Thư
Lập vẫn im lặng, Mễ Tĩnh Văn đã làm da thịt cô bị thương, còn anh có lẽ
đã làm trái tim cô bị tổn thương. Hôm ấy, Kiều Mẫn Chi nằm trong lòng Cố Hứa Ảo, nhưng ánh mắt thì tìm kiếm trong đám đông, khi gặp ánh mắt anh, thì ánh mắt ấy lóe lên vẻ mừng rỡ che giấu cơn đau đớn, nên anh mới ôm
lấy cô mà không hề nghĩ ngợi gì, đồng thời quyết định rằng sẽ đưa đôi
vai của mình cho cô dựa suốt đời. Anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu Kiều Mẫn Chi
tỉnh lại, anh sẽ hỏi cô, em có để tâm đến việc từ vị trí là con gái của
phó chủ tịch tỉnh trở thành vợ của Triệu Thư Lập không? Một khi đã lấy
nhau thì thân phận sẽ thay đổi rất lớn. Nếu cô gật đầu, anh sẽ rất trân
trọng.
Có tiếng động khẽ, hình như người nằm trên giường đã tỉnh
lại, Triệu Thư Lập và Cố Hứa Ảo đều nhìn chăm chăm vào khuôn mặt nhợt
nhạt vì mất máu của Kiều Mẫn Chi.
Đôi mắt của Kiều Mẫn Chi từ từ
hé mở, sau mấy giây làm quen với ánh sáng cô mới mỉm cười yếu ớt, ánh
mắt dồn vào Triệu Thư Lập, rồi cô định ngồi dậy.
Triệu Thư Lập giữ cô lại, giọng nói đầy vẻ thương xót cố kìm chế: “Đừng cử động, cứ nằm nghỉ đi”.
Giọng nói dường như đốt cháy Kiều Mẫn Chi trong nháy mắt, vẻ yêu thương say
đắm tỏa ra không thể nào che giấu được, cô mở miệng cất giọng nói khàn
khàn: “Em không sao… chỉ… hơi đau một chút thôi”.
Mặt của Cố Hứa
Ảo đầy vẻ áy náy, cô khẽ nắm lấy tay của Kiều Mẫn Chi, “Mẫn Chi, xin
lỗi…”. Nói đến đây, giọng cô trở nên nghẹn ngào.
“Chị… Thật tiếc cho chiếc khăn voan cưới của chị… Nó đẹp thế cơ mà”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdîễn⊹đàη⊹๖ۣۜlê⊹๖ۣۜqµý⊹đôn.
Nước mắt của Cố Hứa Ảo trào ra, cô quay sang nói với Triệu Thư Lập: “Nghe
thấy chưa, tôi là chị của cô ấy, anh không được đối xử tệ với em gái tôi đâu”.
“Chờ Mẫn Chi khỏe, tôi sẽ đưa cô ấy đi tĩnh dưỡng. Mẫn Chi cứ nói là muốn tôi đến thăm quê của cô ấy, cũng đã mấy năm rồi cô ấy
không về quê”. Vừa nói, bàn tay của Triệu Thư Lập vừa lặng lẽ vuốt ve gò má của Kiều Mẫn Chi.
Dường như có một ngọn lửa thắp sáng tinh
thần Kiều Mẫn Chi, một nguồn sức mạnh lớn lao trào dâng, cô đưa bàn tay
từ trong chăn ra nắm lấy bàn tay đang vuốt má cô của Triệu Thư Lập.
Bỗng nhiên Cố Hứa Ảo bật khóc không thành tiếng, vì Kiều Mẫn Chi và cũng vì Triệu Thư Lập…
Cánh cửa “kẹt” một tiếng. Cố Hứa Ảo nhìn người mới vào, chỉ thốt lên một tiếng “Chú Kiều” rồi vội lui sang bên.
Nằm trên giường bệnh, nhưng nụ cười đã nở trên môi Kiều Mẫn Chi, nhìn thấy
cha, cô con gái lập tức nũng nịu. Dường như quên mất vết thương trên
người, cô vội nói, hơi thở dồn dập, “Cha, Thư Lập nói là chờ con khỏe
anh ấy sẽ đưa con về thăm quê”.
Kiều Duy Thành vẫn chưa nói gì,
hai tay nắm lấy cánh tay con gái, cố nén một hồi rồi mới nói: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Mẹ con vẫn chưa biết đâu, cha sợ bà
ấy cuống lên”.
Sau đó ông ngẩng đầu nhìn Triệu Thư Lập, lần này
ánh mắt của chàng trai trẻ đó không còn vẻ thiếu quyết định, mà nhìn lại ông không né tránh với vẻ chân thành, ông thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, “Mẫn
Chi ở đây phiền cậu chăm sóc giúp”.
Cố Hứa Ảo đứng đằng sau ông
tay chân bối rối, cho dù Kiều Duy Thành đối với cô rất tốt, rất quan
tâm, nhưng xảy ra chuyện như vậy hẳn chẳng phải là điều vui vẻ gì, nên
cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý nghe trách cứ.
Kiều Duy Thành thấy Cố
Hứa Ảo bê cốc nước đứng bên cạnh mình, trong lòng thấy rất phức tạp. Một đứa con gái của ông cứu sống một đứa con gái khác của ông, là ý trời
hay là sự trùng hợp? Nếu Cố Hứa Ảo bị thương thật thì Hải Lam ở trên
trời nhất định sẽ không tha thứ cho ông, bà ấy sẽ càng hận ông hơn. Ông
đã có lỗi với bà, nếu không thể bảo toàn cho đứa con gái của họ, chỉ sợ… Đáng tiếc là lúc đầu ông không biết sự ra đời của cô, bây giờ ông cũng
không thể nhận cô, không thể ôm cô vào lòng mà an ủi giống như Mẫn Chi,
làm như thế hẳn cô sẽ thấy hoảng hốt.
“Chú Kiều, cháu xin lỗi,
chỉ vì cháu mà Mẫn Chi mới như vậy. Cháu… Cháu có lỗi với chú, càng có
lỗi với Mẫn Chi”. Cố Hứa Ảo lắp bắp, trong lòng cô vô cùng ân hận.
Kiều Duy Thành đón cốc nước từ tay Cố Hứa Ảo, nhẹ nhàng an ủi: “Cháu ngốc,
không ai muốn việc như thế xảy ra. Mẫn Chi là một đứa bé dũng cảm, nó
cứu cháu và bị thương. Tuy chú cũng buồn như cũng cảm thấy được an ủi vì hành động của nó. Chú không trách cháu đâu, Mẫn Chi cũng không trách
cháu”.
“Cha… Con gọi Hứa Ảo là chị, cha nói xem… có được không?”. Kiều Mẫn Chi lặng lẽ nhìn Kiều Duy Thành, chờ xem phản ứng của ông.
Kiều Duy Thành hơi ngạc nhiên, ông định tìm câu trả lời trong ánh mắt của
con gái, nhưng không được, ông quay đầu cố kìm nén trạng thái tình cảm
phức tạp đang trào dâng trong lòng, khẽ nắm lấy bờ vai của Cố Hứa Ảo,
“Chú cũng coi cháu như con gái, Mẫn Chi đã gọi cháu là chị rồi thì chúng ta không cần khách sáo nữa. Chờ vết thương của Mẫn Chi lành, cả nhà sẽ
đoàn tụ vui vẻ”.
Đứng trong góc nhà, Bùi Trung Khải rụt rè bước
lên mấy bước, “Mọi người đều mệt cả rồi, cháu đã nhờ y tá chăm sóc cho
Mẫn Chi. Chú Kiều và Thư Lập hãy nghỉ tạm ở khách sạn đối diện. Hứa Ảo,
mẹ gọi em về uống chút canh rồi lại tới”.
Không khí trong phòng
ngưng