iện. Lúc đầu cứ nghĩ là
khách sạn gì đó, nhưng nhìn kiểu cách thì lại giống căn hộ. Anh mừng rỡ
hỏi thăm, được biết cuối năm họ sẽ mở bán. Giá tiền khoảng ba, bốn vạn
tệ, nội thất rất đẹp, đồ đạc đều là hàng nhập ngoại, có quản gia phục vụ 24/24 giờ, hàng ngày đến giờ đều có người đến dọn nhà, giặt quần áo,
nhưng nghe nói những căn hộ này sớm đã được đặt hết.
Tề Huy lập tức thấy có cách.
Kể từ sau hôm đến dọn nhà giúp Cố Hứa Ảo, Tề Huy lặn mất tăm. Bạn gái của
mình bị người đàn ông khác nhìn thấy trong điệu bộ xộc xệch nhất, ai mà
không tức, Bùi Trung Khải mà lên cơn ghen thì chẳng khác gì một mụ đàn
bà nhỏ nhen, thậm chí còn hơn thế. Anh ta không nỡ trút vào Cố Hứa Ảo,
không khéo mình lại trở thành người chịu trận. Nhưng hôm nay chẳng còn
cách nào khác, Tề Huy đành liều gọi điện đến.
“Anh Bùi, người anh em có việc nhờ anh đây”. Tề Huy cố ý nói bằng giọng đáng thương.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Có việc gì thì nói nhanh đi, đừng vòng vo tam quốc nữa”. Không còn phải lo giường lạnh nhà vắng nữa, cuộc sống chung như tân hôn quả thực khiến
Bùi Trung Khải dễ chịu, vì thế thái độ cũng hợp tác hơn, không so đo
chuyện cũ với Tề Huy.
“Tôi tìm được một căn hộ, mọi thứ đều rất
ổn, chỉ có điều phải tranh nhau”. Nghe giọng biết Bùi Trung Khải đang
vui, Tề Huy vội nói.
“Định vai tiền tôi à? Tôi đưa hết cho vợ rồi, không có”.
“Này, anh Bùi, anh bây giờ không có một xu, em Hứa Ảo thì đã theo anh về ở cùng, ai mà không biết”.
Rất rõ, câu này của Tề Huy nhằm lấy lòng Bùi Trung Khải, giọng cười đắc ý của Bùi Trung Khải truyền qua đường dây vọng đến.
“Anh biết chủ đầu tư là ai không? Ông Mễ đấy. Anh đã từng làm cho ông ấy,
lại còn làm thầy giáo cho Mễ Tĩnh Văn nữa, ông ấy nhất định sẽ nể mặt
cho anh một căn”.
Bùi Trung Khải trầm ngầm một lúc, “Tôi và ông
Mễ không thân thiết lắm, cũng chỉ mới gặp mặt một lần, còn như với Tĩnh
Văn, thì cậu cũng đã biết chuyện như thế nào. Việc này tôi chưa nhất
thiết phải ra mặt, làm ăn, lợi nhuận vẫn là quan trọng nhất”.
“Tiền thì anh không phải lo, cũng không cần thiết phải chiết khấu, giá thị
trường là bao nhiêu thì là bấy nhiêu. Tôi cũng chỉ là giúp một khách
hàng, anh chỉ cần nói một câu là được, những việc còn lại tôi sẽ tự lo”.
Bùi Trung Khải gọi điện cho Mễ Tĩnh Văn. Nghe giọng Bùi Trung Khải, giọng
Mễ Tĩnh Văn ở đầu dây bên kia rộn ràng: “Thầy Bùi, chỉ còn chưa đầy một
tháng nữa sẽ thi, thầy không quan tâm đến em à, có rất nhiều chỗ em
chẳng hiểu gì cả”.
“Còn từng ấy thời gian cô cứ ôn thêm đi, nắm chắc những nội dung đã biết là được”.
“Em biết là bây giờ thầy đang bận chăm sóc người yêu, chẳng có thời gian
dành cho em. Xì, em mà không thi đỗ thầy cũng không khỏi liên quan, đến
lúc ấy, người mất mặt là thầy đấy!”. Mễ Tĩnh Văn vừa nhõng nhẽo vừa ghen tỵ.
“Biết thế là được, đừng quấy quả thầy giáo. Tu hành là phải
tự bản thân, mất mặt ai không quan trọng, quan trọng là ai phải chịu
thiệt thòi. Tôi gọi cho cô là có một việc, bạn tôi tìm được một căn hộ
ưng ý của công ty cô, tôi cho cô số điện thoại, tình hình thế nào cô cứ
trao đổi trực tiếp với anh ấy”.
“Thầy đã ra lệnh thì tất nhiên
phải làm cho tốt. Em vẫn là người có tình có nghĩa chứ không như ai đó”. Mễ Tĩnh Văn làu bàu gác máy, vẻ vui mừng trên mặt lập tức biến mất, ánh mắt tối sầm. Chẳng qua cô cũng chỉ mới thăm dò như vậy, nhưng Bùi Trung Khải đã không giấu giếm mà thừa nhận luôn.
Chuyện Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo làm lành với nhau là điều mà Mễ Tĩnh Văn không ngờ tới. Cố Hứa Ảo tỏ ra rất tuyệt tình. Theo những gì mà Mễ Tĩnh Văn biết được về
Bùi Trung Khải thì những người chọc giận người đàn ông này hầu như đều
không có kết cục tốt đẹp. Nhưng, Cố Hứa Ảo bỏ đi, Bùi Trung Khải buồn
bực, Mễ Tĩnh Văn đã nghĩ, có lẽ Bùi Trung Khải cũng chỉ là vì không chấp nhận phụ nữ đối xử với anh ta như vậy mà thôi. Cô đã bám lấy anh, đòi
anh giảng cho về quản lý tài vụ, đầu tư cổ phiếu, trong suốt ba tháng
trời, cô thấy Bùi Trung Khải dường như đã quên Cố Hứa Ảo, niềm hy vọng
trong lòng lớn dần. Thế rồi đột nhiên Bùi Trung Khải biến mất, gọi điện
đến mấy lần đều nói là bận, liên lạc với cô chỉ qua email, đến công ty
anh nhìn lên cửa sổ phòng anh thấy tối om, cô biết việc đã không thành.
Mấy hôm trước, khi dừng xe chờ đèn đỏ, bất giác cô quay sang nhìn chiếc xe
bên cạnh thì thấy người trong xe là Bùi Trung Khải, đang định gọi thì
lại nhìn thấy khuôn mặt của Cố Hứa Ảo lộ ra. Mễ Tĩnh Văn cho xe phóng
vọt lên như một quả đạn pháo, căm hận và ghen tức bùng lên trong lòng.
Không ngờ Cố Hứa Ảo lại có sức hút như vậy, khiến cho Bùi Trung Khải
phải cam tâm quay về.
Bùi Trung Khải phấn khởi tắt di động, rồi nhắn tin: “Ảo Ảo, hôm nay ăn gì?”.
Một hồi lâu không thấy động tĩnh, anh lại nhắn tiếp: “Anh bị nóng”.
Lần này thì rất nhanh chóng nhận được hồi âm: “Chịu thua rồi đấy, thưa anh, vừa mới ăn cơm trưa xong, anh rỗi rãi thế sao?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Đau nướu.” Tiếp tục chính sách ai binh (kẻ xấu).
“Thật không?”. Cố Hứa Ảo bán tín bán nghi.