vội bàn tay trên bàn, ngón tay bị đâm đau
nhói, cúi xuống nhìn thì ra là một con dao nhỏ, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Mễ Tĩnh Văn cầm con dao lên xông tới đâm vào sau lưng Cố Hứa Ảo.
Kiều Mẫn Chi vừa quay đầu lại định nhường lối cho cô gái điên rồ đó đi, vừa
rồi nghe cô ta chửi bóng gió người cha chung của cô và Cố Hứa Ảo, cô cảm thấy rất khó chịu. Không hiểu sao Bùi Trung Khải lại dây với một cô gái không ra gì như vậy. Quay lại nhìn thấy Mễ Tĩnh Văn vơ lấy con dao, cô
cuống quýt, thấy sự việc gây to, vội tìm cách giằng lại con dao.
Kiều Mẫn Chi túm lấy cổ tay của Mễ Tĩnh Văn, không ngờ Mễ Tĩnh Văn dùng sức
rất mạnh, Kiều Mẫn Chi chỉ nghe thấy “xoạc” một tiếng phát ra từ bộ quần áo mặc sát người mình, trong lúc hoảng hốt thấy con dao đi một đường từ chổ cánh tay xuống sườn, một cơn đau nhói dội lên.
Cả phòng trang điểm vang lên tiếng kêu thét.
Đầu óc Cố Hứa Ảo trở nên trống rỗng, chỉ kịp đỡ lấy thân hình sắp quỵ xuống của Kiều Mẫn Chi và kêu to: “Mẫn Chi, Mẫn Chi, cô sao thế!”.
Người trợ lý của thợ trang điểm chạy ra ngoài, sau đó Bùi Trung Khải, Tề Huy, Triệu Thư Lập và nhiều người khác cùng chạy vào.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdîễn⊹đàη⊹๖ۣۜlê⊹๖ۣۜqµý⊹đôn.
Bùi Trung Khải nhìn thấy ngực Cố Hứa Ảo đầy máu, đầu gối chân nhũn xuống,
loạng choạng nhào tới, “Hứa Ảo, Hứa Ảo, em đau ở đâu, chúng ta đi bệnh
viện mau!”.
Nước mắt dâng đầy, khuôn mặt tái nhợt đi, Cố Hứa Ảo
đẩy Bùi Trung Khải ra và kêu lên: “Không phải em, không phải em, là Mẫn
Chi, Mẫn Chi bị thương rồi, cấp cứu mau!”.
Triệu Thư Lập giật
mình như bị giáng một gậy, lao lên như mũi tên, sắc mặt Kiều Mẫn Chi
nhợt nhạt, môi hơn tím, mắt mở hờ, cánh tay trái vì để trần nên nhìn rõ
vết thương, còn mạn sườn vì có áo che nên không nhìn rõ, bộ quần áo trên người cô bị máu nhuốm đỏ gần hết.
Mễ Tĩnh Văn nấp sau trụ của
đại sảnh khách sạn hé mắt nhìn, sau đó chạy ra trước cửa khách sạn, run
rẩy ôm lấy hai vai, nhưng bị con dao trong tay đâm vào người, vội ném nó xuống đất “keng” một tiếng với vẻ hoảng hốt và ghê tởm, sau đó lấy điện thoại ra bấm, tay bịt miệng, khóc và nói: “Cha, cha sai người đến cứu
con đi, con…gây ra tai họa rồi…”.
Kiều Mẫn Chi nằm trên giường, Triệu Thư Lập dường như lần đầu tiên nhìn kỹ cô, cô gái kiêu kỳ này đã bước vào cuộc sống của anh như thế nào nhỉ?
Chỉ là một
lần anh giúp cô một việc nhỏ, cô cảm ơn anh, rồi đem đến biếu những đồ
vặt mang từ nhà tới. Cô đối xử với những người khác rất lạnh nhạt, duy
nhất mỉm cười với một mình anh, cô thường tìm đến anh dù có việc hay
không có việc. Lúc đó, cuộc nói chuyện giữa anh với ông Lỗ Hải Phong đã
diễn ra, trong lòng anh biết chuyện giữa anh với Lỗ Hành không còn có
khả năng nữa. Lúc đầu, dù biết là không còn khả năng nhưng anh vẫn “dẫu
lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng”, nhưng sau mấy năm, cảm giác bất lực mỗi
ngày một rõ, Kiều Mẫn Chi đã cho anh cơ hội để lấy hơi sau khi cố nín
nhịn. Không phải là anh yêu cô, mà chỉ là vì anh cần được ai đó mỉm cười với mình, để anh cảm thấy chút ít hơi ấm của tình cảm nơi đất khách quê người.
Có bạn học trêu anh nhưng anh chỉ mỉm cười mà không gật
đầu. Một lần, dường như cô đã nổi giận, hỏi rằng quan hệ giữa họ là như
thế nào, có thể phát triển hơn được không? Anh ngây người, sau đó nói
đùa, anh cứ tưởng là em vẫn đang trả ơn.
Bây giờ nghĩ lại, một
người kiêu hãnh như cô ấy mà thốt ra một câu hỏi như vậy, hẳn là đã phải dốc hết dũng khí. Nhưng anh chỉ nghĩ đến mình, vẫn để tang mối tình
thanh mai trúc mã mỗi ngày một xa vời, mà chưa hề chú ý đến vẻ buồn bã
mỗi ngày một rõ trong đôi mắt cô.
Cô biến mất trong một tháng,
đúng lúc mà anh nghĩ rằng cô sẽ không quay lại nữa thì cô lại xuất hiện, mang đến mỳ hấp thịt và thịt cá sấu khô như thể không có chuyện gì xảy
ra. Họ lại bắt đầu kiểu sống chung như trước, chỉ có điều cảm giác tội
lỗi trong lòng anh mỗi ngày một nặng nề thêm. Kể từ đó, mỗi khi nhớ đến
Lỗ Hành, ở một góc sâu thẳm trong lòng anh lại cảm thấy có lỗi với cô.
Kiều Mẫn Chi vẫn ngủ li bì, vết thương không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng
vì mất máu nhiều và sợ hãi nên giấc ngủ của cô rất nặng nề.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdîễn⊹đàη⊹๖ۣۜlê⊹๖ۣۜqµý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo bê chiếc bình giữ ấm đi vào, nhìn thấy Triệu Thư Lập vẫn giữ nguyên tư thế như lúc cô rời đi.
Trong khách sạn, Cố Hứa Ảo ôm lấy thân hình của Kiều Mẫn Chi, Triệu Thư Lập
lặng lẽ nói, hãy đưa cô ấy cho tôi. Cánh tay của Cố Hứa Ảo tự nhiên
buông ra, cô biết đây chính là người mà Kiều Mẫn Chi thích, nếu để anh
ấy ôm cô ấy, nhất định cô ấy sẽ đỡ đau hơn.
Mắt của Cố Hứa Ảo thấy cay cay, cô bước lên một bước, “Hãy ăn tạm ít cháo này đi”.
Triệu Thư Lập từ từ ngẩng đầu lên, đáp mà như hỏi: “Tôi có lỗi với cô ấy”.
Giọt nước mắt lăn tròn trên má Cố Hứa Ảo. Làm sao không hận Mễ Tĩnh Văn cho
được. Làm sao không trách Bùi Trung Khải cho được! Kể từ sau khi sự việc xảy ra đến giờ, Cố Hứa Ảo không muốn nhìn mặt Bùi Trung Khải nữa. Anh
ôm cô thì bị cô đẩy ra, anh an ủi cô thì cô nhìn với ánh mắt giận dữ,
anh mang đồ ăn đến thì cô nhất quyết không động vào.
Triệu
