The Soda Pop
Hoàng Qua

Hoàng Qua

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325300

Bình chọn: 9.5.00/10/530 lượt.

xử thế lại

rất có khí chất. Đồng Hề càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

Lại nghĩ đến bản thân mình. Công, dung, ngôn, hạnh không chỗ nào

không tốt, thậm chí còn không đố không kỵ. Đến cả chuyện Hoàng thượng

thích loạn luân nàng còn che giấu thay hắn, lại còn cung cấp nữ nhân cho hắn. Vậy thì tại sao? Tại sao kết quả cũng như vậy?

Lúc này cho dù là nàng đứng trước mặt Thiên Chính đế, cũng chỉ có thể là u mê bối rối.

Đồng Hề chậm rãi bước thong thả trong vườn, dòng suy nghĩ rối loạn

lại bị một tràng cười làm xao nhãng. Nàng nấp sau bóng cây liễu um tùm,

nhìn thấy đối diện là một nam một nữ.

Chiêu phi ngồi trên xích đu rụt rè cười. Kiểu cười này Đồng Hề cảm

thấy vạn phần không ổn. Đối với một phi tử đoan trang lễ độ mà nói, nàng ta cười quá mức suồng sã. Đồng Hề cũng chưa từng cười lớn như vậy,

nhiều nhất cũng chỉ là lấy khăn che lại tế nhị thôi. Nàng nhìn chăm chú, thậm chí không nhớ nổi mình có lúc nào từng cười lớn như vậy chưa.

Có điều Đồng Hề nhìn chăm chú như vậy không phải vì nụ cười của nàng

ta, mà là vì Thiên Chính đế ở phía sau đang giúp nàng ta đẩy xích đu.

Ánh sáng ngày hè làm hắn dù xưa nay lạnh lùng cũng dịu đi. Đồng Hề cảm

thấy như thể người trước mặt này không phải Thiên Chính đế mà mình biết

vậy.

Đôi bàn tay hắn nắm quyền lực tối cao của cả thiên hạ, vậy mà lại có

thể vì Mộ Chiêu Văn đẩy xích đu. Có lúc Đồng Hề đã định bước ra ngăn

lại. Hoàng thượng chính là cửu cửu chí tôn, làm sao có thể làm chuyện

như thế được? Nhưng rồi nàng lại nghĩ đến Độc Cô Viện Phượng. Nàng ta có phải cũng vì chứng kiến cảnh này nên mới đưa mình trở về hay không?

Chỉ là, cảnh tượng này thật sự rất đẹp, đẹp đến mức chính Đồng Hề cũng ao ước.

Bọn họ chơi đùa bao lâu, Đồng Hề đứng sau cây liễu bấy lâu. Mãi cho

đến khi họ rời đi, ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng chậm rãi bước đến,

lại quỷ khiến ma xui thế nào ngồi lên chiếc xích đu Mộ Chiêu Văn vừa

ngồi.

Đồng Hề không nhớ rõ có bao giờ mình được thoải mái chơi đùa với xích đu chưa, trong trí nhớ nàng, phụ thân luôn rất nghiêm túc, người chỉ

thích nử tữ của mình phải đoan trang tao nhã. Ở Lệnh Hồ phủ cũng chưa

bao giờ có xích đu. Phụ thân và mẫu thân cũng chưa bao giờ dịu dàng với

nhau như vậy, họ là kiểu mẫu của một cặp vợ chồng tương kính như tân.

-“Nô tỳ thỉnh an Quý phi nương nương.”

Một giọng nói ngọt ngào cắt ngang dòng suy nghĩ của Đồng Hề. Mặt nàng như bị hỏa thiêu, vội vàng phủ bàn xích đu ra, nghiêm mặt đỏ ửng. Nàng

không tin rằng bản thân mình lại có ao ước được như Chiêu phi, lại ngờ

vực phụ mẫu mình. Trong ấn tượng, gương mặt phụ mẫu nàng cũng chưa bao

giờ vui vẻ như vậy. Dù phụ thân có cưới thêm mấy phòng thiếp cũng chưa

từng bạc đãi mẫu thân. Đồng Hề cảm thấy được như mẫu thân nàng mới gọi

là một nhà khí phách.

Mà Thiên Chính đế và Mộ Chiêu Văn lại suồng sã như vậy, chỉ có thể là kiểu cách của phu quân và thiếp thất. Đồng Hề không muốn làm thiếp.

Đồng Hề lấy lại được tinh thần, không nói lời nào, đánh giá nữ tử mặc cung trang màu anh thảo trước mắt. Mái tóc chỉ cài một cây trâm ngọc

bích đơn giản. Xem ra chủ tử của cô ta cũng thật keo kiệt. Tề Vân cô cô

ăn mặc còn có thể diện hơn.

-“Đứng lên đi.” – Đồng Hề cuối cùng cũng chậm rãi ra lệnh. Nữ tử vừa

mở mắt, Đồng Hề liền nhận ra cô ta là Dư bảo lâm. Mặc dù ngày thường

cũng chỉ gặp nhau từ rất xa, nhưng Đồng Hề vốn có trí nhớ rất tốt, chỉ

cần nàng gặp qua một lần thì cũng không quên được.

-“Là Dư bảo lâm à?”

Dư Nhuận Châu kích động, nước mắt lưng tròng, giống như không ngờ Đồng Hề lại nhớ rõ cô ta như vậy.

-“Vâng, đúng là nô tỳ.”

Trong cung dưới tam phẩm đều tính là tiểu chủ, không thể làm chủ tử

một cung. Những người không được sủng ái đành phải ngậm ngùi tuân theo

bổn phận gọi một tiếng nô tỳ. Người được sủng ái thì sẽ tự cho mình trên cao mà tự xưng tần thiếp. Chuyện này cũng không có người để ý.

Dư bảo lâm bộ dạng không kém, gia thế cũng không phải là thấp. Phụ

thân là thái phó tứ phẩm Từ Thiếu Khanh, sao hôm nay lại trở thành bộ

dạng này? Đồng Hề trộm nhìn cô ta.

-“Nương nương, người đi tản bộ một mình sao?”

Dư bảo lâm bước theo sau Đồng Hề.

Lời này của Dư bảo lâm rõ là có ý tứ, biết thân biết phận, biết mình

chỉ là một kẻ ngốc, tự hỏi mà lại không thể tiếp thu ý kiến của mình.

-“Ừ.” – Đồng Hề đáp cho có lệ.

Dư bảo lâm vẫn bước theo sau nàng, nhưng lại không mở miệng nói chuyện.

Trong lòng Đồng Hề sầu não, định bụng về cung. Đi chưa xa lại nghe

tiếng đàn phía trước. Nàng dừng chân lắng nghe một lát. Khúc đàn này

dường như nàng cũng chưa từng nghe qua, vận luật uyển chuyển du dương,

trong suốt không minh, thanh lệ tự nhiên.

-“Khúc ‘Xuân giang hoa nguyệt dạ’ này rất hay.”

Giọng Thiên Chính đế từ trước vang đến. Đồng Hề không ngờ tới đây rồi mà vẫn gặp phải hai người này, liền nấp sau bụi cây. Dư bảo lâm kia thị lực không tốt, sắc mặt vui mừng định tiến lên. Đồng Hề hung tợn trừng

mắt nhìn cô ta một cái, cô ta mới lui xuống.

Nhìn qua khe hở, Thiên Chính đế đang ở giữa Dũng Nguyệt đình bình phẩm đàn.

-“Chiêu Văn, lại đàn một khúc đi.”

Mộ Chiêu Văn