xếp đưa đón khách mời, gió xuân về đêm lạnh giá như mùa thu, cô thì chỉ mặc mỗi bộ lễ phục
mỏng tanh, để cho gió đêm thổi qua người suốt mấy tiếng đồng hồ, sang
đến hôm sau thì cô phát sốt. Bình thường, cơ thể cô vốn khỏe mạnh, lần
này bệnh đến như núi đổ, phải truyền nước liên tiếp mấy ngày mới dần
phục hồi như cũ. Người qua cơn bệnh tự nhiên có phần suy nhược, cô đành
phải ở nhà tịnh dưỡng đôi hôm.
Vốn quen nhịp sống hối hả tại văn phòng, giờ bỗng chốc phải xả hơi khiến cô ngược lại có phần bức bối. Ăn trưa xong, ngoài trời tí tách đổ mưa,
cô ở nhà lật xem vài bộ sách cũ, cảm giác lại càng nhàm chán hơn, cuối
cùng không nhịn được bèn lấy túi xách bước ra khỏi cửa.
Đứng trên đường lớn, để cho cơn gió lạnh buốt mang theo hơi mưa thổi
phất lên người, đột nhiên cô phát giác ra mình không có nơi nào để đi.
Ngày thường, Ngôn Thiếu Tử nổi tiếng tham công tiếc việc trong xí nghiệp Thường Hân, hai mươi bốn giờ của cô hầu như suốt ngày không sử dụng đủ, luôn luôn phát sinh những tình huống đột xuất cùng những sự việc linh
tinh không xử lý xuể. Bây giờ cô mới nhận ra ngoại trừ công việc, cô
không còn yêu thích thứ gì khác, ngoài đồng nghiệp ra thì chẳng có bạn
bè. Đứng trên con đường mờ mịt, cô ngỡ ngàng không biết nên đi đâu về
đâu, cứ đứng ngây ra một chỗ nhìn xe cộ lưu thông thật lâu, rồi chẳng
biết vì sao cô lại sực nhớ, mình có thể đến thăm căn hộ ở đường Vĩnh
Bình Nam, thế nên cô vẫy tay đón một chiếc taxi.
Căn hộ tại đường Vĩnh Bình Nam nằm trên lầu bảy, thang máy trong cao ốc
được trang trí theo kiểu cổ điển. Thường khi uống thuốc cảm xong, tinh
thần của người ta sẽ có chút đờ đẫn. Cô bước vào thang máy, cánh sửa sắt chạm trổ hoa văn cổ điển khép lại, bên trong chỉ có một mình cô, cô
liền tựa vào cánh cửa ấy miên man suy nghĩ. Thang máy chầm chậm nâng
lên, ánh đèn bên trong tỏa ra thứ ánh sáng lờ mờ màu lam nhạt, hắt bóng
cánh cổng sắt lên bờ tường trắng tinh. Từng tầng, từng tầng một trôi
qua, thang máy chầm chậm dâng lên cao, huyệt thái dương của cô cũng dần
dần nhức buốt. Di chứng sau cơn cảm sốt ấy cứ đeo đẳng cô suốt mấy ngày
nay. Cô day day trán, thầm nghĩ lát nữa phải đi mua một chai dầu gió.
Chuông thang máy reo vang báo hiệu đã lên đến lầu bảy. Cô một mình đứng
trên hành lang vắng lặng, hoa văn trên tường lấp lánh ánh sáng bạc mờ
ảo, cảm giác cô đơn chẳng hiểu vì sao lại ùa tới, không khí xung quanh
dày đặc hơi lạnh, nơi cuối hành lang là một song cửa sổ, cơn gió xoắn
xuýt bên ngoài thổi lùa vào trong, lướt qua thân thể khiến người ta phát rùng mình.
Cô đến trước khu vực B, dùng chìa khóa mở cửa. Vì trời âm u, ánh sáng
rất yếu, cửa sổ quên khép, cả căn phòng thoang thoảng hơi mưa lất phất,
lẫn theo chút mùi bùn hăng hăng, đột nhiên khiến cho cô nhớ đến quang
cảnh nơi công trường mờ mịt bụi đất.
Ngày trước cô thường theo Ngôn Thiếu Tử đi thăm các công trường xây
dựng, trên những tòa cao ốc hai mươi tầng hoặc ba mươi tầng đang trong
giai đoạ