có thể gặp nhau được không?”.
Cố Hứa Ảo trả lời: “Bây giờ thì không được, em phải giúp ông Howard tiếp người của tổng công ty”.
Khi Cố Hứa Ảo xong việc về nhà đã thấy xe của Bùi Trung Khải đỗ trong tiểu
khu, cô bước tới gõ lên kính cửa xe, cho dù là trong bóng tối, cô cũng
có thể cảm nhận ánh mắt sáng rực như ánh sao đêm trên bầu trời của anh.
Tấm kính cửa xe được từ từ hạ xuống.
Thân thể hai người quen
thuộc đến thế, chỉ cần một cái chạm khẽ là có thể thắp lên ngọn lửa
cuồng nhiệt, khiến cho hơi lạnh tỏa ra từ chiếc máy điều hòa trong nhà
không thể nào hạ xuống được, dù chỉ một chút. Chiếc ga giường màu xanh
càng làm nổi bật làn da trắng ngà và những đường cong hoàn hảo, khuôn
mặt bừng sáng giống như một đóa hoa sen trắng trên tán lá xanh mướt.
Người hái hoa làm rách màu xanh hái lấy bông hoa màu trắng, đóa sen rung rinh theo con thuyền bồng bềnh. Nếu như tương tư có thể chất thành
đống, chắc hẳn nó còn cao hơn cả đỉnh núi, nếu tình yêu có thể chảy
được, hẳn nó sẽ tràn khắp mọi nơi.
Bùi Trung Khải cắn khẽ lên
lưng Cố Hứa Ảo, cô nằm phục trên giường cười bẽn lẽn cố tránh đi. “Anh
tuổi Tuất hay sao mà thích cắn người như vậy?”.
Người tuổi Tuất
kia cẩn trọng khoanh vùng lãnh địa của mình, rồi thốt lên: “Em đúng là
nhẫn tâm, nói chia tay là chia tay, không cần biết đến người khác”.
Cố Hứa Ảo bật cười, “Nói thế là đang báo thù à? Chẳng phải anh cũng bằng
lòng sao? Em thấy anh còn tâm trạng vui vẻ dạy dỗ người khác, có thấy
oán thán gì đâu?’.
Không nhắc đến còn được, nhắc đến là Bùi Trung Khải lại thấy hận, nhờ người mang quần áo đến cho anh, làm như anh
không có quần áo mặc và không có người quan tâm không bằng, coi anh
chẳng bằng con dao, dùng xong rồi thì ném đi. Tâm trạng mất cân bằng,
Bùi Trung Khải chọn chỗ có nhiều thịt hơn, cắn mạnh một cái.
Cố
Hứa Ảo kêu ré lên, đau chảy cả nước mắt, quay lại lườm Bùi Trung Khải.
Bùi Trung Khải thấy khóe mắt cô ướt, biết là mình đã hơi quá đà, tuổi
Tuất thì tuổi Tuất, nếu không làm được đại trượng phu thì làm một người
đàn ông nhỏ nhen vậy. Anh dụi đầu xuống ngực Cố Hứa Ảo, bị cô đẩy ra,
anh vẫn không chịu thôi, “Hứa Ảo, anh đang đau, sao em lại không biết
anh đau nhỉ? Tim anh đau, chỗ nào cũng đau”.
Mặt Bùi Trung Khải
đầy vẻ bi thương khiến cho Cố Hứa Ảo cảm thấy có lỗi. Đàn ông làm nũng
thì thật không chịu nỗi, toàn thân cô run rẩy.
“Vậy anh muốn thế nào, em mệt rồi”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Đổi lại bằng một việc khác thì em đồng ý chứ?”. Cuộc đàm phán bắt đầu.
“Nhưng phải là việc trong khả năng có thể thì mới được”. Cố Hứa Ảo cố sống cố chết giữ vững trận địa.
“Đảm bảo em thừa khả năng”. Bùi Trung Khải biết đàm phán là phải cho đối phương một mức giá đủ hấp dẫn.
“Thật không? Đòi tiền em không có, đòi mạng chỉ có một thôi”. Cố Hứa Ảo cảm thấy mình chẳng có gì để mất.
“Không đòi tiền, không đòi mạng, mà là đòi người”.
Bị Cố Hứa Ảo đá cho một cái, lúc đó Bùi Trung Khải mới chơi bài ngửa: “Chuyển đến ở với anh”.
Cố Hứa Ảo cúi đầu, đưa tay sửa tóc, cô không nghĩ Bùi Trung Khải sẽ nói chuyện này, “Để em nghĩ đã”.
“Có khó đến thế không?’. Bùi Trung Khải nhìn chăm chăm vào Cố Hứa Ảo.
“Em chưa nghĩ kỹ, còn Cẩu Thặng Nhi sẽ làm như thế nào? Nó vẫn chưa quen đi vệ sinh ở chỗ anh”.
“Cẩu Thặng Nhi không phải là vấn đề, cũng không phải anh chưa từng chăm nó”. Thực ra, Bùi trung Khải nghĩ nếu nó còn dám bừa bãi thì sẽ không cho nó vào nhà nữa, sân nhà anh đủ rộng, nó chọn góc nào thì chọn.
“Ở đó xa chỗ em làm, lại không gần bến tàu điện”.
“Anh đưa em đi, cũng tương đối tiện đường”.
“Bỏ không căn hộ sẽ rất lãng phí”.
“Cho thuê đi”. Bùi Trung Khải mong sao nhanh chóng cho thuê được căn hộ, Cố
Hứa Ảo còn giữ căn hộ này thì cô có thể dễ dàng rút về cố thủ ở đó bất
cứ lúc nào. Anh không thể nhượng bộ thêm được nữa rồi.
“Nhưng cũng còn phải xem giá thuê như thế nào”. Căn hộ ấy cô mới ở có một năm.
“Anh sẽ nhờ Tề Huy tìm người”. Bùi Trung Khải thầm tính, nếu không tìm được thì sẽ cho Tề Huy thuê.
“Lại là cô bạn gái ở học viện nghệ thuật của anh ấy chứ gì?”. Cố Hứa Ảo cảm
thấy Tề huy là một người tốt, chỉ có điều con mắt chọn bạn gái thì còn
phải bàn.
“Bây giờ người ta đã thay đổi khẩu vị rồi, tố chất của
bạn gái cũng khác xa rồi (nhất nhật thiên lý)”. Nghĩ đến chuyện này, Bùi Trung Khải thấy không yên tâm, may mà Tề Huy vẫn còn chút nghĩa khí,
nếu không thì đừng trách anh không khách sáo.
“Em không có đường lui à?”.
“Cái gì mà không có đường lui, khó nghe quá. Là từ nay về sau đã có chỗ dựa
rồi mới đúng. Cho dù ông Howard không trả lương cho em thì cả đời em
cũng vẫn cứ ăn ngon, mặc đẹp”.
“Xì, công việc của em đang rất
tốt, anh đừng có rủa em. Nếu em sang tổng công ty, tiện thể ở thêm một
vài năm thì khi về tiền lương sẽ được trả như bên Mỹ, nhiều hơn hẳn bây
giờ”. Cố Hứa Ảo nuối tiếc.
“Em đúng thật là, vẫn còn tiếc nước Mỹ à? Thấy trái tim anh dễ chịu hơn một chút thì lại chọc tức anh chứ gì,
không được rồi, không được rồi, tim anh đau lắm". Bùi Trung Khải đổ kềnh ra giường rồi lật người xuố
