tức giận, không ngờ Huyền Huân lại có thể nói ra
những lời ngả ngớn như vậy, coi nàng chung dạng với bọn Mộ Chiêu Văn
sao? Muốn trở thành chính thê vốn là tâm bệnh của Đồng Hề. Nàng không
muốn người khác so sánh nàng với cung phi bình thường.
Huyền Huân lúc này mới im tiếng. Tề Vân lại nói.
-“Huyền Huân nói cũng không phải không có đạo lý. Sợ là Hoàng thượng càng thích nữ tử chủ động.”
-“Ta biết, vậy thì bảo nàng ta chủ động một chút. Các ngươi nhắc tới
bổn cung mới nhớ. Lúc trước Quỳnh Hoa được lâm hạnh cũng là do nàng ta
chủ động tới. Bổn cung vẫn xem nhẹ chuyện này.”
Đồng Hề mỉm cười, cảm thấy vừa rồi mình nói với Huyền Huân khẩu khí hơn nặng.
-“Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Không biết Hoàng thượng thích nữ tử mặc y phục thế nào? Mùi hương ra sao?”
Thiên Chính đế trước mặt Đồng Hề cũng chưa từng tỏ ra có ham thích gì đặc biệt.
-“Nương nương không cần lo lắng, việc này cứ giao cho nô tỳ. Tóm lại
sẽ hoàn toàn giống như Thuần Nguyên phu nhân.” – Tề Vân chủ động gánh
vác nhiệm vụ này, Đồng Hề cũng rất yên tâm. Tề Vân làm việc hầu như chưa bao giờ có bất trắc.
Nhưng cho dù như thế, Đồng Hề vẫn cực kỳ chuyên nghiệp tự đem mình ra thử nghiệm. Nghe nói các cung khác đều thích dùng Bách tử mật hợp
hương. Bách tử mật hợp hương trong cung đều cung không đủ cầu. Lúc ở bên cạnh Thiên Chính đế lâm hạnh, một số cung phi mới dùng hương này. Nghe
nói đây cũng là mùi Thiên Chính đế thích nhất. Đồng Hề rất ít xông
hương, chỉ dùng hương trái cây, mà nàng bình thường cũng không gặp
Thiên Chính đế nhiều nên cũng muốn thử xem dùng Bách tử mật hợp hương có thể được Thiên Chính đế ghé mắt một chút hay không.
Nếu có thể, nàng để nữ tử kia dùng Bách tử mật hợp hương. Phần thắng sẽ lớn hơn nữa.
Vậy nên đầu tháng 11, thời điểm nàng thị tẩm bèn đốt mùi hương này.
Thiên Chính đế vừa bước vào, thần sắc cũng không tốt, mày nhăn lại.
-“Hôm nay sao lại chuyển sang hun mùi hương này?”
Đồng Hề giật mình. Quả nhiên Thiên Chính đế đối với việc xông hương cực kỳ mẫn cảm.
-“Nghe Thuần Nguyên phu nhân nói Hoàng thượng thích hương này. Thần
thiếp thấy Hoàng thượng gần đây thường thức khuya dậy sớm, sợ Hoàng
thượng nghỉ ngơi không tốt, tổn hại long thể, cho nên mới chuyển sang
xông hương này.” – Đồng Hề tự nhận mình nói được cực kỳ trôi chảy, không dám nói hắn thường ngày thức khuya dậy sớm mà không dùng từ ‘gần đây’
chỉ sợ hắn lại nói đại loại như ‘Trẫm thức khuya dậy sớm cũng không phải ngày đầu tiên.’
Thiên Chính đế lạnh lùng nhìn nàng.
-“Quý phi nếu thật sự quan tâm trẫm sẽ biết trẫm thích nhất là hương gì.”
Ngực Đồng Hề căng thẳng, biết mình lại vỗ nhầm mông ngựa. Nàng đỏ
mặt, nhưng cũng không dám hỏi Thiên Chính đế thích nhất là hương gì. Đây không phải tự mình rạch thêm một đao sao? Uổng công bình thường nàng
còn tự cho rằng mình đối với cuộc sống của Thiên Chính đế đều hiểu rõ.
Bách tử mật hợp hương quý giá nàng cũng biết. Rất nhiều cung phi bỏ
bao nhiêu sức lực mới có được một hộp. Nàng xưa nay cũng không thích
dùng. Bản thân nàng cũng không hy vọng Thiên Chính đế ở lại Đồng Huy
cung lâu. Đáng tiếc, hôm nay nàng ôm suy nghĩ thắng chắc mà đến, mới
phát hiện ra những gì mình biết cũng không phải đều là thật.
-“Bỏ hương này đi. Bảo người quạt hương còn lại ra ngoài hết.” –
Thiên Chính đế tức giận đứng dậy, bước vào thư phòng Đồng Huy cung.
Trong thư phòng là mùi hương hoa quả mà Đồng Hề thích, may mà nàng
không đốt Bách tử mật hợp hương trong này. Bởi nàng cũng không nghĩ
Thiên Chính đế sẽ vào thư phòng.
Đến đây sắc mặt hắn mới dịu lại một chút.
-“Bệnh của nàng thế nào rồi?” – Thiên Chính đế bỗng nhiên nói.
Đồng Hề hoảng hốt, thật sự không ngờ hắn còn biết vài ngày trước mình bị bệnh.
-“Bẩm Hoàng thượng, thần thiếp đã khỏe hơn rất nhiều. Thái y kê đơn để cơ thể thoát mồ hôi, phong hàn cũng giảm đi không ít.”
-“Ừ” – Thiên Chính để nhấn Đồng Hề đặt vào lồng ngực mình. Những lúc
hắn muốn nàng thì chưa từng do dự bất cứ chuyện gì, cũng không băn khoăn là ở nơi nào, giống như chỉ là sủng hạnh bình thường, xong xuôi liền bỏ của chạy lấy người. Điều này để tâm hơn bất cứ gì.
-“Hoàng thượng, hay là quay về tẩm điện…” – Nàng bạo dạn đề nghị. Đối với nàng, trừ trên giường đón nhận sủng hạnh của Thiên Chính đế, những
nơi khác đều rất mẫn cảm. Khi trở lại nơi đó cũng không thấy hứng thú
gì. Nàng không muốn sau này mình vừa đến thư phòng lại nhớ đến những
chuyện không thoải mái này.
-“Trẫm không thích mùi hương đó. “ – Thiên Chính đế lạnh lùng nói.
Đồng Hề cắn răng.
-“Nhưng mà, thần thiếp vẫn chưa tắm rửa thay quần áo.” – Nàng thậm
chí hoài nghi mặt mình đã bị thiêu đốt rồi. Nàng mặc dù không nói thẳng
là muốn mời Thiên Chính đế đến suối nước nóng, nhưng ý tứ cũng nói lên
được.
Ánh mắt Thiên Chính đế sáng lên, tay đang xé vạt áo Đồng Hề cũng ngừng lại.
-“Cũng được.”
Sau đó liền bế nàng đi về hướng suối nước nóng Thấu Ngọc Trì của Đồng Huy cung.
Nói thế nào, thị tẩm trong suối nước nóng so với thị tẩm trên tháp trong thư phòng vẫn khiến người ta bối rối hơn một chút.
Đồng Hề vốn cho rằng việc
