XtGem Forum catalog
Hoàng Qua

Hoàng Qua

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326240

Bình chọn: 8.00/10/624 lượt.

ất an ủi.

Nháy mắt, trong đầu nàng lại hiện ra rất nhiều điểm quan trọng. Mỗi điểm đều là những gì Thiên Chính đế yêu thích.

Bên cạnh sớm đã có thị vệ dâng lên cung tiễn dành cho nữ tử. Thiên

Chính đế dừng lại sau lưng Đồng Hề, để nàng kề sát thân thể hắn, lại kéo tay trái nàng ra, chỉ nàng cầm cung, rồi nắm lấy tay phải dạy nàng giữ

tên, nhẹ giọng bên tay nàng nói:

-“Thân mình phải thẳng, không được rụt cổ, không được để lộ cánh tay, không được khom lưng, không được để ý phía trước, không ngửa ra sau,

không được uỡn ngực. Đây là chuyện chủ yếu.”

Đồng Hề bị hơi thở hắn trêu chọc khiến nàng hơi thất thần, nàng không quen cùng người khác gần gũi như vậy, cho dù là người thân cận nhất

cũng vậy thôi. Tay hắn trượt trên lưng nàng, giữ lấy thân mình nàng, sau đó lại dẫn dắt tay nàng phát tên ra.

-“Mắt nhìn hồng tâm, bắn ra phải quyết đoán và vững vàng.”

Không gian ở đây cũng không lớn, chỉ có thể lấy một thân cây làm hồng tâm, mặt trên vẽ chấm đỏ. Đồng Hề vừa buông tay, tên đã cắm trên hồng

tâm.

Đợi Thiên Chính đế dạy xong, Lúc Đồng Hề mới nhận ra dựa vào hắn bắn

và tự mình bắn là hai chuyện khác nhau, thường thường cũng chẳng biết

tên bắn đi đâu. Hắn ở bên cạnh vẫn kiên nhẫn giảng giải cẩn thận, cũng

không thấy chút nóng vội nào.

Đồng Hề bỗng nhiên nhìn Thiên Chính đế với một cặp mắt khác. Mỗi lần

gặp hắn, hắn luôn vội vàng bắt nàng thị tẩm, cũng chưa từng nhìn thấy

hắn cũng có lúc kiên nhẫn như vậy. Nàng cũng không ngờ mình và và hắn có thể thân mật ở bên cạnh nhau như vậy.

-“Đang suy nghĩ cái gì? Bắn tên quan trọng nhất là phải chuyên tâm, phải bình tâm dưỡng khí.”

Thiên Chính đế hứa hẹn giúp Đồng Hề sửa lại tư thế, làm như vô tình lướt qua.

Đồng Hề hít sâu một ngụm, sợ hắn lại lợi dụng tư thế mà làm chuyện

không đúng, liền suy nghĩ rối loạn. Lúc này tuy nàng không bắn trúng,

nhưng mũi tên lại lướt nhẹ qua bia ngắm. Nhưng lực đạo của nàng không

đủ, không thể làm tên cắm vào thân cây.

Thiên Chính đế cuối cùng cũng đại phát từ bi mà đỡ Đồng Hề lên ngựa, đi tìm bia sống mà bắn.

Đồng Hề mới học bắn, cảm thấy việc bắn tên rất mới mẻ. Sinh tử của

vạn vật đều nằm dưới cung của mình, cho dù mèo mù vớ cá rán, bắn trúng

được một con gà rừng, nàng cũng thấy hào hứng.

Bọn họ cuối cùng cũng gặp được con mồi đẹp nhất trong ngày, một con nai trắng.

Thiên Chính đế định giương cung, nhưng con nai trắng vẫn không cảm

giác được, cúi mình uống nước trong đầm. Đến khi tên đã đặt trên dây,

con nai dường như cảm thấy nguy hiểm, ngẩng đôi mắt xinh đẹp lên, nhìn

về hướng bên này tựa như cầu xin.

Cuối cùng tên Thiên Chính đế bắn ra chỉ cắm ở trước mặt con nai, dọa nó khiếp đảm co giò chạy như điên.

Đến khi trời đã tối, Thiên Chính đế bèn dẫn theo Đồng Hề về trại, cũng vừa gặp phải Vạn Mi Nhi.

Vạn Mi Nhi đã về trước, hơi giật mình khi nhìn thấy Thiên Chính đế và Đồng Hề từ xa xa. Đợi họ tới gần rồi, nàng ta mới hơi cong khóe miệng

nói:

-“Không ngờ tài bắn cung của Quý phi muội muội cũng tốt như thế. Bắn

được nhiều con mồi như vậy, xem ra Mi Nhi chỉ có thể cam bái hạ phong.”

Nàng nhìn đến thị vệ phía sau Đồng Hề cõng trên lưng rất nhiều chiến lợi phẩm.

Đồng Hề nghe thấy bỗng chột dạ. Nàng chẳng qua chỉ bắn được một con

gà rừng, mà lại là một con gà rừng già đang bất động nữa. Thiên Chính đế không lên tiếng, chỉ lẳng lặng xuống ngựa đi về phía doanh trại.

Đồng Hề nhìn theo bóng dáng hắn, cũng không dám nhận bừa là công của mình. Nói dối trước mặt Hoàng đế thì không tốt.

-“Thuần Nguyên phu nhân hiểu lầm rồi. Bổn cung chỉ bắn được một con

gà rừng thôi. Những con khác đều là do Hoàng thượng bắn được.”

-“Chắc là Hoàng đế ca ca ở bên cạnh làm Quý phi muội muội mất hồn,

cho nên mới chỉ bắn được gà thôi. Trận này muội muội thua đều là do

Hoàng đế ca ca cả.” – Thanh âm Vạn Mi Nhi lớn đủ cho Thiên Chính đế nghe thấy. Nàng ta thân thiết kéo tay Đồng Hề theo sau Thiên Chính đế.

-“Nếu đã là Hoàng đế ca ca hại, vậy chúng ta tính là hòa đi. 3 ngày

này tỷ muội chúng ta cùng ở bên cạnh Hoàng thượng.” – Lời nói và cử chỉ

của Vạn Mi Nhi vẫn thân thiết như vậy, thậm chí có thiếu chút gì đó.

Đồng Hề dường như cũng nghĩ trước đây là bản thân mình cả nghĩ đánh giá

sai nàng ta.

Thiên Chính đế cũng chưa nói gì, chỉ nhận bầu rượu sữa ngựa từ tay người hầu uống một ngụm, ánh mắt phức tạp.

Đồng Hề cảm thấy rối, có chút đau đầu. Nàng không phân biệt rõ ràng

được hàm ý trong đó. Có điều lời Vạn Mi Nhi quả thật khiến Đồng Hề hiểu

lầm. Nàng bất giác nghĩ đến dáng vẻ hai người cùng thị tẩm, mồ hôi lạnh

cũng ứa ra, nhất thời cũng không dám đáp lại Vạn Mi Nhi, có chút tẻ

nhạt.

-“Thua thì cũng thua rồi, chỉ sợ Quý phi đã mệt. Nàng lui xuống nghỉ ngơi đi.” – Thiên Chính đế không kiên nhẫn nói.

Đồng Hề thở hắt, như thể được đại xá liền lui ra. Ba ngày sau đó,

trên khắp thảo nguyên đều có thể nghe được tiếng cười ngân vang của Vạn

Mi Nhi. Thiên Chính đế cũng chọn cho nàng ta một con ngựa tốt phi ngàn

dặm, nàng ta tự mình thu phục, đặt tên là ‘Truy Nguyệt’.

Tên ngựa cùng với ‘Trục Nhật’ của Thiên Chính đế vừa vặn