Hoàng Qua

Hoàng Qua

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325534

Bình chọn: 7.00/10/553 lượt.

này biểu cảm hắn và chủ tử hắn là cùng một loại.

Đồng Hề nghĩ đến Tề Vân. Thấy ánh mắt Huyền Huân, hẳn là bị Thiên

Chính đế bắt rồi. Ngay cả trang phục nàng cũng không sửa sang lại, vội

vã đi theo.

Đồng Hề đi vào tẩm điện của mình. Tình hình bên trong không thấy rõ,

chỉ thấy Thiên Chính đế ngồi như trên công đường, sắc mặt âm trầm, Tề

Vân thì quỳ gối trước mặt hắn, đầu đập liên hồi trên mặt đất.

-“Hoàng thượng.” – Đồng Hề không biết là xảy ra chuyện gì, nhưng

chung quy chắc cũng không phải lỗi của mình, lấy lại dũng khí định tiến

lên khuyên thử.

Ánh mắt bắng giá của Thiên Chính đế nhìn Đồng Hề hồi lâu, như đâm vào lòng nàng.

-“Tề Vân cô cô, nàng ấy…”

Thiên Chính đế bỗng nhiên mở miệng.

-“Lệnh Hồ Đồng Hề, ngươi thật làm trẫm ghê tởm”

Đồng Hề cảm thấy mình như lung lay sắp ngã, nàng nghĩ thế nào cũng không ngờ hắn lại nói như vậy.

Nàng vốn nhu thuận, nghe đến đây thì biết mình vừa phạm phải sai lầm

cực lớn, lúc này nhất định không được hoảng loạn. Nàng vội quỳ xuống xin tội.

Thiên Chính đế đứng dậy bước đến trước mặt Đồng Hề rồi ngồi xổm

xuống, ngón cái bóp chặt hàm dưới của nàng, bắt nàng ngẩng đầu. Ánh mắt

sắc bén hồ như đâm vào mắt Đồng Hề. Nàng nhất thời luống cuống.

-“Ngươi nghĩ trẫm là ai? Đây là nơi nào? Ngươi cho nơi này là sở quán thanh lâu, nghĩ mình là tú bà sao?”

Hắn phun ra những lời này làm tâm Đồng Hề gần như chết lặng. Nàng

nhất thời hiểu được mọi chuyện, vẫn là nàng xúc phạm long nhan. Có một

số việc hắn có thể làm, nhưng nàng không thể phối hợp. Nhưng vẫn không

tưởng tượng được hắn lại nói ra những lời cay nghiệt đến vậy.

Tuy nàng biết việc này vô sỉ thế nào, nhưng vẫn ngốc nghếch thực hiện, chỉ nghĩ rằng có thể giúp hắn vui vẻ.

-“Trẫm từng nói Tề Vân quản giáo hạ nhân bất lực, giờ lại khuyến

khích chủ tử làm ra loại chuyện thấp hèn thế này, truyền ý chỉ của trẫm, đưa cô ta vào bạo thất.”

Thân mình Đồng Hề cứng đờ. Bạo thất nàng cũng biết đến, bao nhiêu người thấy đi vào không thấy ra.

Thiên Chính đế đứng dậy định đi, Đồng Hề hoảng hốt, không biết làm thế nào đành ôm chặt lấy chân hắn.

-“Hoàng thượng, Tề Vân cô cô… nàng ấy…”

Đồng Hề rưng rưng nước mắt nhìn Thiên Chính đế, tà áo tán loạn. Dáng

vẻ đáng thương chật vật đến vậy còn mềm mại khóc lóc cầu xin hắn. Đây là chuyện trước nay chưa từng có. Cho dù là thời điểm nào, nàng cũng chỉ

im lặng chịu đựng.

Thiên Chính đế không thương tiếc bỏ tay Đồng Hề ra:

-“Trẫm không có một Quý phi không biết liêm sỉ như ngươi.”

Đồng Hề mất trọng tâm té ngã trên mặt đất, nhưng lại thể nói thêm lời nào nữa. Trong đầu nàng quanh quẩn đều là bốn chữ “không biết liêm sỉ”. Rõ ràng là hắn không đúng, đến cuối cùng người không biết liêm sỉ nhất

lại thành bản thân nàng.

-“Nương nương, bảo trọng.”

Tề Vân cô cô rất ít khi rơi lệ. Đồng Hề trơ mắt nhìn nàng ta bị đưa đi, bản thân mình lại không thể làm gì được

Huyền Huân và Thúc Bạch đến đỡ nàng nằm xuống, cũng không dám nói gì.

Đồng Hề lúc này cảm thấy Thiên Chính đế đã rất xa tằm tay với của

nàng rồi. Mà nàng hiện giờ cũng như 3 năm trước đây không có quyền để

lên tiếng.

-“Tấn vương phi đâu?” – Đồng Hề hỏi. Nàng không thể không hoài nghi

Tấn vương phi đã làm sai chuyện gì đó, nếu không sao lại có nam nhân nào có thể từ chối chuyện này? Huống chi Thiên Chính đế cũng chẳng phải là

người coi trọng lễ nghĩa liêm sỉ.

Chuyện phi tần trong cung làm mai cho người khác không phải không có. Lúc trước Lạc tiệp dư Lạc Thanh vì tranh thủ tình cảm, cũng mang theo

muội muội của mình vào cung. Đêm hôm đó trong cung nàng cùng Thiên Chính đế ba người tầm hoan. Hai lần trước Tấn vương phi vào cung không phải

cũng nghỉ ở chỗ biểu muội Tiết tiệp dư sao?

Huyền Huân Thúc Bạch cũng không biết nói gì, đến hôm sau mới đến báo

lại, Thiên Chính đế mang Tấn vương phi theo, mà tối qua cũng là vương

phi bồi hắn. Nói cách khác, hắn trách mình không có liêm sỉ, cùng lúc

lại tự mình đi làm cái việc không có liêm sỉ đó.

Đồng Hề một đêm không ngủ, lại nghĩ đến Tề Vân.

-“Huyền Huân, ngươi mang Tống tử Quan Âm đến Chiêu Dương cung đi.”

-“Nương nương.” – Huyền Huân kinh ngạc nói. Tống tử Quan Âm là vào

thời điểm Đồng Hề được sủng, Thiên Chính đế khó khăn lắm mới tìm được

một khối Điền mỹ ngọc trăm năm, lại bảo thợ khắc ngọc nổi danh nhất kinh thành đến tạc, sau đó lại giao cho thiên hạ đệ nhất tự Bạch Vân tự niệm kinh chín chín tám mốt ngày, hoàn thành một pho tượng Tống Tử Quan Âm.

Lúc ấy hắn liền tặng cho Đồng Hề, từ đó đặt nàng vào vị trí sủng phi.

Trải qua ba năm, nàng rời cung rồi quay lại, danh tiếng vẫn không suy

giảm.

Đồng Hề cũng không biết tại sao bản thân lại biến thành tiểu nhân

nhiều lần như vậy. Có điều lúc này nàng cảm thấy tính mệnh của Tề Vân so với đứa nhỏ của Mộ Chiêu Văn còn quan trọng hơn. Hiện giờ chỉ sợ Độc Cô Viện Phượng trong mắt hắn đã là một kẻ vô dụng. Chỉ có lời nói của Mộ

Chiêu Văn may ra có thể khiến hắn hồi tâm đôi phần.

Huyền Huân còn chưa ra cửa, Chiêu Dương cung đã phái người đến. Người vào là tâm phúc Ngọc Hương bên cạnh Mộ Chiêu Văn.

-“Nô tỳ thỉnh an Quý p


XtGem Forum catalog